Tổng tài của em
Tác giả: lạnh là nhớ em
Ngôn tình
🌷 Chương 1: Lần Đầu Gặp Gỡ
Buổi sáng đầu thu, ánh nắng vàng nhạt trải dài trên nền đá cẩm thạch trước tập đoàn Cố thị.
Cố Lục Kì bước xuống từ chiếc xe sang trọng, bộ vest đen ôm trọn thân hình cao lớn, khí chất lạnh lùng khiến ai cũng phải cúi đầu chào. Đôi mắt anh sắc bén như có thể nhìn thấu lòng người.
Cho đến khi—
“Á… xin lỗi, xin lỗi anh!”
Một cô gái nhỏ vô tình va vào anh, tập tài liệu trên tay rơi xuống đất. Cô cuống cuồng cúi xuống nhặt, mái tóc mềm rũ xuống gò má hồng ửng vì ngượng ngùng.
Cố Lục Kì khẽ nhíu mày.
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên…
Đôi mắt to tròn long lanh, trong veo như không vướng chút bụi trần. Gương mặt nhỏ nhắn, thuần khiết đến mức khiến người ta muốn che chở.
“Em… em không cố ý…” – giọng nói mềm mại run nhẹ.
Không hiểu vì sao, tim anh khẽ chậm lại một nhịp.
Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, Cố Lục Kì không cảm thấy khó chịu khi có người chạm vào mình.
Ngược lại… anh lại muốn nhìn cô lâu hơn một chút.
“Cô tên gì?” – anh hỏi, giọng trầm thấp nhưng không còn lạnh lẽo như thường ngày.
Cô gái mím môi, khẽ mỉm cười: “Em là Phan Dao Yến…”
Nụ cười ấy giống như ánh nắng chiếu thẳng vào trái tim tưởng chừng đóng băng của vị tổng tài quyền lực.
Và từ khoảnh khắc đó, câu chuyện giữa họ chính thức bắt đầu.
---
🌷 Chương 2: Ánh Mắt Lưu Luyến
Sau khi nói xong câu giới thiệu, Phan Dao Yến hơi cúi đầu lễ phép.
“Em… em phải lên phòng nhân sự rồi ạ. Chào anh!”
Cô mỉm cười, nụ cười trong trẻo như giọt sương đầu cành, rồi ôm chặt tập hồ sơ trước ngực, vội vã chạy về phía thang máy.
Bóng dáng nhỏ nhắn ấy dần khuất sau cánh cửa kính sáng loáng.
Sảnh lớn của tập đoàn Cố thị bỗng trở lại vẻ yên tĩnh thường ngày.
Nhưng—
Cố Lục Kì vẫn đứng đó.
Ánh mắt anh không rời khỏi hướng cô vừa biến mất.
“Cố tổng?” – trợ lý đứng phía sau khẽ nhắc.
Anh không đáp.
Trong đầu anh vẫn còn hiện rõ đôi mắt to tròn ấy… và giọng nói mềm mại run run.
Bao năm qua, bao nhiêu phụ nữ vây quanh anh. Người quyến rũ, người sắc sảo, người cố tình tạo cơ hội… Nhưng chưa từng có ai khiến anh dừng lại chỉ vì một cái nhìn.
Cô gái ấy không trang điểm cầu kỳ. Không cố ý gây chú ý. Thậm chí còn run rẩy vì va phải anh.
Vậy mà…
Lại khiến trái tim anh chệch đi một nhịp.
Cố Lục Kì khẽ nheo mắt.
“Phan Dao Yến…” Anh lẩm bẩm cái tên ấy, như thể muốn ghi sâu vào tâm trí.
Cái tên nghe mềm mại đến lạ.
“Điều tra thông tin của cô ấy.”
Giọng anh bình thản, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia hứng thú hiếm thấy.
Trợ lý thoáng bất ngờ. Bao năm làm việc bên cạnh tổng tài, anh ta hiểu rõ: khi Cố Lục Kì tò mò về ai đó… người đó chắc chắn không đơn giản.
---
Ở một góc khác của tòa nhà.
Phan Dao Yến dựa lưng vào tường thang máy, tim vẫn đập thình thịch.
“Trời ơi… mình vừa đụng trúng ai vậy chứ…”
Cô nhớ lại ánh mắt sắc bén của anh, khí chất lạnh lùng nhưng lại mang theo một chút… dịu lại khi nhìn cô.
Không hiểu sao, khi anh hỏi tên, cô lại cảm thấy má mình nóng lên.
“Chắc anh ấy là lãnh đạo cấp cao…”
Dao Yến khẽ thở dài, tự nhủ không nên nghĩ nhiều. Cô chỉ là thực tập sinh nhỏ bé, đến đây để học hỏi và làm việc chăm chỉ. Những người như anh… vốn thuộc về một thế giới khác.
Cửa thang máy mở ra.
Cô hít sâu một hơi, lấy lại tinh thần rồi bước ra ngoài, nụ cười lại nở trên môi.
Trong sáng. Vô tư. Hoàn toàn không biết rằng—
Dưới đây là Chương 2 nối tiếp câu chuyện của bạn, giữ đúng mạch cảm xúc ngọt ngào, lãng mạn và có chút rung động đầu đời 💕
---
🌷 Chương 2: Ánh Mắt Lưu Luyến
Sau khi nói xong câu giới thiệu, Phan Dao Yến hơi cúi đầu lễ phép.
“Em… em phải lên phòng nhân sự rồi ạ. Chào anh!”
Cô mỉm cười, nụ cười trong trẻo như giọt sương đầu cành, rồi ôm chặt tập hồ sơ trước ngực, vội vã chạy về phía thang máy.
Bóng dáng nhỏ nhắn ấy dần khuất sau cánh cửa kính sáng loáng.
Sảnh lớn của tập đoàn Cố thị bỗng trở lại vẻ yên tĩnh thường ngày.
Nhưng—
Cố Lục Kì vẫn đứng đó.
Ánh mắt anh không rời khỏi hướng cô vừa biến mất.
