Khách sạn bí ẩn
Tác giả: Ni
Ngôn tình;Xuyên không
Sau những ngày mệt mỏi tôi trở về ngôi nhà ấm áp của mình có bà và anh trai đang chờ tôi quay về cùng dùng bữa ăn ấm áp
Khi vừa về tới cửa thì tôi gặp anh trai cũng vừa đi làm xa về, thấy tôi với khuôn mặt buồn bã và mệt mỏi thì anh liền lại gần xoa đầu rồi an ủi tôi.
Em đã rất cố gắng rồi, giỏi lắm.
Nghe thấy câu đó tôi cảm thấy uất ức nước mắt bắt đầu rơi thấy vậy anh tôi khẽ cười lên tiếng.
Đừng mứt ướt cười lên rồi vào ăn cơm, bà đang chờ đó.
Vâng ạ.
Tôi lau nước mắt rồi cùng anh vào nhà, khi vào tới nhà thì bà từ phòng bếp đi ra với ánh mắt hiền từ và nụ cười trên môi.Thấy anh em tôi bà liền kêu cả 2 vào trong ăn tối.
Chúng nghe thấy đồng thanh lên tiếng.
Tuân lệnh!
Nghe vậy bà cười lắc đầu còn anh em tôi nhìn nhau rồi cũng mỉm cười theo.
Vào bếp rửa tay xong nhà tôi bắt đầu dùng bữa và những tiếng nói vui vẻ vang lên trong bếp.
(Đó, sau những ngày mệt mỏi ngoài kia nhưng khi trở về nhà thì lại cảm thấy năng lượng được sạc đầy, bao nhiêu lỗi lo, lỗi buồn, uất ức hay chuyện buồn cũng bay đi hết”)
Ăn cơm xong tôi cùng anh dọn dẹp rồi phòng ai người lấy về.
Khi tôi vừa tắm rửa xong bước ra ngoài từ phòng tắm trên tay với cái khăn đang lau tóc. Tôi đi lại giường định cầm điện thoại thì có tiếng gõ cửa theo đó là tiếng nói của anh tôi.
Anh vào được chứ?
Dạ, anh vào đi.
Thấy tôi nghe vậy liền mở cửa trên tay cầm điện thoại đi vào nở nụ cười rồi lên dơ điện thoại về hướng tôi lên tiếng với sự háo hức.
Chúng ta đang trong kì nghỉ anh thấy chúng ta lên đi đi du lịch nhỡ đâu anh và em lại nghĩ ra ý tưởng cũng như cho bà đi chơi sau những ngày cô đơn ở nhà một mình.
Tôi nghe vậy mắt sáng lên gật đầu liên tục đồng ý.
Hay đó anh để em lên kế hoạch.
Anh tôi gật đầu rồi đi về phòng hoàn thành nốt công việc, còn tôi thì háo hức chuẩn bị cho buổi đi chơi ngày mai.
(Anh tôi là một họa sĩ, tên anh ấy là Nguyễn Viết Thành Long 22 tuổi còn tôi là một tiểu thuyết gia tên Nguyễn Tuệ Nhi kém anh tôi 2 tuổi)
Sau khi lau tóc và sấy tóc khô thì tôi chạy lại bàn mở máy tính hoàn thành nốt công việc rồi chuẩn bị cho buổi đi chơi ngày mai.
Chuẩn bị xong cũng đã là 12 giờ đêm tôi thấy vậy gập máy tính lại rồi lên giường đi ngủ.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy trên chiếc êm xung quay là những bé gấu bông, phòng tôi được trang trí với màu sắc sáng và dễ thương.
Tôi ngồi dậy rồi xuống giường lại gần cửa sổ kéo rèm cửa ra, khi rèm được kéo ra thì có những ánh nắng chiếu qua cửa sổ rồi chiếu vào phòng tôi.
