MÙA HOA NỞ MUỘN
Tác giả: Windy 🐼🐟
Ngôn tình
Thành phố biển vào cuối hạ mang một màu xanh dịu như giấc mơ còn sót lại sau cơn mưa. Những con đường dọc bờ kè lấp lánh ánh nắng, mùi muối mằn mặn quyện trong gió. An trở về sau bảy năm xa cách, kéo theo một vali cũ và một trái tim đã quen với những đêm dài nơi đất khách.
Cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này.
Ngày rời đi, An hai mươi tuổi, mang trong lòng một vết thương không gọi thành tên. Cô bỏ lại căn nhà nhỏ phủ giàn hoa giấy tím, bỏ lại con hẻm quen, bỏ lại cả người con trai từng hứa sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại.
Minh.
Tên anh vẫn nằm ở một góc ký ức, như viên sỏi nhỏ trong lòng bàn tay, không nhói buốt nhưng đủ để cô không thể quên.
Chiều đầu tiên trở về, An đi bộ ra biển. Sóng vỗ đều đều, bọt trắng xóa tan trên cát. Cô tháo giày, để chân trần chạm vào lớp cát ẩm lạnh. Cảm giác quen thuộc khiến tim cô thắt lại.
“Em về rồi à?”
Giọng nói ấy vang lên phía sau lưng.
An quay lại. Minh đứng đó, cao hơn trước, gầy đi, ánh mắt vẫn sâu và trầm như ngày nào. Thời gian dường như chỉ lướt qua anh một cách khẽ khàng, nhưng trong đôi mắt ấy có điều gì đó khác — một nỗi mệt mỏi, hoặc có lẽ là sự chờ đợi quá lâu.
“Ừ… em về rồi.” An đáp, cố giữ giọng bình thản.
Giữa họ là khoảng cách của bảy năm, của những lá thư chưa từng gửi, của những tin nhắn viết rồi xóa.
Minh cười nhẹ. “Anh tưởng em sẽ không bao giờ quay lại.”
“Em cũng tưởng thế.”
Cả hai cùng nhìn ra biển. Mặt trời đang lặn, nhuộm cả đường chân trời thành màu cam đỏ. Sóng vỗ vào bờ như nhịp tim đều đặn, nhắc nhở họ rằng thời gian không bao giờ ngừng trôi.
Ngày xưa, An và Minh quen nhau khi còn học chung trường cấp ba. Minh là chàng trai ít nói nhưng luôn đứng đầu lớp, còn An là cô gái thích viết văn, hay mơ mộng. Họ thân nhau từ những buổi chiều cùng ngồi dưới tán bàng trước sân trường, chia nhau một chai nước mát.
Tình yêu đến nhẹ như gió.
Không có lời tỏ tình rực rỡ, không có bó hoa cầu kỳ. Chỉ là một ngày mưa, Minh lặng lẽ che ô cho An đi hết quãng đường dài, rồi khi cô run lên vì lạnh, anh khẽ nắm tay cô. Bàn tay ấm áp ấy đã khiến trái tim An rung động.
Họ từng hứa sẽ cùng nhau rời khỏi thành phố nhỏ này, lên thành phố lớn học đại học, rồi xây dựng tương lai.
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo kế hoạch.
Năm An hai mươi tuổi, cha cô bệnh nặng. Gia đình rơi vào khủng hoảng tài chính. An buộc phải bỏ học, theo người cô sang nước ngoài làm việc để gửi tiền về nhà. Quyết định ấy đến quá nhanh. Cô không đủ dũng cảm để đối diện với ánh mắt của Minh.
Đêm trước khi đi, An viết một lá thư dài. Cô kể rằng mình phải rời xa, rằng cô không muốn Minh chờ đợi, rằng anh xứng đáng với một người con gái có thể ở bên anh mỗi ngày.
Nhưng cuối cùng, cô không gửi.