“Cố tổng?” – trợ lý đứng phía sau khẽ nhắc.
Anh không đáp.
Trong đầu anh vẫn còn hiện rõ đôi mắt to tròn ấy… và giọng nói mềm mại run run.
Bao năm qua, bao nhiêu phụ nữ vây quanh anh. Người quyến rũ, người sắc sảo, người cố tình tạo cơ hội… Nhưng chưa từng có ai khiến anh dừng lại chỉ vì một cái nhìn.
Cô gái ấy không trang điểm cầu kỳ. Không cố ý gây chú ý. Thậm chí còn run rẩy vì va phải anh.
Vậy mà…
Lại khiến trái tim anh chệch đi một nhịp.
Cố Lục Kì khẽ nheo mắt.
“Phan Dao Yến…” Anh lẩm bẩm cái tên ấy, như thể muốn ghi sâu vào tâm trí.
Cái tên nghe mềm mại đến lạ.
“Điều tra thông tin của cô ấy.”
Giọng anh bình thản, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia hứng thú hiếm thấy.
Trợ lý thoáng bất ngờ. Bao năm làm việc bên cạnh tổng tài, anh ta hiểu rõ: khi Cố Lục Kì tò mò về ai đó… người đó chắc chắn không đơn giản.
---
Ở một góc khác của tòa nhà.
Phan Dao Yến dựa lưng vào tường thang máy, tim vẫn đập thình thịch.
“Trời ơi… mình vừa đụng trúng ai vậy chứ…”
Cô nhớ lại ánh mắt sắc bén của anh, khí chất lạnh lùng nhưng lại mang theo một chút… dịu lại khi nhìn cô.
Không hiểu sao, khi anh hỏi tên, cô lại cảm thấy má mình nóng lên.
“Chắc anh ấy là lãnh đạo cấp cao…”
Dao Yến khẽ thở dài, tự nhủ không nên nghĩ nhiều. Cô chỉ là thực tập sinh nhỏ bé, đến đây để học hỏi và làm việc chăm chỉ. Những người như anh… vốn thuộc về một thế giới khác.
Cửa thang máy mở ra.
Cô hít sâu một hơi, lấy lại tinh thần rồi bước ra ngoài, nụ cười lại nở trên môi.
---
🌷 Chương 3: Chủ Động Tiếp Cận
Buổi sáng hôm sau.
Phan Dao Yến đứng trước gương chỉnh lại mái tóc đã buộc gọn sau gáy. Cô mặc chiếc váy sơ mi đơn giản màu kem, bên ngoài khoác áo cardigan mỏng. Trông vừa thanh lịch, vừa dịu dàng.
Hôm nay là ngày phỏng vấn chính thức.
Tim cô đập nhanh hơn một chút.
“Tập đoàn lớn như vậy… chắc cạnh tranh dữ lắm…” – cô tự nhủ, tay siết nhẹ tập hồ sơ.
Nhưng rồi cô hít sâu một hơi.
“Mình phải cố gắng!”
---
Tại tầng cao nhất của tòa nhà Cố thị.
Cố Lục Kì đang nghe báo cáo tài chính. Gương mặt anh lạnh lùng, ánh mắt sắc bén khiến phòng họp gần như nín thở.
Đột nhiên—
Trợ lý gõ cửa bước vào.
“Cố tổng, thực tập sinh mới hôm qua… Phan Dao Yến… hôm nay đến phỏng vấn chính thức ở phòng nhân sự.”
Cây bút trong tay anh khựng lại một nhịp.
“Cô ấy đến rồi?”
Giọng anh vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đã khẽ thay đổi.
“Vâng.”
Không cần suy nghĩ thêm, anh khép tập tài liệu lại.
“Dời cuộc họp 30 phút.”
“Nhưng Cố tổng—”
“Tôi nói, dời.”
Giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát.
Trợ lý lập tức im lặng.
Chỉ vài phút sau, Cố Lục Kì đã bước vào thang máy riêng.
Từ tầng cao nhất.
Đi xuống tầng nhân sự.
---
Ở phòng phỏng vấn.
Phan Dao Yến ngồi ngay ngắn trên ghế, hai tay đặt trên đầu gối. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ chút hồi hộp.
“Em hãy giới thiệu về bản thân.”
Cô đứng dậy, hơi cúi đầu.
“Em là Phan Dao Yến, tốt nghiệp chuyên ngành quản trị kinh doanh. Em mong muốn được học hỏi và phát triển tại môi trường chuyên nghiệp như Cố thị…”
Giọng cô mềm mại nhưng rõ ràng.
Không kiêu ngạo. Không giả tạo. Chỉ đơn giản là chân thành.
Cửa phòng bỗng mở ra.
Không khí như đông lại.
Tất cả nhân viên nhân sự đồng loạt đứng bật dậy.
“Cố… Cố tổng!”
Phan Dao Yến giật mình quay đầu.
Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt quen thuộc ấy.
Cố Lục Kì.
Anh bước vào, vest đen phẳng phiu, khí chất áp đảo toàn bộ căn phòng.
Tim cô khẽ run lên.
“Sao… sao anh ấy lại ở đây?”
Cố Lục Kì lướt nhìn căn phòng một lượt, rồi dừng lại nơi cô.
Ánh mắt ấy không còn lạnh lẽo như lần đầu.
Mà là một tia dịu dàng khó nhận ra.
“Tôi nghe nói hôm nay có ứng viên khá đặc biệt.” – anh nói.
Cả phòng im lặng.
Dao Yến vô thức siết chặt vạt áo.
Anh bước đến trước mặt cô.
Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa nam tính nhè nhẹ.
“Phan Dao Yến.”
Anh gọi tên cô, giọng trầm và chậm.
Cô ngẩng đầu lên, mắt mở to.
“Vâng… là em.”
“Cô muốn vào Cố thị vì điều gì?”
Câu hỏi đơn giản.
Nhưng ánh mắt anh lại khiến nó trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Dao Yến hít sâu.
“Vì em tin rằng ở đây, em có thể học hỏi được nhiều điều. Và… em muốn tự mình chứng minh năng lực.”