Tôi nở nụ cười rồi chạy vào phòng vệ sinh cá nhân khi xong tôi chọn một bộ đồ dễ thương rồi búi tóc xong xách va li xuống dưới nhà nhưng khi xuống dưới tôi chỉ thấy anh trai đang ngồi trên ghế sofa. Thấy vậy tôi tiến lại hỏi.
Bà đâu anh hai?
Bà đi chơi với anh chị em của bà rồi lên chỉ có anh em mình đi thôi, chuẩn bị xong chưa.
Nghe vậy tôi thấy hơi hụt hẫng nhưng anh xoa đầu rồi kéo va li hai anh em ra xe. Trên xe tôi ủ rũ, anh thấy vậy mở cửa sổ xe rồi lên tiếng an ủi.
Lần sau đi cùng bà cũng được với cả anh chị em bà và bà cũng có tuổi rồi lên để họ ở gần nhau.
Tôi nghe vậy cũng mỉm cười trò chuyện vui vẻ cùng anh trai trên đường tới khách sạn được đặt cho chuyến du lịch.
Khi quãng đường dài anh em tôi cũng tới nhưng khi vừa xuống thì thấy khách sạn to như lâu đài cổ xưa xung quanh được trồng các cây có gai và nhiều nhất là hoa hồng lên nhìn từ xa như một biển đỏ trông rất là u ám.
Tôi thấy vậy gượng cười lên tiếng.
Anh hai ơi, em thấy nơi này hơi u ám .
Ừm, anh cũng thấy vậy nhưng mà đúng khách sạn này rồi với cả em yên tâm anh gọi thêm anh chị em họ tới rồi.
Nghe vậy tôi cũng không bớt lo phần nào vì trong nhóm tôi ngoài anh trai với anh họ ra thì chị em tôi ai cũng sợ ma mặc dù 2 chị họ tôi rất là mạnh mẽ nhưng hiện tại thì cảm xúc của anh em tôi là một người hoang mang sợ hãi một người thì tỏ ra thích thú.Ai cũng chìm trong suy nghĩ lên không để ý xung quanh bỗng có tiếng nói từ phía sau cất lên làm anh em tôi giật mình.
Hai người tới thuê phòng sao?
Dạ…dạ vâng ạ.
Tôi cố giữ bình tĩnh đáp lại nhưng trong tiếng nói vẫn có phần run run vì người trước mặt tôi là 1 cô gái cao hoảng m65, có thân mình mảnh mai. Điều tôi chú ý là người phụ mặc áo choàng đen phủ kín che hoàn toàn bộ đồ mặc của cô nhưng điêu tôi chú ý và cảm thấy sợ hãi nhất chính là chiếc mặt lạ mà cô ấy đeo chiếc mặt lạ trông rất quái dị, trông nó giống như khuôn mặt của một chú cáo.
Thấy tôi có vẻ sợ hãi lên cô gái lên tiếng với giọng dịu dàng.
Cô bé em đừng sợ, chị là một trong chủ nhân lâu đài này, tên chị tên là Ninh Ngọc.
Chị ấy lên tiếng với giọng dịu đang làm tôi cũng đỡ sợ một chút, mặc dù tôi không dám nhìn thẳng chị ấy nói chuyện nhưng tôi cũng nhẹ lên tiếng đáp lại.
Dạ em chào chị, em là Nguyễn Tuệ Nhi, em 20 tuổi.
Nhìn em như này mà 20 tuổi sao?
Chị ấy nhìn tôi bất ngờ lên tiếng vì không ngờ nhìn tôi bé nhỏ như này mà đã 20 tuổi.
( Cũng đúng thôi tôi cao có m55, ngoại hình tôi hơi gần nhưng có khuôn mặt tròn và có má bánh bao, mắt tôi thuộc dạng mắt mèo, mũi tôi mặc dù không cao nhưng thon nhỏ và môi tôi tròn nhỏ, những đặc điểm đó rất hài hòa và ở trên khuôn mặt tôi tạo lên sự dễ thương)
Chị ấy thấy tôi đỏ mặt xấu hổ trông có phần dễ thương lên chị ấy phì cười nhẹ rồi lên tiếng xin lỗi.
