Chương 1: Mùi Kháng Khuẩn Và Nụ Cười Nắng Ấm
Bệnh viện vào những ngày cuối tháng Ba luôn ngập trong cái không khí nồm ẩm khó chịu, nhưng bên trong phòng khám của bác sĩ Hoàng, mọi thứ dường như tĩnh lặng và dễ chịu hơn hẳn.
An ngồi trên chiếc ghế xoay, tay vân vê vạt áo bệnh nhân. Cô mới 26 tuổi, cái tin mình có khối u xơ buồng trứng dù lành tính nhưng vẫn khiến cô cảm thấy như một đám mây đen vừa sập xuống đầu.
"Đừng lo lắng quá, khối u của em kích thước không lớn. Chúng ta sẽ điều trị nội khoa trước để theo dõi, nếu ổn định thì không cần can thiệp dao kéo đâu."
Giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh vang lên. An ngước nhìn. Đó là bác sĩ Hoàng. Anh không giống như hình dung của cô về một bác sĩ sản phụ khoa lạnh lùng hay nghiêm nghị. Sau cặp kính cận, đôi mắt anh toát lên vẻ thấu hiểu, và cách anh gọi cô là "em" thay vì "bệnh nhân số..." khiến khoảng cách giữa họ thu hẹp lại trong tích tắc.
Những cuộc gặp không chỉ có hồ sơ bệnh án
Suốt ba tháng điều trị, bệnh viện trở thành nơi An ghé thăm định kỳ. Những lần tái khám ban đầu vốn dĩ chỉ xoay quanh chỉ số huyết áp, kết quả siêu âm hay tác dụng phụ của thuốc. Nhưng rồi, chẳng biết từ bao giờ, những câu chuyện bắt đầu "lấn sân":
• Lần thứ nhất: Anh thấy cô cầm cuốn sách của Haruki Murakami. Anh mỉm cười: "Đọc cuốn này trong bệnh viện dễ làm tâm trạng trầm xuống đấy, lần sau thử cái gì đó tươi sáng hơn nhé."
• Lần thứ ba: Cô thấy anh mệt mỏi tựa lưng vào ghế sau một ca mổ dài. Cô lặng lẽ đặt lên bàn anh một hộp sữa hạt còn ấm.
• Lần thứ năm: Chỉ số khối u của An giảm rõ rệt. Hoàng mừng rỡ đến mức quên mất sự giữ kẽ thường ngày, anh nắm nhẹ lấy tay cô: "Giỏi lắm, em đã làm rất tốt!"
Một cái chạm tay tình cờ, một ánh mắt dừng lại lâu hơn vài giây, cả hai đều cảm nhận được có một thứ gì đó đang nảy mầm giữa mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Ranh giới mong manh
Hoàng là người hiểu rõ hơn ai hết quy tắc đạo đức nghề nghiệp. Anh là bác sĩ, cô là bệnh nhân. Nhưng mỗi khi nhìn thấy cái tên "Nguyễn Bảo An" trên danh sách khám trong ngày, tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp. Anh bắt đầu quan tâm đến việc hôm nay cô buộc tóc kiểu gì, sắc mặt cô có hồng hào hơn hôm qua không, thay vì chỉ nhìn vào tờ kết quả siêu âm khô khốc.
Về phía An, nỗi sợ bệnh tật dần bị thay thế bởi sự mong chờ. Cô không còn ghét mùi bệnh viện, vì ở đó có anh – người bác sĩ luôn kiên nhẫn giải thích cho cô từng chút một, người luôn tặng cô một viên kẹo bạc hà sau mỗi lần lấy máu xét nghiệm.
Một bước ngoặt nhỏ...
Một buổi chiều mưa, An hoàn thành đợt điều trị cuối cùng. Khối u đã tiêu biến hoàn toàn.
Hoàng gấp hồ sơ bệnh án lại, tháo cặp kính xuống và nhìn thẳng vào mắt cô. Giọng anh thấp hơn mọi khi:
"Hôm nay em ra viện, về lý thuyết thì... tôi không còn là bác sĩ điều trị của em nữa."
An thoáng chút hụt hẫng: "Vâng, cảm ơn bác sĩ suốt thời gian qua."
Hoàng đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc, đưa cho cô một mẩu giấy nhỏ thay vì đơn thuốc như mọi khi:
"Vậy bây giờ, với tư cách là một người đàn ông bình thường, anh có thể mời em một ly cà phê vào tối thứ Bảy này không?"