Cô nói xong, tim đập mạnh đến mức chính cô cũng nghe rõ.
Cố Lục Kì nhìn cô chăm chú.
Không né tránh. Không run rẩy. Dù đang đứng trước anh.
Cô vẫn cố gắng trả lời bằng tất cả sự chân thành.
Khóe môi anh khẽ cong lên.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng đủ để khiến nhân viên xung quanh sững sờ.
“Được.”
Anh quay sang trưởng phòng nhân sự.
“Nhận cô ấy.”
“Nhưng… Cố tổng, còn quy trình—”
“Tôi chịu trách nhiệm.”
Cả căn phòng lặng đi.
Phan Dao Yến ngơ ngác.
“Em… được nhận rồi ạ?”
Cố Lục Kì nhìn cô.
“Chào mừng đến Cố thị.”
Giọng anh không còn lạnh lẽo.
Mà mang theo chút ấm áp chỉ dành riêng cho một người.
Dao Yến cúi đầu thật sâu.
“Em… cảm ơn Cố tổng!”
Cô không biết rằng, ngay từ giây phút nhìn thấy cô bước vào phòng phỏng vấn…
Anh đã quyết định.
Giữ cô lại.
Không chỉ trong công ty
Mà có lẻ... Sẽ được gần cô hơn.
---
🌷 Chương 4: Sóng Ngầm Mang Tên Ngọc Mai
Tin tức Cố tổng đích thân xuống phòng nhân sự và “đặc cách” nhận một thực tập sinh mới lan truyền khắp tập đoàn chỉ trong một buổi sáng.
Và cái tên Phan Dao Yến… cũng theo đó mà được nhắc đến nhiều hơn.
Ở tầng 18 – phòng kế hoạch chiến lược.
Một cô gái mặc váy công sở ôm sát màu đỏ rượu vang khẽ đặt tách cà phê xuống bàn. Mái tóc uốn nhẹ rơi xuống bờ vai thanh mảnh, gương mặt trang điểm tinh tế toát lên vẻ sắc sảo.
Cô là Ngọc Mai.
Trưởng nhóm dự án trẻ tuổi nhất tập đoàn. Xinh đẹp. Tài năng. Và… là người luôn xuất hiện bên cạnh Cố Lục Kì trong các buổi tiệc thương mại.
“Cố tổng xuống phòng nhân sự vì một thực tập sinh?”
Ngọc Mai nhướng mày, môi cong lên một nụ cười nhạt.
“Thú vị thật.”
Bao năm qua, cô luôn ở gần anh nhất.
Cô hiểu rõ anh lạnh lùng thế nào. Biết rõ anh không bao giờ để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến công việc.
Vậy mà hôm nay…
Anh lại phá lệ.
Chỉ vì một cô gái mới vào công ty?
Ánh mắt Ngọc Mai khẽ tối lại.
---
Trong khi đó.
Phan Dao Yến đang được hướng dẫn tham quan các phòng ban.
Cô cố gắng ghi nhớ mọi thứ, thỉnh thoảng mỉm cười lễ phép với đồng nghiệp.
“Thực tập sinh mới đó hả?” “Nghe nói Cố tổng tự mình nhận đấy…”
Những tiếng xì xào khiến cô hơi ngượng.
“Chắc chỉ là trùng hợp thôi…” – cô tự trấn an.
Cô hoàn toàn không biết mình đang trở thành tâm điểm chú ý.
---
Buổi chiều.
Dao Yến được giao mang tài liệu lên tầng 18.
Cô ôm chồng hồ sơ, cẩn thận bước ra khỏi thang máy.
Vừa đi được vài bước thì—
“Cô là Phan Dao Yến?”
Một giọng nữ nhẹ nhưng sắc.
Dao Yến quay lại.
Trước mặt cô là một chị gái rất đẹp, khí chất tự tin khiến người đối diện có chút áp lực vô hình.
“Vâng… là em.”
Ngọc Mai bước đến gần.
Ánh mắt cô lướt từ đầu đến chân Dao Yến.
Áo sơ mi trắng đơn giản. Chân váy đen kín đáo. Không trang điểm cầu kỳ.
Trong veo đến mức khiến người ta… khó chịu.
“Nghe nói Cố tổng đích thân nhận cô?”
Giọng nói vẫn mềm mại, nhưng ẩn chứa điều gì đó khó đoán.
Dao Yến lúng túng.
“Em… em cũng không rõ lắm ạ. Chắc do phòng nhân sự thấy phù hợp…”
Ngọc Mai khẽ cười.
“Ở Cố thị, không có chuyện ‘chắc’ đâu.”
---
Câu nói ấy khiến Dao Yến hơi bối rối.
Đúng lúc đó—
Cửa văn phòng phía cuối hành lang mở ra.
Cố Lục Kì bước ra ngoài.
Ánh mắt anh lập tức dừng lại nơi hai người.
Dao Yến theo phản xạ cúi đầu.
“Cố tổng.”
Ngọc Mai xoay người, nở nụ cười quen thuộc.
“Lục Kì, anh họp xong rồi à?”
Cách xưng hô thân mật khiến Dao Yến khẽ giật mình.
Cố Lục Kì không đáp lại Ngọc Mai ngay.
Ánh mắt anh lướt qua Dao Yến, dừng lại một giây lâu hơn bình thường.
“Cô đến đây làm gì?”
Anh hỏi, giọng trầm nhưng không hề lạnh.
“Em… mang tài liệu lên ạ.”
“Đưa tôi.”
Anh bước đến, trực tiếp nhận tập hồ sơ từ tay cô.
Khoảng cách gần khiến tim Dao Yến lại rối loạn.
Ngọc Mai đứng bên cạnh, nụ cười dần cứng lại.
Bao năm qua, anh chưa từng tự mình nhận tài liệu từ ai.
Nhưng hôm nay…
Anh lại làm điều đó với một thực tập sinh?
“Cô có thể về phòng làm việc.” – anh nói với Dao Yến.
Giọng nói nhẹ hơn bình thường.
“Vâng…”
Cô cúi đầu rồi vội rời đi.