Cô chỉ nhắn một tin ngắn ngủi: “Em phải đi. Đừng đợi em.”
Rồi biến mất.
Bảy năm trôi qua như một giấc mộng mệt mỏi.
An làm việc trong một quán ăn nhỏ nơi xứ người, ban ngày cười nói với khách, ban đêm ôm nỗi nhớ không dám gọi tên. Cô gửi tiền về đều đặn, nghe tin cha dần khỏe lại, nghe em trai thi đỗ đại học.
Cô không hỏi về Minh.
Cô sợ câu trả lời.
Cho đến một ngày, mẹ gọi điện, giọng nghẹn ngào: “Cha con mất rồi.”
An trở về trong cơn mưa tháng tám.
Tang lễ diễn ra lặng lẽ. Hàng xóm đến thắp hương, chia sẻ đôi lời an ủi. Trong dòng người ấy, Minh cũng có mặt. Anh đứng xa xa, ánh mắt trầm lặng.
An không biết nên nói gì.
Sau lễ tang, Minh chủ động đến tìm cô.
“Em có ổn không?”
“Em ổn.” Cô trả lời, dù cổ họng nghẹn lại.
Minh nhìn cô rất lâu. “Anh đã từng giận em.”
An cúi đầu. “Em biết.”
“Anh nghĩ mình không đủ quan trọng để em tin tưởng.” Giọng anh khàn đi. “Nhưng rồi anh hiểu… chắc em cũng có lý do của mình.”
An muốn nói rằng cô đã từng khóc bao nhiêu đêm, muốn nói rằng cô rời đi không phải vì hết yêu. Nhưng lời nói mắc kẹt trong cổ.
“Anh không hỏi nữa.” Minh khẽ nói. “Chỉ cần biết bây giờ em đã về.”
Những ngày sau đó, An ở lại thành phố. Cô giúp mẹ sắp xếp lại nhà cửa, tìm việc làm ở một hiệu sách nhỏ gần biển. Cuộc sống chậm rãi, giản đơn.
Minh thường ghé qua hiệu sách vào mỗi buổi chiều.
Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi. Rồi dần dần, họ nói với nhau nhiều hơn — về công việc, về những năm tháng đã qua, về những người bạn cũ đã lập gia đình.
An biết Minh vẫn độc thân.
“Anh kén chọn thế à?” Cô đùa.
Minh cười. “Có lẽ anh vẫn đợi một người.”
Tim cô khẽ run.
Một tối, Minh rủ An ra bờ kè cũ. Sóng biển đêm đen và sâu, ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước lấp lánh.
“Anh đã từng nghĩ, nếu em quay lại, anh sẽ trách em thật nhiều.” Minh nói. “Nhưng khi gặp lại em, anh chỉ thấy nhẹ nhõm.”
An im lặng.
“Em có còn…?” Anh bỏ lửng câu hỏi.
An nhìn anh, nước mắt bất giác trào ra. “Em chưa từng hết yêu anh.”
Lời thú nhận muộn màng ấy như cơn mưa rào đổ xuống sau những ngày nắng hạn. Minh kéo cô vào lòng. Vòng tay anh vẫn ấm như xưa, chỉ khác là họ đã trưởng thành hơn, đã biết trân trọng những gì từng đánh mất.
Thời gian sau đó trôi qua êm đềm.
An và Minh bắt đầu lại từ đầu, không vội vàng, không hứa hẹn xa xôi. Họ chỉ đơn giản là ở bên nhau— cùng ăn tối, cùng đi dạo biển, cùng ngồi đọc sách trong hiệu sách nhỏ.
Một buổi sáng, An phát hiện mình ho ra máu.
Cô giấu Minh, lặng lẽ đi khám. Kết quả như sét đánh ngang tai: bệnh phổi đã tiến triển nặng, có lẽ do những năm tháng làm việc trong môi trường khắc nghiệt nơi xứ người.
