Câu chuyện hoàn toàn là hư cấu. Mọi tình tiết, lời thoại không liên quan đến người thật ngoài đời.
🌧️ Một Lần Quay Lại
Đức Duy không nghĩ mình sẽ nhắn lại cho Quang Anh.
Sau lần chia tay đó, cậu đã tự nhủ:
“Lần này là hết thật rồi.”
Không cãi vã.
Không phản bội.
Chỉ là… Quang Anh quá im lặng.
Sự im lặng ấy giống như căn phòng không đèn
Không ai xua đuổi ai, nhưng cũng chẳng ai thấy đường để bước tiếp.
Một tháng sau.
Đức Duy vẫn còn giữ đoạn chat cũ.
Vẫn còn thói quen mở khung trò chuyện rồi lại tắt đi.
Tối hôm đó trời mưa.
Giống hôm hai người ngồi cạnh nhau dưới mái hiên, không ai nói gì nhưng vẫn thấy đủ đầy.
Cậu gõ.
“Anh ngủ chưa?”
Gửi đi rồi mới nhận ra tay mình run.
Tin nhắn hiện chữ đã xem gần như ngay lập tức.
Tim Đức Duy đập nhanh đến mức đau.
Một lúc sau.
“Chưa.”
Chỉ một chữ thôi.
Vẫn là Quang Anh của trước kia.
“Anh dạo này thế nào?”
Khoảng lặng.
Rồi trả lời.
“Vẫn vậy.”
Đức Duy cười nhạt.
Vẫn vậy.
Vẫn lạnh.
Vẫn ngắn.
Nhưng lần này, cậu không muốn bỏ cuộc quá dễ dàng.
“Em nhớ anh.”
Gửi xong, cậu nhắm mắt lại.
Nếu Quang Anh không trả lời, có lẽ lần này cậu sẽ thật sự buông.
Ba phút.
Bốn phút.
Năm phút.
“Anh cũng vậy.”
Chỉ ba chữ.
Nhưng đủ làm mắt Đức Duy cay lên.
“Vậy sao mình lại rời đi?”
Lần này, tin nhắn đến nhanh hơn.
“Vì anh nghĩ em xứng đáng với người nói nhiều hơn.”
Đức Duy bật cười, nước mắt rơi lúc nào không biết.
“Em chỉ cần người không biến mất.”
Bên kia im lặng rất lâu.
Rồi Quang Anh gửi một dòng mà trước đây anh chưa từng nói:
“Nếu quay lại… anh sẽ cố học cách ở lại.”
Ngoài trời vẫn mưa.
Nhưng lần này, không ai phải đứng một mình dưới mái hiên nữa.
Có những cuộc chia tay không phải để kết thúc.
Mà để hiểu rằng, nếu còn đủ thương —
người ta sẽ quay lại, không phải vì cô đơn,
mà vì không muốn mất nhau thêm một lần nào nữa.
phiên bản:
Quay lại nhưng không kịp (kết buồn)
Quay lại sau nhiều năm
Quay lại vì một biến cố lớn
Quay lại và cực ngọt, chữa lành sâu hơn
Bạn muốn đau thêm chút nữa… hay giữ lại hy vọng
Nếu ko hay thì cho mình xin lỗi vì mình mới tập viết mong các bạn thông