Không dám nhìn thêm.
Không biết rằng—
Ngay khi cô quay lưng, ánh mắt Cố Lục Kì vẫn dõi theo bóng dáng nhỏ bé ấy cho đến khi khuất hẳn.
Ngọc Mai siết chặt tay.
“Lục Kì.” – cô gọi.
Anh lúc này mới nhìn sang.
“Có chuyện gì?”
Giọng nói đã trở lại sự lạnh nhạt thường thấy.
Ngọc Mai mỉm cười, nhưng trong mắt không còn ý cười.
“Chỉ là một thực tập sinh thôi mà… anh quan tâm quá nhỉ?”
Cố Lục Kì nhìn cô vài giây.
“Đó là việc của tôi.”
Câu trả lời dứt khoát như một đường ranh vô hình.
Lần đầu tiên, Ngọc Mai cảm thấy bất an.
Cô vốn nghĩ mình là người hiểu anh nhất.
Nhưng giờ đây—
Trong ánh mắt anh đã xuất hiện một hình bóng khác.
Và cái tên ấy…
Là Phan Dao Yến.
---
Ở tầng dưới.
Dao Yến áp tay lên ngực, tim vẫn đập nhanh.
Cô không hiểu vì sao mỗi lần đứng gần Cố Lục Kì, cô lại thấy lúng túng đến vậy.
Càng không biết rằng…
Một cơn sóng ngầm mang tên Ngọc Mai đã bắt đầu hình thành.
Và từ hôm nay—
Cuộc sống yên bình của cô ở Cố thị… sẽ không còn
---
🌷 Chương 5: Khoảng Cách Vô Hình
Chiều muộn.
Tầng 18 dần vắng người.
Phan Dao Yến được giao ở lại chỉnh sửa một bản báo cáo gấp. Cô chăm chú trước màn hình máy tính, đôi mày nhỏ hơi nhíu lại vì tập trung.
Bên ngoài hành lang, ánh đèn vàng hắt xuống nền gạch bóng loáng.
Bất chợt—
Cửa phòng họp lớn mở ra.
Dao Yến theo phản xạ ngẩng đầu.
Qua lớp kính trong suốt, cô nhìn thấy hai người bước ra.
Cố Lục Kì.
Và Ngọc Mai.
Ngọc Mai đang cười, tay cầm tập tài liệu, bước đi song song cùng anh. Khoảng cách giữa họ rất gần. Thỉnh thoảng cô ấy nghiêng đầu nói gì đó, ánh mắt đầy tự tin và thân mật.
“Lục Kì, dự án lần này nếu thành công, tối nay anh phải đãi em đấy nhé.”
Giọng nói dịu dàng pha chút nũng nịu.
Dao Yến nghe không rõ toàn bộ, nhưng hai chữ “Lục Kì” đủ khiến tim cô khẽ trĩu xuống.
Cô nhớ lại lúc sáng.
Ngọc Mai gọi anh như vậy.
Không phải “Cố tổng”.
Không phải “anh”.
Mà là “Lục Kì”.
Thân mật đến mức như thể… họ thuộc về cùng một thế giới.
Trong khi đó, cô chỉ dám gọi anh là “Cố tổng”.
Một khoảng cách rõ ràng.
Một ranh giới vô hình.
---
Bên ngoài.
Cố Lục Kì dừng lại trước thang máy.
“Bản kế hoạch còn vài điểm cần chỉnh.” – anh nói.
Ngọc Mai mỉm cười.
“Em biết anh khó tính mà.”
Cô đưa tay khẽ chạm vào tay áo anh như một thói quen.
Khoảnh khắc ấy—
Ánh mắt Cố Lục Kì vô tình lướt qua văn phòng bên cạnh.
Và anh nhìn thấy cô.
Phan Dao Yến.
Cô đang đứng đó, ánh mắt chạm phải ánh mắt anh.
Chỉ một giây.
Rồi cô vội vàng cúi xuống, giả vờ xem tài liệu.
Tim cô đập mạnh.
Một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng.
“Chắc… họ là một đôi.”
Ý nghĩ ấy khiến đầu óc cô rối bời.
Ngọc Mai xinh đẹp. Giỏi giang. Tự tin.
Còn cô chỉ là một thực tập sinh mới vào làm.
Cô lấy tư cách gì mà… để tâm?
---
Tối hôm đó.
Dao Yến về phòng trọ, nằm trên giường nhưng không tài nào ngủ được.
Hình ảnh hai người sánh vai bước đi cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Cô tự cười nhạt.
“Mình nghĩ gì vậy chứ…”
Ngay từ đầu, thế giới của anh vốn không dành cho cô.
Anh cao cao tại thượng. Cô chỉ là một cô gái bình thường.
Sự dịu dàng hôm ấy… Có lẽ chỉ là phép lịch sự.
Cô kéo chăn lên che mặt, cố gắng xua đi cảm giác hụt hẫng trong lòng.
---
Cùng lúc đó.
Trong căn hộ cao cấp tầng thượng.
Cố Lục Kì đứng bên cửa kính, nhìn ánh đèn thành phố phía xa.
Anh nhớ lại ánh mắt vừa rồi của cô.
Không phải sự trong veo như hôm đầu gặp.
Mà là… một chút buồn.
Một chút né tránh.
Anh khẽ nhíu mày.
“Cô ấy hiểu lầm sao?”
Anh chưa từng giải thích với ai về mối quan hệ giữa mình và Ngọc Mai.
Với anh, đó chỉ là đồng nghiệp lâu năm.
Nhưng khi nghĩ đến việc Dao Yến có thể đang nghĩ khác…
Trong lòng anh bỗng khó chịu lạ thường.
Điện thoại trên bàn sáng lên.
Là tin nhắn từ Ngọc Mai:
“Mai em ghé phòng anh bàn thêm dự án nhé.”
Anh nhìn dòng chữ vài giây.
Rồi tắt màn hình.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy cần phải làm rõ điều gì đó.
Không phải vì danh tiếng. Không phải vì công việc.