Chị hơi bất ngờ thôi, xin lỗi em chị không cố ý đâu.
Dạ..dạ ai lần đầu gặp em cũng phản ứng như vậy lên chị không cần xin lỗi đâu ai với cả có phải chuyện gì to tát đâu ạ.
Lâu đài này có phải khách sạn cho thuê không?
Anh tôi im lặng nhìn điện thoại nãy giờ lên tiếng, chị ấy bây giờ mới để ý anh trai tôi.
( Chàng trai cao m8, có khuôn mặt trái xoan, mắt hai mí, mũi cao và có môi cười trông anh có vẻ dễ thương pha chút thư sinh)
Chị nhìn anh chăm chú không trả lời làm anh nhíu mày nhẹ gọi chị.
Cô gì đó ơi?
H..hả..à đây là lâu đài riêng không phải khách sạn cho thuê đâu ạ.
Chị bị anh tôi gọi làm cho giật mình lắp bắp trả lời. Nghe thấy câu trả lời của chị tôi liền nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ, thấy ánh mắt đó của tôi anh ho nhẹ cái rồi lên tiếng.
Nhưng mà điện thoại tôi hiển vị khách sạn tôi thuê đúng là ở chỗ này.
Anh tôi đưa điện thoại cho chị xem, chị thấy vậy im lặng một lúc rồi lên tiếng.
Có khi khách sạn anh đặt là lâu đài ở đằng kia.
Nhìn theo hướng chị chỉ thì anh em tôi thấy một tòa lâu đài khác ở trên đỉnh núi.
“ Là khách sạn kia sao”
Anh tôi trầm ngâm suy nghĩ nhìn lâu đài ở trên đỉnh núi một lúc rồi lên tiếng.
Cảm ơn cô, vậy chúng tôi xin phép đi trước.
Chị gật đầu một cái rồi đi qua chúng tôi mở cổng rồi đi vào lâu đài. Bóng chị đã khuất nhưng anh tôi vẫn nhìn theo hướng chị vừa đi, tôi thấy vậy kéo tay anh gọi.
Nè, người ta vào trong rồi anh đừng nhìn nữa.
Anh nhìn tôi khẽ nhíu mày lên tiếng.
Ai bảo anh nhìn cô ấy!
Vậy anh nhìn vào trong lâu đài làm gì?
Tôi hỏi bởi giọng nghi ngờ, anh tôi không giải thích chỉ bảo khi nào xác nhận suy nghĩ của mình đúng sẽ nói cho tôi biết.Tôi cũng không hỏi nữa mà cùng anh lên xe nhưng chưa lên xe thì anh chị họ của tôi đã tới, họ dừng xe rồi xuống đi về phía chúng tôi.
Khách sạn 2 đứa chọn đây hả?
Chị họ tôi, Nguyễn Loan Anh lên tiếng hỏi với giọng bất ngờ.
Khách sạn em đặt không phải lâu đài này mà là ở trên kia.
Anh vừa nói vừa nhìn về lâu đài trên đỉnh núi, anh chị họ tôi cũng nhìn theo rồi trở lại xe di chuyển lên đỉnh núi.
Vừa tới nơi chúng tôi đã được một nhân viên ra tiếp đón, nhân viên ra đón chúng tôi là 1 người đàn ông tầm 60 tuổi.
Kính chào quý khách, chào mừng quý khách tới khách sạn kì bí.
Chúng tôi vừa xuống xe thì ông gập người chào, thấy vậy chúng tôi cũng cúi người chào còn những người lái xe cũng gật đầu coi như chào lại.
Quý khách hãy đi lối kia để gửi xe.
