🌙 Một Lần Quay Lại – Phần 2
(Ở Lại)
Đức Duy không nghĩ “quay lại” lại yên ắng đến vậy.
Không có lời hứa lớn.
Không có câu “anh sẽ thay đổi”.
Chỉ là mỗi tối, Quang Anh bắt đầu nhắn trước.
“Em ăn cơm chưa?”
“Đừng thức khuya.”
Những câu rất bình thường.
Nhưng trước đây, Đức Duy từng ước mãi mà không có.
Có lần, Đức Duy hỏi:
“Anh có sợ mình lại như trước không?”
Quang Anh trả lời sau vài phút.
“Có.”
Chỉ một chữ.
Nhưng lần này, anh nói tiếp.
“Nên anh mới không im lặng nữa.”
Đức Duy nhìn màn hình rất lâu.
Hóa ra, người ta không cần hoàn hảo để quay lại.
Chỉ cần đủ thành thật với nỗi sợ của mình.
Một tối khác.
Đức Duy nhắn:
“Nếu một ngày em ghen, anh có phiền không?”
Quang Anh:
“Không.”
“Anh chỉ sợ em ghen mà không nói.”
Tim Đức Duy chùng xuống.
Trước đây, cậu đã ghen trong im lặng.
Đã buồn một mình.
Đã tự rời đi mà không ai níu.
Lần này thì khác.
“Vậy nếu em buồn thì sao?”
Quang Anh trả lời rất nhanh:
“Thì nói.”
“Anh không giỏi đoán.”
“Nhưng anh giỏi ở lại.”
Đức Duy cười.
Một nụ cười nhẹ đến mức chính cậu cũng không nhận ra mình đã bớt sợ từ khi nào.
Quay lại không phải là trở về điểm cũ.
Mà là bước tiếp,
với việc đã hiểu rằng:
Im lặng cũng là một vết thương.
Và yêu, đôi khi chỉ cần không biến mất.
Nếu bạn muốn, có thể viết tiếp:
Phần 3: Một lần quay lại – Thử thách (hiểu lầm mới 👀)