Mà vì…
Anh không muốn cô gái nhỏ ấy hiểu lầm mình.
---
Sáng hôm sau.
Phan Dao Yến cố tình tránh ánh mắt anh trong thang máy.
Cô đứng sát một góc, cúi đầu.
Cố Lục Kì nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.
“Phan Dao Yến.”
Cô giật mình.
“Vâng… Cố tổng.”
“Chiều nay, đến phòng tôi.”
Giọng anh trầm thấp, nhưng lần này mang theo một điều gì đó khác.
Không lạnh lùng. Không xa cách.
Mà là quyết tâm.
Cửa thang máy mở ra.
Cô bước ra trước.
Không biết rằng…
Một cuộc nói chuyện có thể thay đổi mọi hiểu lầm sắp diễn ra.
---
🌷 Chương 6: Em Không An Tâm
Buổi chiều.
Phòng họp tầng 18 phủ đầy ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Trên bàn là bản kế hoạch dự án hợp tác lớn với đối tác nước ngoài. Đây là dự án do chính Ngọc Mai phụ trách, và hôm nay Cố Lục Kì trực tiếp duyệt lại lần cuối.
Phan Dao Yến được yêu cầu vào hỗ trợ sắp xếp tài liệu.
Cô đứng ở góc bàn, lặng lẽ quan sát.
Ngọc Mai tự tin trình bày từng hạng mục, giọng nói rõ ràng, mạch lạc.
“Về chiến lược quảng bá, chúng ta sẽ tập trung vào phân khúc cao cấp, định vị thương hiệu theo hướng độc quyền…”
Cố Lục Kì ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt sắc bén lướt qua từng trang tài liệu.
Phòng họp im lặng đến mức nghe rõ tiếng giấy lật.
Bản kế hoạch được chuyền xuống cho Dao Yến để đối chiếu số liệu.
Cô khẽ cúi đầu nhận lấy.
Ban đầu cô chỉ định xem lướt qua, nhưng khi ánh mắt dừng lại ở phần dự trù chi phí truyền thông, cô hơi khựng lại.
Con số này… cao hơn mức hợp lý.
Và nếu thị trường phản ứng không như kỳ vọng, rủi ro sẽ rất lớn.
Tim cô khẽ run.
Cô chỉ là thực tập sinh.
Có nên lên tiếng không?
Không khí phòng họp vẫn nghiêm túc.
Ngọc Mai kết thúc phần trình bày, tự tin nhìn về phía Cố Lục Kì.
“Cố tổng, anh thấy thế nào?”
Anh chưa trả lời ngay.
Ánh mắt anh vô tình dừng lại nơi Dao Yến.
Cô đang nhìn chằm chằm vào một trang giấy, môi mím nhẹ như đang suy nghĩ.
“Cô có ý kiến gì sao?” – anh bất ngờ lên tiếng.
Cả phòng đồng loạt quay về phía cô.
Dao Yến giật mình.
“Em…?”
Ngọc Mai hơi nhíu mày.
Dao Yến hít sâu.
Cô khẽ lật lại tài liệu một lần nữa, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng:
“Em… có thể xem lại phần dự trù chi phí được không ạ? Em cảm thấy… chưa an tâm khi duyệt.”
Không khí như đông cứng.
Một thực tập sinh. Dám đề nghị xem lại bản kế hoạch do trưởng nhóm chiến lược trình bày?
Ngọc Mai đặt bút xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc.
“Sửa?” – cô khẽ cười, nhưng ánh mắt lạnh đi rõ rệt.
“Cô nghĩ cô có quyền sao?”
Câu nói không lớn, nhưng đủ khiến Dao Yến đỏ mặt.
Cô vội cúi đầu.
“Em… em chỉ thấy phần này có thể hơi mạo hiểm. Nếu thị trường phản ứng chậm hơn dự kiến thì…”
“Đó là chiến lược đã được tính toán kỹ lưỡng.” – Ngọc Mai ngắt lời.
“Cô mới vào công ty bao lâu mà dám đánh giá?”
Không khí bắt đầu căng thẳng.
Dao Yến siết chặt tập tài liệu.
Cô biết mình vượt quá giới hạn.
Nhưng nếu im lặng…
Cô sẽ không yên tâm.
Cố Lục Kì lúc này mới lên tiếng.
“Để cô ấy nói tiếp.”
Giọng anh trầm, dứt khoát.
Ngọc Mai khẽ sững lại.
Dao Yến ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh.
Không phải lạnh lùng. Mà là… khuyến khích.
Cô lấy hết can đảm.
“Em nghĩ nếu giảm 15% ngân sách truyền thông và phân bổ sang khảo sát thị trường trước, chúng ta có thể kiểm soát rủi ro tốt hơn. Phân khúc cao cấp đúng là tiềm năng… nhưng thương hiệu vẫn chưa hoàn toàn chiếm lĩnh niềm tin khách hàng.”
Cả phòng im lặng.
Ngọc Mai siết tay dưới bàn.
Cố Lục Kì chậm rãi lật lại trang tài liệu.
Anh nhìn con số.
Rồi nhìn cô.
Một tia sáng lướt qua đáy mắt.
“Trưởng phòng tài chính.”
“Vâng, Cố tổng?”
“Kiểm tra lại dự toán theo đề xuất của cô ấy.”
Ngọc Mai lập tức lên tiếng:
“Lục Kì, kế hoạch này em đã chuẩn bị suốt hai tháng—”
“Ngọc Mai.” – anh cắt ngang, giọng lạnh xuống vài phần.
“Công ty không phải nơi đặt cảm xúc lên trên hiệu quả.”
Câu nói như một nhát cắt.
Phòng họp chìm vào yên lặng.
Dao Yến cảm thấy mình như vừa bước vào một cơn bão.
Cô không hề muốn gây mâu thuẫn.
Càng không muốn bị xem là người xen vào giữa họ.
Cuộc họp kết thúc trong không khí nặng nề.
Mọi người lần lượt rời đi.
Dao Yến cúi đầu định lặng lẽ bước ra thì—
“Ở lại.”