Bác sĩ nói cô cần điều trị lâu dài.
An ngồi một mình ngoài hành lang bệnh viện, tay run lên. Cô nghĩ đến Minh, đến ánh mắt anh khi nói về tương lai.
Cô không muốn anh lại phải chờ đợi.
Nhưng lần này, cô không chọn cách bỏ đi.
Tối hôm đó, An kể cho Minh nghe tất cả.
Anh im lặng rất lâu, rồi nắm chặt tay cô. “Chúng ta cùng đối mặt.”
“Em không muốn anh khổ vì em.” An nghẹn ngào.
“Khổ nhất là khi không có em.” Minh đáp.
Những tháng điều trị là chuỗi ngày khó khăn. An mệt mỏi, tóc rụng dần, cơ thể gầy đi. Minh ở bên cạnh, chăm sóc từng bữa ăn, từng viên thuốc.
Có những đêm, An nhìn anh ngủ gục bên giường bệnh, lòng đau nhói.
“Mùa hoa giấy năm nay nở đẹp lắm.” Minh kể, cố mang lại niềm vui cho cô. “Anh sẽ đưa em về ngắm.”
An mỉm cười. “Nếu em không kịp…”
“Đừng nói vậy.”
Cô nhìn ra cửa sổ. Bầu trời xanh nhạt, vài áng mây trôi lững lờ.
“Minh này… nếu một ngày em không còn, anh phải sống thật hạnh phúc. Đừng vì em mà đóng cửa trái tim.”
Minh siết tay cô. “Em chính là hạnh phúc của anh.”
Mùa thu năm đó, hoa giấy trước nhà An nở rực.
Cô yếu dần.
Một chiều, Minh đẩy xe lăn đưa cô về nhà. Gió biển thổi nhẹ, mang theo mùi mặn quen thuộc. An ngước nhìn giàn hoa tím, khẽ cười.
“Đẹp quá…”
Minh quỳ xuống trước mặt cô. “Chúng ta sẽ còn nhiều mùa hoa nữa.”
An nhìn anh, ánh mắt dịu dàng. “Cảm ơn anh… vì đã đợi em.”
Cô tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại.
Biển vẫn vỗ sóng đều đều, như nhịp tim của thành phố nhỏ. Hoa giấy rơi lả tả trong gió.
Minh ôm cô thật lâu.
Mùa hoa ấy nở rực rỡ nhất, cũng là mùa hoa cuối cùng họ được ở bên nhau.
Ba năm sau, Minh vẫn sống ở thành phố biển ấy. Anh mở một quán cà phê nhỏ cạnh hiệu sách cũ, đặt tên là “Hoa Nở Muộn”.
Trên bức tường trắng treo một khung ảnh — An mỉm cười dưới giàn hoa giấy tím.
Mỗi khi có ai hỏi vì sao quán mang cái tên ấy, Minh chỉ cười:
“Vì có những tình yêu đến muộn, nhưng vẫn nở rực rỡ nhất.”
Ngoài kia, biển vẫn xanh. Và trong lòng anh, mùa hoa ấy chưa bao giờ tàn.Những năm sau ngày An rời xa thế gian, thành phố biển vẫn bình yên như chưa từng chứng kiến một cuộc chia ly. Biển vẫn xanh, sóng vẫn vỗ vào bờ kè mỗi chiều, trẻ con vẫn nô đùa trên bãi cát ướt. Chỉ có Minh là thay đổi.
Quán cà phê “Hoa Nở Muộn” mở cửa từ sáng sớm. Mùi cà phê rang quyện với mùi gió biển tạo thành một thứ hương vị rất riêng. Trên quầy gỗ nhỏ, Minh đặt một bình hoa giấy tím. Anh thay hoa mỗi tuần, dù biết hoa giấy không giữ được lâu khi đã cắt khỏi cành.