Ông đưa cánh tay về một hướng rồi lên tiếng nói chỉ đường tới chỗ gửi xe, khi được chỉ đường thì chúng tôi liền cảm ơn rồi cũng lái xe theo hướng ông chỉ.Sau khi gửi xe xong thì mọi người tập chung lại rồi cùng theo ông vào trong lâu đài.
Ở trên trong lâu đài rất to và được trang trí theo phong cách cổ xưa nhìn vào sẽ nghĩ tới lâu đài của các quý tộc thời xưa. Nhưng thứ được chú ý nhất chính là một bước tranh sơn dầu to được treo giữ sảnh. Bước tranh vẽ 2 chàng trai và 1 cô gái mặc bộ trang phục của các quý tộc thời xưa thường mặc.
( 1 chàng trai có khuôn mặt tròn, mắt 2 mí mũi cao nhìn trông rất dễ gần nhưng khi nhìn thẳng vào ánh mắt của chàng trai đó lại trông rất bí hiểm còn chàng trai còn lại có khuôn mặt góc cạnh, mắt hồ ly nhìn lạnh lùng nhưng khi nhìn thẳng vào thì thấy sự dễ gần 2 người có thể nói giống là 1 ngoài trông rất vô hại nhưng mang sự nguy hiểm còn người còn lại thì trông khó gần nhưng bên trong có thể rất dễ gần, cô gái còn lại thì có khuôn mặt trái xoan, có đôi mắt to và sáng mũi cao và đôi môi anh đào nói chung là có khuôn mặt thanh tú)
Chúng tôi bị thu hút bởi bước tranh đó lên đi tới xem kĩ, chị tôi bất ngờ lên tiếng nói nhỏ.
Mấy đứa có thấy 2 chàng trai này rất đẹp trai không?
Chị có chồng rồi đó, chị Loan Anh.
Thì thấy đẹp lên khen tí thôi mà.
Thấy chị Loan Anh khen 2 chàng trai trong bước tranh thì chị họ tôi tên Nguyễn Ngọc An lên tiếng nhắc nhở với giọng bất lực.
Nhưng đúng là họ đẹp thật.
Em còn nói chị, lên nhớ em cũng có chồng sắp cưới rồi đó.
Thấy chị Ngọc An cũng khen thì chị Loan Anh lên tiếng khịa lại, thấy vậy tôi và chị Kim Anh cũng chỉ nhìn nhau cười lắc đầu bất lực.
( Kim Anh là người chị họ khác của tôi và chị cũng là em ruột của chị Ngọc An, chị Kim Anh là người nhỏ tuổi nhất, chị ấy kém tôi một tuổi, chị Ngọc An hơn tôi 1 tuổi và chị Loan Anh hơn tôi 2 tuổi)
Này chị em nhà kia lại đây lấy chìa khóa phòng rồi về phòng cất đồ đi.
Anh rể tôi tên Thiên Phong cũng là chồng chị Loan Anh lên tiếng gọi, nghe thấy vậy chúng tôi tiến lại lấy chìa khóa.Ngoại trừ anh em tôi thì những người còn lại đều có người ở cùng vì họ đều đã có đôi có cặp.
Tôi nhận được chìa khóa thì liền kéo va li đi tìm phòng, khi về tới phòng điều đầu tiên tôi làm là khóa cửa và kiểm tra xe thử phòng các camera nào không.Khi kiểm tra xong không thấy có tôi mới yên tâm cất đồ. Bên phía anh trai tôi cũng không khác gì tôi vừa vào phòng đã dùng năng lực đặc biệt của anh đó chính là năng lực quan sát của mình.
( Trong số các thành viên trong gia đình thì chỉ có tôi và anh trai có năng lực đặc biệt, anh tôi có năng lực quan sát nhạy bén còn tôi có năng lực đọc suy nghĩ)
Anh nhìn lướt qua không thấy có camera thì cũng bắt đầu cất đồ rồi đi ra ngoài.