Chương 2: Khoảng Cách Của Chiếc Áo Blouse
Buổi hẹn hò đầu tiên ở quán cà phê ven hồ diễn ra ngọt ngào hơn cả mong đợi. Hoàng không còn là vị bác sĩ nghiêm túc, anh mặc áo sơ mi xanh nhạt, kể cho An nghe về những áp lực đằng sau ánh đèn phòng mổ. An thấy mình không chỉ yêu sự tận tâm của anh, mà còn yêu cả những mệt mỏi đời thường mà anh tin tưởng sẻ chia với cô.
Nhưng, cuộc đời vốn dĩ không phải là một đường thẳng tắp.
Sự hiểu lầm bắt đầu từ một tấm ảnh...
Một buổi chiều, An ghé qua bệnh viện để gửi tặng khoa của Hoàng một giỏ trái cây cảm ơn. Khi bước đến gần cửa phòng trực, cô bỗng khựng lại. Qua khe cửa khép hờ, cô thấy Hoàng đang đứng rất gần một cô gái trẻ đẹp, cũng mặc áo blouse trắng.
Cô gái kia đang cười rạng rỡ, tay đặt lên vai Hoàng một cách tự nhiên, thậm chí còn giúp anh chỉnh lại cổ áo. Hoàng không né tránh, anh còn mỉm cười đáp lại đầy trìu mến.
Giây phút đó, tai An như ù đi. Cô nghe loáng thoáng tiếng một y tá thực tập đi ngang qua xì xào:
"Bác sĩ Hoàng và bác sĩ Mai đúng là thanh mai trúc mã nhỉ? Nghe nói hai gia đình đã tính chuyện trăm năm rồi, đúng là 'trai tài gái sắc' nhất bệnh viện này."
An lặng lẽ đặt giỏ trái cây xuống ghế chờ, xoay người bước đi thật nhanh. Những lời hứa hẹn, những tin nhắn chúc ngủ ngon mỗi tối của Hoàng bỗng chốc trở nên nực cười. Cô tự giễu cợt mình: Phải rồi, mình chỉ là một bệnh nhân cũ, còn cô ấy là đồng nghiệp, là người cùng đẳng cấp với anh.
Những ngày im lặng đáng sợ
Suốt một tuần sau đó, An cắt đứt liên lạc. Cô không nghe máy, không trả lời tin nhắn của Hoàng.
Hoàng phát điên vì lo lắng. Anh không hiểu mình đã làm sai điều gì. Anh đứng đợi trước cổng nhà cô trong cơn mưa tầm tã của mùa hạ, hy vọng một lời giải thích.
Cuối cùng, An cũng xuất hiện. Gương mặt cô nhợt nhạt, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh:
"Bác sĩ Hoàng, chúng ta nên dừng lại ở mối quan hệ bác sĩ và bệnh nhân thôi. Tôi không muốn trở thành 'người thứ ba' trong chuyện tình đẹp của anh và bác sĩ Mai."
Hoàng ngẩn người, rồi anh bỗng bật cười – một nụ cười vừa chua chát vừa nhẹ nhõm. Anh tiến lại gần, mặc cho nước mưa thấm đẫm vai áo:
"An, em đang ghen với em gái họ của anh sao?"
Nút thắt được tháo gỡ
An sững sờ: "Em... em gái họ?"
"Mai là con gái của cô ruột anh. Con bé mới từ nước ngoài về thực tập tại khoa." Hoàng lấy trong ví ra một tấm ảnh gia đình cũ kỹ, nơi có anh và cô gái kia lúc còn nhỏ xíu. "Lời đồn đại ở bệnh viện, đôi khi còn độc hại hơn cả virus. Sao em không hỏi anh, mà lại chọn cách biến mất?"
An cúi đầu, sự tự ti về bệnh tật trước đó khiến cô đánh mất niềm tin vào bản thân. Cô lí nhí: "Em cứ nghĩ mình không đủ tốt để đứng cạnh anh..."
Hoàng bước tới, che chiếc ô lên đầu cô, kéo cô vào lòng:
"Trong mắt anh, bệnh nhân Bảo An là người dũng cảm nhất. Còn với anh bây giờ, An là người con gái duy nhất anh muốn bảo vệ, không phải với tư cách bác sĩ, mà là một người đàn ông muốn cùng em đi hết cuộc đời."