Giọng Cố Lục Kì vang lên phía sau.
Cô dừng lại.
Ngọc Mai cũng chưa đi.
Ánh mắt cô ta nhìn Dao Yến không còn che giấu sự khó chịu.
Khi cửa phòng đóng lại.
Chỉ còn ba người.
Ngọc Mai khẽ cười nhạt.
“Xem ra cô rất muốn gây ấn tượng trước mặt Cố tổng.”
Dao Yến vội lắc đầu.
“Không phải như vậy…”
“Vậy là gì?”
Giọng Ngọc Mai sắc bén hơn.
Không khí trở nên ngột ngạt.
Bỗng—
Cố Lục Kì đứng dậy.
Anh bước đến, đứng chắn giữa hai người.
“Đủ rồi.”
Giọng anh không lớn.
Nhưng đầy uy lực.
Anh nhìn thẳng vào Ngọc Mai.
“Ở đây, ai có ý kiến hợp lý thì được lắng nghe. Không phân biệt vị trí.”
Rồi anh quay sang Dao Yến.
Ánh mắt dịu lại.
“Cô làm rất tốt.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng đủ khiến tim cô rung lên.
Còn Ngọc Mai…
Lần đầu tiên trong nhiều năm làm việc cùng anh, cô cảm nhận rõ ràng—
Mình đang dần mất đi vị trí đặc biệt.
Và người thay thế…
Chính là cô gái nhỏ trước mặt.
---
🌷 Chương 7: Người Anh Công Khai Bảo Vệ
Tin tức về cuộc họp hôm qua lan ra nhanh hơn Dao Yến tưởng.
“Thực tập sinh mà dám phản bác trưởng phòng chiến lược.”
“Lại còn được Cố tổng ủng hộ nữa…”
“Không biết dựa vào cái gì.”
Những lời bàn tán dù nhỏ nhưng đủ khiến cô cảm thấy áp lực đè nặng.
Sáng hôm sau, khi bước vào công ty, Dao Yến cảm nhận rõ những ánh nhìn khác lạ.
Cô siết nhẹ quai túi.
“Có lẽ… mình đã quá bốc đồng.”
Cô không sợ bị mắng.
Cô chỉ sợ mình vô tình khiến anh khó xử.
---
Tầng 18.
Phòng họp lớn.
Hôm nay là buổi công bố điều chỉnh kế hoạch dự án trước toàn bộ quản lý cấp trung.
Ngọc Mai ngồi ở vị trí bên trái, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lạnh đi vài phần.
Dao Yến chỉ định ngồi phía cuối, lặng lẽ nghe.
Cô không nghĩ mình sẽ được nhắc đến.
Cho đến khi—
Cố Lục Kì bước vào.
Căn phòng lập tức im bặt.
Anh đứng trước màn hình lớn, ánh mắt quét qua từng người.
“Về dự án lần này, kế hoạch đã được điều chỉnh.”
Anh bấm điều khiển.
Biểu đồ ngân sách mới hiện lên.
“Giảm 15% chi phí truyền thông, phân bổ sang khảo sát thị trường trước.”
Cả phòng xôn xao.
Một quản lý lên tiếng:
“Thưa Cố tổng, quyết định này có phải do đề xuất của thực tập sinh hôm qua?”
Không khí chợt căng lại.
Ánh mắt nhiều người vô thức nhìn về phía Dao Yến.
Cô khẽ cúi đầu.
Tim đập nhanh.
Cố Lục Kì không né tránh.
“Đúng.”
Chỉ một chữ.
Dứt khoát.
Ngọc Mai siết chặt tay dưới bàn.
Một người khác hỏi:
“Nhưng giao một phần ảnh hưởng lớn như vậy cho ý kiến của thực tập sinh… có quá mạo hiểm không?”
Câu hỏi ấy chính là điều mọi người đang nghĩ.
Cố Lục Kì im lặng vài giây.
Rồi anh nói, giọng trầm nhưng vang rõ:
“Ở Cố thị, giá trị của một ý kiến không nằm ở chức danh. Mà nằm ở tính đúng đắn.”
Anh nhìn thẳng về phía Dao Yến.
“Đề xuất đó hợp lý. Tôi là người quyết định thông qua.”
Lời nói ấy như một tấm khiên.
Chắn toàn bộ áp lực đang hướng về cô.
Cả căn phòng chìm vào yên lặng.
Không ai dám phản bác thêm.
Ngọc Mai mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Cô hiểu.
Anh không chỉ bảo vệ quyết định.
Anh đang bảo vệ cô.
---
Cuộc họp kết thúc.
Mọi người lần lượt rời đi.
Dao Yến vẫn ngồi yên, hai tay đặt trên đầu gối.
Khi căn phòng gần như trống, cô mới đứng dậy.
“Cố tổng…”
Giọng cô nhỏ.
Anh quay lại.
“Có chuyện gì?”
Cô cúi đầu.
“Em xin lỗi nếu vì em mà anh bị nghi ngờ.”
Anh bước đến gần.
Khoảng cách không còn xa như trước.
“Cô nghĩ tôi cần người khác nghi ngờ sao?”
Cô ngẩng lên, hơi sững sờ.
Ánh mắt anh sâu và nghiêm túc.
“Tôi công khai như vậy không phải vì cô là thực tập sinh.”
Anh dừng lại một nhịp.
“Mà vì cô xứng đáng.”
Tim cô khẽ rung.
Những lời đàm tiếu ngoài kia… Áp lực vừa rồi…
Tất cả như tan đi.
Cố Lục Kì nhìn cô thêm một giây lâu hơn thường lệ.
Giọng anh dịu xuống.
“Đừng cúi đầu trước những lời không cần thiết.”
Câu nói ấy không chỉ là lời khuyên.
Mà là sự khẳng định.
Lần đầu tiên.
Trước toàn công ty.
Anh không che giấu việc mình đứng về phía cô.
Và điều đó—
Khiến khoảng cách giữa họ không còn xa như trước nữa.
Nhưng ở phía sau hành lang…
Ngọc Mai đứng lặng.