Có người bảo anh sống quá khứ. Có người nói anh si tình. Nhưng Minh không giải thích. Anh chỉ lặng lẽ pha cà phê, lặng lẽ nhìn biển, lặng lẽ giữ lại một góc nhỏ trong tim cho người con gái đã từng trở về rồi lại ra đi.
Một buổi sáng cuối đông, có một cô gái bước vào quán. Cô khoảng hai mươi lăm tuổi, mái tóc buộc cao, đeo kính tròn. Cô nhìn quanh, ánh mắt dừng lại nơi khung ảnh trên tường.
“Chị ấy là ai vậy?” Cô hỏi.
Minh khựng lại một chút. “Là một người rất quan trọng.”
Cô gái gật đầu, không hỏi thêm. Cô chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, gọi một ly bạc xỉu, rồi mở máy tính làm việc. Từ hôm đó, cô thường xuyên ghé quán. Lúc đầu chỉ là khách quen, sau dần dần họ bắt đầu trò chuyện.
Cô tên là Linh, làm biên tập viên cho một nhà xuất bản nhỏ. Linh nói cô chuyển về thành phố này để tìm sự yên tĩnh.
“Ở đây chậm, nhưng dễ thở,” cô cười.
Minh nhìn cô, bất giác nhớ đến An của những năm mười tám tuổi — cũng thích đọc sách, cũng hay nói về những câu chuyện còn dang dở.
Một chiều mưa, Linh ở lại quán đến tận khi trời tối. Mưa trút xuống ào ạt, gió biển thổi mạnh làm cánh cửa gỗ rung lên.
“Anh Minh,” Linh lên tiếng, “chị ấy mất bao lâu rồi?”
“Ba năm.” Minh đáp.
“Anh vẫn chưa quên được?”
Minh nhìn ra ngoài mưa. “Có những người không phải để quên.”
Linh im lặng. Cô không nói lời an ủi. Chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu.
Đêm đó, Minh mơ thấy An.
Trong giấc mơ, cô đứng dưới giàn hoa giấy, mặc chiếc váy trắng cũ, tóc dài bay trong gió. Cô cười rất tươi.
“Anh sống tốt chứ?” cô hỏi.
Minh muốn chạy đến ôm cô, nhưng chân anh như bị ghim chặt xuống đất.
“Anh vẫn ở đây,” anh nói.
An bước lại gần, đặt tay lên ngực anh. “Đừng giữ em trong tim như một nỗi buồn. Hãy giữ em như một mùa hoa.”
Minh tỉnh giấc, mồ hôi ướt trán.
Ngoài trời, bình minh vừa lên.
Từ hôm đó, Minh bắt đầu thay đổi từng chút một. Anh vẫn giữ quán, vẫn giữ khung ảnh, nhưng anh không còn né tránh những câu chuyện mới.
Linh đề nghị tổ chức một buổi đọc sách nhỏ tại quán. “Ở đây có không gian đẹp, lại gần biển. Em nghĩ sẽ thú vị lắm.”
Minh gật đầu.
Buổi đọc sách đầu tiên chỉ có vài người tham dự. Họ ngồi vòng tròn, chia sẻ những đoạn văn yêu thích, kể về những câu chuyện của mình. Minh không đọc gì, chỉ lắng nghe.
Có một cô bé kể về mối tình đầu tan vỡ, khóc nức nở. Minh bất giác nhớ đến những ngày anh và An chia xa. Anh nhận ra, nỗi đau không chỉ thuộc về mình.
Sau buổi đó, quán trở nên đông hơn. Những buổi tối cuối tuần, ánh đèn vàng hắt xuống mặt bàn gỗ, tiếng sóng hòa cùng tiếng người trò chuyện tạo thành một khung cảnh ấm áp.
Một hôm, Linh mang đến một cuốn sổ cũ.
“Em tìm thấy trong đống sách cũ ở hiệu sách bên kia đường. Hình như là của chị An.”
