Trong thế giới giải trí hào nhoáng, tình yêu vốn là điều cấm kỵ.
Nếu muốn yêu, họ chỉ có thể vụng trộm trong bóng tối bởi lẽ một khi bị phát hiện, sự nghiệp gây dựng bao năm sẽ tan thành mây khói.
Nguyễn Thành Công và Nguyễn Xuân Bách là hai người nghệ sĩ với cá tính hoàn toàn khác biệt.
Thế nhưng, chẳng biết từ bao giờ, một sợi dây vô hình đã kết nối hai tâm hồn ấy lại với nhau.
Thành Công có chút bướng bỉnh nhưng tâm hồn lại vô cùng thuần khiết.
Cậu sở hữu tư duy âm nhạc phong phú, dành trọn tình yêu cho những giai điệu và dành cả trái tim cho Xuân Bách.
Trong khi đó, Xuân Bách lại mang vẻ ngoài nổi loạn, ngầu đời với gu âm nhạc cá tính, nhưng sâu bên trong lại là một người đàn ông ôn nhu, không nỡ để bất kỳ ai phải buồn, đặc biệt là người mình thương.
Hai con người - hai trái tim, nhưng bên trong chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình đối phương.
Họ không dám công khai, chỉ có thể lặng lẽ trao nhau những tình cảm âm thầm.
Tối hôm đó, ánh đèn sân khấu phủ lên bóng dáng hai chàng trai trong bộ đồ trắng muốt.
Tay cầm micro, họ đứng đối diện nhau, trao cho nhau ánh mắt tình tứ và chân thành nhất.
Bài hát vẫn vang lên đều đặn, nhưng tình cảm trong lòng họ còn mãnh liệt hơn thế.
Họ thấu hiểu rằng, trong thế giới đầy rẫy thị phi này, tình yêu của họ là thứ không được phép thừa nhận.
Đoạn video của buổi diễn tối hôm ấy nhanh chóng được lan truyền và chiếm trọn sự chú ý của cộng đồng mạng.
Đêm muộn, sau khi trút bỏ ánh hào quang, Công trở về phòng và nhắn tin cho Bách.
"Khi nãy em run thật sự luôn đó, không ngờ có ngày mình lại được song ca trên sân khấu như vậy."
"Có anh ở đây rồi, em không phải sợ gì hết."
"Nhưng mà anh ơi... nếu như chúng mình bị phát hiện thì sao?"
— "Sao em lại hỏi vậy? Nếu ngày đó đến, anh và em sẽ cùng giải nghệ, tìm về một nơi bình an mà sống cuộc đời của riêng hai ta."
— "Nhớ đó nha! Yêu anh!"
Đầu dây bên kia, Bách khẽ mỉm cười. Mỗi khi ở bên Công, anh luôn cảm thấy bình yên đến lạ.
Nếu cuộc đời này thiếu đi cậu, có lẽ anh chẳng thể gượng dậy nổi. Nhưng họ đâu biết rằng, phía trước đang là một cơn giông bão dữ dội đang chờ đợi.
Sang ngày hôm sau, cư dân mạng bắt đầu xôn xao.
Họ phát hiện ánh mắt hai người dành cho nhau không đơn thuần là đồng nghiệp, mà là ánh mắt của những kẻ đang yêu thật lòng.
Những bằng chứng bắt đầu bị soi ra, kéo theo đó là những bình luận công kích, mắng chửi thậm tệ.
Công lặng lẽ đọc hết những dòng chữ cay nghiệt ấy.
Nước mắt cậu rơi lã chã. Có một góc khuất mà chỉ Xuân Bách mới biết: Công rất nhạy cảm và luôn bật khóc trước những lời tiêu cực.
Đúng lúc ấy, cuộc gọi video từ Bách gọi đến. Giọng anh tràn đầy vẻ lo lắng.
"Công, em có sao không?"
Qua màn hình, Bách thấy gương mặt Công ẩn hiện dưới ánh đèn lờ mờ, đôi mắt lấp lánh nước.
"Đừng nghĩ đến chuyện dại dột nhé Công ơi... Anh không thể sống thiếu em được."
"Em biết rồi mà... Em sẽ không bỏ anh đâu."
hết Chương 1
Không có về quê chăn nuôi, bình yên sống đâu nha.
Viết bộ BKSN tự nhiên thấy nản quá, muốn drop.