Ánh mắt lạnh dần.
“Vậy ra… anh đã nghiêm túc đến mức đó.”
Một nụ cười mỏng hiện lên trên môi cô.
Câu chuyện… sẽ không dừng lại ở đây.
---
🌷 Chương 8: Nếu Em Biến Mất
Chiều hôm đó.
Những lời bàn tán không hề giảm đi, ngược lại còn nhiều hơn.
“Được Cố tổng chống lưng nên mới mạnh miệng vậy.”
“Thực tập sinh mà dám làm trưởng phòng mất mặt…”
Dao Yến ngồi trước màn hình máy tính nhưng không thể tập trung.
Mỗi câu nói như một mũi kim nhỏ châm vào lòng.
Cô không sợ bị ghét.
Cô chỉ sợ… mình đang trở thành gánh nặng cho anh.
---
Cuối giờ làm.
Dao Yến ôm tập tài liệu đến phòng trưởng phòng chiến lược.
Cô gõ cửa.
“Vào đi.” – giọng Ngọc Mai vang lên lạnh nhạt.
Căn phòng chỉ có hai người.
Dao Yến đứng thẳng, cúi đầu thật sâu.
“… Em xin lỗi.”
Ngọc Mai nhướng mày.
“Xin lỗi?”
“Vì hôm qua đã khiến chị khó xử. Em… em không cố ý.”
Ngọc Mai bật cười khẽ.
“Cô nghĩ một câu xin lỗi là đủ?”
Dao Yến siết chặt tay.
“Em sẽ nghỉ việc.”
Không khí chợt im lặng.
Ngay cả Ngọc Mai cũng hơi bất ngờ.
Cô gái nhỏ trước mặt không hề cãi lại. Không tỏ ra phản kháng.
Chỉ cúi đầu nhận hết mọi trách nhiệm.
“… Em không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến tập thể.”
Giọng Dao Yến run nhẹ nhưng rõ ràng.
Ngọc Mai nhìn cô vài giây.
Rồi môi cong lên.
“Được.”
Giọng nói lạnh tanh.
“Cô cứ biến đi.”
Hai chữ cuối cùng vang lên không hề do dự.
Dao Yến khẽ gật đầu.
“Cảm ơn chị thời gian qua đã hướng dẫn.”
Cô quay lưng.
Không nhìn thấy ánh mắt Ngọc Mai thoáng qua một tia phức tạp.
---
Hành lang tầng 18 yên tĩnh đến lạ.
Dao Yến đi từng bước chậm rãi.
Mỗi bước như nặng hơn một chút.
Khi đi ngang qua phòng tổng tài, cô dừng lại.
Bàn tay khẽ siết quai túi.
“Chắc… anh ấy sẽ không để ý.”
Cô chỉ là một thực tập sinh.
Sự xuất hiện của cô vốn dĩ không quan trọng đến vậy.
Cô hít sâu, tiếp tục bước đi.
---
Trong phòng làm việc.
Cố Lục Kì đang xem báo cáo thì cửa bị gõ mạnh.
Trợ lý bước vào, sắc mặt có chút lúng túng.
“Cố tổng… Phan Dao Yến vừa nộp đơn xin nghỉ việc.”
Chiếc bút trong tay anh rơi xuống bàn.
“Cái gì?”
Giọng anh trầm xuống rõ rệt.
“Cô ấy nói… không muốn gây ảnh hưởng đến nội bộ.”
Không khí trong phòng chợt lạnh đi.
Cố Lục Kì đứng bật dậy.
Ánh mắt tối lại.
“Cô ấy đang ở đâu?”
“Có lẽ đã xuống sảnh—”
Anh không đợi nghe hết.
Cửa phòng bật mở.
Bước chân anh gấp gáp hơn bao giờ hết.
---
Sảnh lớn.
Dao Yến vừa bước ra khỏi thang máy.
Chưa kịp đi thêm bước nào thì—
“Phan Dao Yến!”
Giọng nói trầm quen thuộc vang lên phía sau.
Cô khựng lại.
Tim đập mạnh.
Chưa kịp quay đầu, một bàn tay đã nắm lấy cổ tay cô.
Không mạnh.
Nhưng đủ để giữ lại.
Cô ngẩng lên.
Bắt gặp ánh mắt anh.
Không còn điềm tĩnh. Không còn lạnh lùng.
Mà là… tức giận xen lẫn hoảng loạn.
“Ai cho cô nghỉ việc?”
Giọng anh trầm thấp, từng chữ rõ ràng.
Dao Yến cắn môi.
“Em… không muốn vì em mà anh bị nói ra nói vào.”
“Vậy nên cô chọn cách biến mất?”
Cô không trả lời.
Chỉ khẽ nói:
“… Em xin lỗi.”
Cố Lục Kì nhìn cô.
Ánh mắt anh sâu đến mức khiến cô không dám đối diện.
“Cô nghĩ tôi bảo vệ cô vì thương hại sao?”
Cô khẽ lắc đầu.
“Em không dám nghĩ như vậy…”
“Vậy thì đừng tự ý quyết định.”
Giọng anh trầm xuống.
Không còn giận dữ.
Mà là nghiêm túc.
“Ở lại.”
Hai chữ ngắn gọn.
Nhưng đầy kiên định.
Dao Yến cảm thấy tim mình run lên.
“Nhưng chị Ngọc Mai—”
“Việc của tôi.”
Anh cắt ngang.
Bàn tay anh vẫn giữ cổ tay cô.
Không quá chặt.
Nhưng cũng không buông.
“Cô muốn đi… là vì lời cô ấy nói?”
Dao Yến im lặng.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Ánh mắt Cố Lục Kì chợt lạnh lại.
Lần đầu tiên.
Anh nhận ra.
Nếu anh không làm gì—
Cô thật sự sẽ rời đi.
Và ý nghĩ đó…
Khiến anh không thể chấp nhận.
---
🌧 Chương 10: Bước Ra Khỏi Cửa
Không khí trong hành lang như ngưng lại.
Dao Yến nhìn anh.
Ánh mắt cô run nhẹ.