Minh run tay khi nhận cuốn sổ. Trên bìa, nét chữ quen thuộc hiện ra: “Những điều chưa kịp nói.”
Anh mở trang đầu tiên.
“Ngày mai mình sẽ đi. Mình không đủ can đảm để nói với anh rằng mình sợ. Sợ nghèo, sợ bệnh tật, sợ kéo anh vào những ngày u tối. Nếu một ngày mình quay lại, mong anh vẫn còn ở đó…”
Những dòng chữ nhòe đi vì nước mắt.
Minh lật tiếp.
“Ở nơi xa, mỗi tối mình đều nghĩ về biển. Mình nhớ tiếng sóng, nhớ mùi hoa giấy. Nhớ anh.”
Có những trang chỉ toàn khoảng trắng, như thể An đã không đủ dũng khí viết tiếp.
Minh gập sổ lại, tim đau nhói nhưng cũng nhẹ đi phần nào. Anh hiểu rằng trong những năm xa cách, An cũng yêu anh như anh đã yêu cô.
“Anh có muốn giữ không?” Linh hỏi.
Minh lắc đầu. “Anh muốn chia sẻ nó.”
Tối hôm đó, trong buổi đọc sách, Minh đọc một vài đoạn trong cuốn sổ. Cả quán lặng đi. Có người rưng rưng nước mắt.
Khi anh đọc xong, Linh khẽ nói: “Chị ấy không muốn anh sống mãi trong tiếc nuối.”
Minh nhìn khung ảnh trên tường. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh mỉm cười mà không thấy lòng nặng trĩu.
Mùa xuân năm sau, giàn hoa giấy trước nhà An lại nở. Mẹ An đã già đi nhiều, nhưng bà vẫn chăm sóc nó cẩn thận.
Minh thường ghé thăm bà. Hai người ngồi uống trà, nhắc về An như nhắc về một kỷ niệm đẹp, không còn quá đau đớn.
“Con bé chắc cũng mong con sống vui vẻ,” bà nói.
Minh gật đầu.
Một buổi chiều, anh dẫn Linh đến trước giàn hoa giấy. Linh ngước nhìn những chùm hoa tím rực rỡ.
“Đẹp thật.”
“An rất thích hoa giấy,” Minh kể. “Cô ấy bảo hoa giấy không thơm, không kiêu sa, nhưng bền bỉ.”
Linh quay sang nhìn anh. “Còn anh?”
“Anh từng nghĩ mình sẽ không yêu ai nữa.”
“Còn bây giờ?”
Minh im lặng một lúc lâu. Gió biển thổi qua, làm cánh hoa rơi xuống tóc Linh.
“Anh không biết đó có phải là yêu không,” anh nói chậm rãi. “Nhưng anh không còn sợ khi nghĩ đến việc mở lòng.”
Linh không đáp, chỉ mỉm cười.
Thời gian trôi đi, mối quan hệ của họ dần trở nên thân thiết hơn. Họ cùng nhau lên ý tưởng cho quán, cùng tổ chức những buổi triển lãm ảnh nhỏ, những đêm nhạc acoustic.
Có lần, Linh hỏi: “Nếu chị ấy còn sống, anh có nghĩ mọi chuyện sẽ khác?”
Minh nhìn ra biển. “Nếu An còn sống, có lẽ anh vẫn ở bên cô ấy. Nhưng cô ấy không còn. Điều anh có thể làm là sống tiếp.”
Linh gật đầu. Cô không ghen với một người đã khuất. Cô hiểu rằng An là một phần quá khứ không thể xóa, nhưng không phải là xiềng xích trói buộc tương lai.
Một tối, khi quán đã đóng cửa, Minh đứng trước khung ảnh. Anh tháo nó xuống, lau sạch lớp bụi mỏng.
“Em thấy không, quán đông khách hơn rồi.” Anh khẽ nói. “Anh đang sống tốt.”
