Nguyễn Quang Anh, một cái tên vang vọng trong giới kinh doanh, thường được biết đến với sự lạnh lùng và quyết đoán. Thế nhưng, sâu thẳm bên trong, anh lại khao khát một tình yêu chân thành, một nơi để tìm về sau những giờ phút căng thẳng. Định mệnh đã mỉm cười với anh theo một cách không ngờ tới, mang đến Hoàng Đức Duy – chàng trai mang đến ánh sáng và sự ấm áp cho cuộc đời anh.
Khoảnh Khắc Định Mệnh Tại Cà Phê “Góc Nhỏ”
Lần đầu tiên Quang Anh gặp Đức là vào một buổi chiều mưa tầm tã. Anh ghé vào một quán cà phê nhỏ ven đường, “Góc Nhỏ”, để tránh cơn mưa bất chợt. Quán không quá đông, chỉ có vài khách ngồi lác đác. Quang Anh chọn một góc khuất, gọi một tách cà phê đen và lôi laptop ra làm việc.
Anh hoàn toàn chìm đắm vào công việc cho đến khi một giọng nói trong trẻo vang lên: “Xin lỗi, anh ơi, chỗ này còn trống không ạ?”
Quang Anh ngước lên. Trước mặt anh là một chàng trai trẻ với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Mái tóc đen hơi rối, đôi mắt sáng và lấp lánh, cùng với chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát. Đó chính là Hoàng Đức Duy.
“À, có chứ, mời cậu ngồi,” Quang Anh đáp, giọng có chút ngỡ ngàng trước vẻ ngoài của Đức Duy.
Đức mỉm cười, cúi đầu cảm ơn rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh đặt một cuốn sổ nhỏ và cây bút xuống bàn, dường như cũng có chút việc cần làm. Không gian bỗng chốc trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa kính và tiếng nhạc du dương phát ra từ loa.
Quang Anh không thể rời mắt khỏi Đức Duy. Anh chưa bao giờ thấy ai có thể mang lại cảm giác bình yên đến vậy. Ánh mắt của Đức Duy có một sự dịu dàng đặc biệt, khiến trái tim anh bỗng dưng đập loạn nhịp. Anh tự hỏi không biết Duy đang làm gì, có đang làm việc hay chỉ đơn giản là ghé vào quán để trú mưa.
Vài phút trôi qua, Duy ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Quang Anh. Duy không hề tỏ ra khó chịu hay né tránh, mà thay vào đó, lại mỉm cười. Nụ cười ấy khiến Quang Anh cảm thấy hơi bối rối, anh vội quay mặt đi, tập trung vào màn hình laptop như thể mình vừa làm một điều gì đó sai trái.
Đột nhiên, Đức Duy lên tiếng: “Trời mưa to quá nhỉ. Anh có vẻ hơi bận rộn.”
Quang Anh hơi giật mình, rồi mỉm cười đáp: “Ừ, cũng hơi bận một chút. Cậu cũng vậy sao?”
“Em thì không hẳn. Em đang lên ý tưởng cho một dự án nhỏ thôi ạ,” Đức Duy trả lời, giọng nói vẫn nhẹ nhàng và dễ nghe.
Họ bắt đầu trò chuyện, ban đầu là những câu chuyện xã giao về thời tiết, về quán cà phê. Nhưng dần dần, câu chuyện trở nên sâu sắc hơn. Quang Anh phát hiện ra Đức Duy là một người rất thông minh, nhạy bén và có một tâm hồn nghệ sĩ. Đức Duy cũng nhận ra đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của Quang Anh là một con người ấm áp và đầy suy tư.
Cơn mưa bên ngoài đã ngớt hẳn. Quang Anh nhìn đồng hồ, đã đến lúc anh phải rời đi. Anh cảm thấy tiếc nuối vì cuộc trò chuyện quá ngắn ngủi.
“Trời tạnh rồi. Tôi cũng phải đi đây,” Quang Anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Vâng. Rất vui được nói chuyện với anh,” Duy mỉm cười, ánh mắt vẫn lấp lánh.
Khi Quang Anh đứng dậy, anh chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo. “Liệu tôi có thể mời cậu một ly cà phê khác vào một dịp nào đó không? Có lẽ khi trời không mưa?”
Đức Duy hơi ngạc nhiên, nhưng rồi nụ cười càng rạng rỡ hơn. “Tất nhiên rồi ạ. Em rất sẵn lòng.”
Họ trao đổi số điện thoại. Khi Quang Anh bước ra khỏi quán, những giọt nắng yếu ớt cuối ngày đã bắt đầu len lỏi qua những đám mây. Trong lòng anh, một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa. Anh biết rằng, cuộc gặp gỡ tình cờ tại quán cà phê “Góc Nhỏ” này sẽ là khởi đầu cho một câu chuyện đẹp đẽ giữa anh và Hoàng Đức Duy.
Hành Trình Ngọt Ngào Bắt Đầu
Từ lần gặp gỡ định mệnh ấy, Quang Anh và Đức Duy thường xuyên liên lạc. Những tin nhắn, cuộc gọi ngày càng dày đặc, kéo dài từ những câu hỏi thăm đơn giản đến những chia sẻ sâu kín về cuộc sống, ước mơ và cả những nỗi niềm thầm kín. Quang Anh dần nhận ra mình ngày càng quan tâm đến Đức Duy, luôn mong chờ những tin nhắn từ cậu.
Một buổi hẹn hò chính thức diễn ra sau đó không lâu. Quang Anh đưa Đức Duy đến một nhà hàng sang trọng, nơi anh thường dùng để tiếp khách. Nhưng lần này, mục đích hoàn toàn khác. Anh muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho Duy. Bữa tối diễn ra trong không khí lãng mạn, những lời nói ngọt ngào được trao nhau. Quang Anh cảm nhận được sự chân thành và tình cảm mà Đức dành cho mình.
Tình yêu của họ cứ thế lớn dần lên, như một mầm non được chăm sóc tỉ mỉ. Quang Anh, vốn luôn coi trọng sự nghiệp, giờ đây tìm thấy niềm vui và ý nghĩa lớn lao hơn trong việc xây dựng một mối quan hệ bền vững. Anh yêu cách Đức Duy luôn nhìn anh với ánh mắt trìu mến, yêu cách Duy động viên anh khi anh gặp khó khăn, và yêu cả những lúc Đức Duy dựa vào vai anh để tìm kiếm sự an tâm.
Đối với Đức Duy, Quang Anh là tất cả. Anh là người đàn ông mạnh mẽ, luôn bảo vệ và che chở cho cậu. Cậu ngưỡng mộ sự thông minh, bản lĩnh của Quang Anh, nhưng trên hết, cậu yêu sự dịu dàng và tình cảm chân thành mà Quang Anh dành cho mình. Họ tìm thấy ở nhau những gì mà bấy lâu nay mình vẫn tìm kiếm: một bờ vai vững chắc, một trái tim ấm áp và một tình yêu không vụ lợi.
Chuyện tình của Quang Anh và Đức Duy không ồn ào, không phô trương. Nó ngọt ngào, giản dị và ấm áp như chính cái tên quán cà phê nơi họ gặp nhau lần đầu – “Góc Nhỏ”. Họ cùng nhau xây dựng một tương lai tươi sáng, nơi tình yêu thương và sự sẻ chia luôn hiện hữu, chứng minh rằng, đôi khi, những điều tuyệt vời nhất lại đến từ những khoảnh khắc bất ngờ và duyên phận mỉm cười.