“…Em xin lỗi.”
Chỉ ba chữ.
Nhẹ như gió.
Nhưng lại nặng như đá rơi xuống tim anh.
Cố Lục Kì khẽ sững lại.
Bàn tay đang đặt trên mép hộp giấy chậm rãi buông xuống.
Anh muốn nói gì đó.
Muốn giữ cô lại.
Muốn hỏi vì sao cô luôn chọn rời đi thay vì ở lại.
Nhưng cô đã cúi đầu.
“Cảm ơn anh thời gian qua đã giúp đỡ em.”
Giọng cô bình tĩnh đến lạ.
Rồi cô xoay người.
Từng bước.
Từng bước một.
Rời khỏi hành lang.
---
Cố Lục Kì đứng yên.
Không đuổi theo.
Không gọi lại.
Chỉ nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy.
Bóng lưng vẫn mảnh mai như lần đầu anh nhìn thấy cô ở sảnh công ty.
Vẫn đáng yêu.
Vẫn mong manh.
Nhưng hôm nay… lại xa cách đến vậy.
Cửa thang máy khép lại.
Tách.
Âm thanh nhỏ thôi.
Nhưng như cắt đứt điều gì đó trong lòng anh.
---
Tầng trệt.
Dao Yến bước ra khỏi thang máy.
Sảnh công ty rộng lớn và lạnh lẽo.
Cô ôm chặt chiếc hộp trong tay.
Nơi đây từng khiến cô hồi hộp mỗi ngày.
Từng khiến cô đỏ mặt khi vô tình chạm ánh mắt anh.
Giờ đây…
Cô chỉ là một người rời đi.
Cánh cửa kính tự động mở ra.
Gió bên ngoài thổi vào.
Lạnh.
Cô bước qua cửa.
Chính thức rời khỏi công ty.
---
Trên tầng cao nhất.
Cố Lục Kì vẫn đứng bên cửa kính.
Anh nhìn xuống phía trước tòa nhà.
Thấy cô.
Nhỏ bé giữa dòng người.
Cô không quay đầu lại.
Một lần cũng không.
Bàn tay anh siết chặt.
Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ.
“Nếu hôm nay mình để cô ấy đi…”
“Có lẽ… sẽ không còn cơ hội nữa.”
Ánh mắt anh dần trở nên kiên định.
Chiếc áo vest được chỉnh lại.
Anh xoay người.
Bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.
---
Dưới sảnh.
Dao Yến vừa bước xuống bậc thềm.
Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay.
Cô ngẩng lên.
Không phải mưa.
Là nước mắt của chính mình.
Bỗng phía sau vang lên tiếng gọi trầm thấp.
“Phan Dao Yến!”
Cô khựng lại.
Tim đập mạnh.
Giọng nói ấy…
Lần đầu tiên gọi đầy đủ tên cô.
Cô có nên quay lại không?
---
🌫 Chương 11: Khoảng Cách
“Phan Dao Yến!”
Tiếng gọi phía sau vang lên.
Trầm thấp.
Gấp gáp.
Lần đầu tiên… không còn giữ bình tĩnh.
Dao Yến đứng sững một giây.
Tim cô run lên.
Cô biết anh đang ở phía sau.
Biết nếu quay lại… có thể mọi thứ sẽ khác.
Nhưng…
Cô cắn môi.
Một chiếc taxi vừa dừng lại trước mặt.
Cô mở cửa.
Không quay đầu.
“Cháu đi.”
Cánh cửa đóng lại.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.
---
Bên kia đường.
Cố Lục Kì chạy ra khỏi sảnh công ty.
Cà vạt lệch đi.
Áo vest cũng không còn chỉnh tề.
Anh chưa từng chạy như vậy giữa ban ngày.
Chưa từng vì một người con gái mà mất đi vẻ điềm tĩnh vốn có.
Nhưng khi anh bước xuống bậc thềm—
Chiếc taxi đã chuyển bánh.
Anh chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng cô qua cửa kính.
Cô ngồi bên trong.
Ánh mắt hướng thẳng về phía trước.
Không hề quay lại.
Dù chỉ một lần.
Bàn tay anh chậm rãi hạ xuống.
Con đường trước công ty đông đúc.
Nhưng anh lại cảm thấy trống rỗng lạ thường.
---
Trong xe.
Dao Yến siết chặt chiếc hộp trên tay.
Cô không dám nhìn ra ngoài.
Sợ sẽ thấy anh.
Sợ mình yếu lòng.
Nước mắt lặng lẽ rơi.
Cô tự nhủ:
“Chỉ là thực tập sinh thôi.”
“Chỉ là cảm nắng một người không thuộc về mình.”
Cô không muốn trở thành gánh nặng.
Không muốn bị xem là kẻ lợi dụng tổng tài.
Càng không muốn anh vì mình mà khó xử với Ngọc Mai… hay cả công ty.
Chiếc taxi hòa vào dòng xe.
Tòa nhà tập đoàn phía sau dần nhỏ lại.
Rồi khuất hẳn.
---
Cố Lục Kì đứng lặng rất lâu.
Trợ lý chạy đến:
“Cố tổng… có cần tôi—”
“Không cần.”
Giọng anh trầm xuống.
Ánh mắt lạnh lại.
Nhưng sâu bên trong là một cơn sóng dữ dội.
“Điều tra địa chỉ của cô ấy.”
Anh quay người.
Bước đi.
“Cô ấy nghĩ rời đi là xong sao?”
Khóe môi anh nhếch nhẹ.
Không còn là sự do dự.
Mà là quyết tâm.
“Phan Dao Yến…”
“Em chạy không thoát đâu.”
---
Chiếc taxi dừng trước một con hẻm nhỏ.
Dao Yến bước xuống.
Cô hít sâu.
Tự nhủ sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Cô không biết rằng…
Ở phía sau.
Một chiếc xe đen sang trọng đã lặng lẽ dừng cách đó không xa.
Qua cửa kính tối màu.
Ánh mắt anh dõi theo cô.
Chưa từng rời đi.
---
Sẽ viết tiếp phần 2