Anh không treo lại khung ảnh trên tường chính nữa, mà đặt nó ở một góc nhỏ, cạnh kệ sách yêu thích của An. Không phải để giấu đi, mà để giữ nó như một phần dịu dàng trong không gian.
Mùa hạ đến.
Biển xanh hơn, nắng vàng rực rỡ.
Một buổi sáng, Linh đứng trước quán, nhìn Minh đang pha cà phê. Cô bước lại gần.
“Anh Minh.”
“Ừ?”
“Em nghĩ em thích anh.”
Lời nói thẳng thắn khiến Minh sững sờ. Anh nhìn cô, thấy trong mắt cô không có sự vội vàng, chỉ có sự chân thành.
“Anh không muốn em là người thay thế.”
“Em không muốn thay thế ai cả,” Linh đáp. “Em chỉ muốn ở bên anh, như em là.”
Minh cảm nhận trái tim mình đập nhanh hơn. Anh nhớ đến giấc mơ năm nào, nhớ lời An: “Đừng giữ em như một nỗi buồn.”
Anh khẽ nắm tay Linh.
“Anh không hứa sẽ quên quá khứ,” anh nói. “Nhưng anh có thể hứa sẽ trân trọng hiện tại.”
Linh mỉm cười.
Họ bắt đầu một mối quan hệ mới, chậm rãi và bình thản. Không ồn ào, không rực rỡ như tuổi trẻ, nhưng ấm áp như tách cà phê nóng trong buổi sáng gió biển.
Minh đôi khi vẫn nhớ An. Những lúc nhìn hoa giấy rơi, anh vẫn thấy tim mình se lại. Nhưng nỗi đau ấy không còn sắc nhọn. Nó trở thành một phần ký ức dịu dàng.
Một năm sau, Minh và Linh tổ chức một buổi lễ nhỏ trong quán, chỉ có vài người bạn thân và mẹ An tham dự.
Trước khi buổi lễ bắt đầu, Minh ra biển một mình. Anh đứng trước sóng, nhắm mắt.
“Anh đã sống tiếp rồi,” anh thì thầm. “Cảm ơn em.”
Gió biển thổi mạnh, như một cái ôm vô hình.
Nhiều năm sau nữa, “Hoa Nở Muộn” trở thành một địa điểm quen thuộc của thành phố. Người ta đến đó không chỉ để uống cà phê, mà để nghe những câu chuyện về tình yêu, về mất mát, về cách con người học cách bước tiếp.
Trên kệ sách cũ, cuốn sổ “Những điều chưa kịp nói” được đặt trang trọng. Ai cũng có thể đọc, nhưng không ai mang nó đi.
Giàn hoa giấy trước nhà An vẫn nở mỗi mùa. Minh và Linh thỉnh thoảng ghé thăm, mang theo con trai nhỏ của họ.
Cậu bé chạy dưới giàn hoa, cười vang.
“Bố ơi, hoa này tên gì?”
Minh bế con lên, nhìn những cánh hoa tím rực rỡ trong nắng.
“Đó là hoa nở muộn,” anh nói. “Nhưng khi đã nở, thì rất đẹp.”
Biển vẫn xanh. Sóng vẫn vỗ bờ như nhịp tim không bao giờ dừng lại.
Và ở nơi nào đó, giữa gió và nắng, mùa hoa năm ấy vẫn lặng lẽ nở — không còn là nỗi đau, mà là ký ức ấm áp nuôi dưỡng những ngày sau.
Câu chuyện của họ không kết thúc ở cái chết, cũng không dừng lại ở mất mát.
Nó tiếp tục, như biển tiếp tục sóng, như hoa tiếp tục nở, dù có muộn màng.
Vì có những tình yêu, dù không trọn vẹn theo cách ta mong muốn, vẫn đủ đầy theo cách riêng của nó.
Và vì thế, mùa hoa nở muộn chưa bao giờ là mùa hoa tàn.