Trong thế giới rộng lớn và ồn ào ấy, Minutetech luôn tồn tại như một khoảng lặng lạnh lẽo. Người ta biết đến hắn với vẻ ngoài điềm tĩnh, đôi mắt gần như không biểu lộ cảm xúc, và cách hắn bước đi qua mọi thứ như thể chẳng điều gì trên đời này có thể chạm tới. Thời gian đối với hắn giống như một dòng chảy đơn điệu, từng ngày trôi qua đều giống hệt nhau. Công việc, những nhiệm vụ, những trận chiến, những quyết định lạnh lùng. Mọi thứ được thực hiện chính xác như những bánh răng trong một cỗ máy.
Hắn không ghét thế giới, nhưng cũng không yêu nó.
Và rồi Clownpierce xuất hiện.
Đó là một ngày rất bình thường, đến mức chẳng có điều gì đặc biệt đáng nhớ. Bầu trời xám nhạt, gió thổi qua những tòa nhà cao và để lại âm thanh khe khẽ nơi những góc tường. Minutetech khi đó đang đứng trên tầng cao của một công trình cũ, quan sát mọi thứ phía dưới với vẻ thờ ơ quen thuộc.
Cho đến khi hắn nhìn thấy một bóng người.
Clownpierce không giống bất kỳ ai Minutetech từng gặp. Không phải vì vẻ ngoài kỳ lạ, cũng không phải vì danh tiếng mà cái tên ấy mang theo. Điều khiến hắn khác biệt là cách hắn tồn tại giữa thế giới này.
Clownpierce cười rất nhiều.
Không phải kiểu cười giả tạo, cũng không phải thứ nụ cười dùng để che giấu điều gì đó. Đó là một nụ cười tự nhiên đến mức gần như vô lý. Ngay cả khi đứng giữa sự hỗn loạn, giữa những tình huống căng thẳng, nụ cười đó vẫn hiện diện như một thứ ánh sáng kỳ lạ.
Minutetech lần đầu nhìn thấy hắn chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Nhưng không hiểu vì sao, khoảnh khắc đó lại đọng lại.
Thời gian trôi qua, họ gặp lại nhau thêm vài lần nữa. Không phải những cuộc gặp gỡ đặc biệt. Đôi khi chỉ là lướt qua nhau trong hành lang dài, đôi khi là đứng ở hai phía khác nhau của một khu vực rộng lớn.
Clownpierce luôn mang theo năng lượng kỳ lạ đó.
Hắn di chuyển nhanh, hành động tự do, đôi khi hơi liều lĩnh. Mái tóc rối nhẹ theo từng chuyển động, ánh mắt sáng lên như thể thế giới này vẫn còn rất nhiều điều đáng để tận hưởng.
Minutetech quan sát.
Ban đầu chỉ là thói quen. Hắn luôn quan sát mọi thứ xung quanh.
Nhưng dần dần, ánh nhìn đó trở nên lâu hơn một chút.
Clownpierce giống như một thứ hoàn toàn trái ngược với Minutetech. Nếu Minutetech là sự chính xác, lạnh lẽo và kiểm soát, thì Clownpierce là sự hỗn loạn nhẹ nhàng, tự do và không hề cố gắng kìm lại bản thân.
Một người giống như mùa đông.
Một người giống như ánh nắng bất chợt giữa ngày lạnh.
Minutetech không nhận ra khi nào mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Chỉ là đôi lúc, khi nhìn thấy Clownpierce từ xa, hắn cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi một chút. Một cảm giác rất nhỏ, rất khó giải thích. Không phải niềm vui rõ ràng, cũng không phải sự kích động.
Chỉ là nhẹ.
Như thể có thứ gì đó mềm mại len vào giữa những lớp băng lạnh đã tồn tại quá lâu trong lòng hắn.
Clownpierce dường như không để ý đến điều đó.
Hắn vẫn sống theo cách của mình. Vẫn chạy nhảy, vẫn cười, vẫn lao vào những tình huống nguy hiểm với sự tự tin gần như ngây ngô.
Có lần Minutetech nhìn thấy hắn đứng trên mép một tòa nhà cao, gió thổi mạnh đến mức áo khoác bay phần phật phía sau lưng. Nhưng Clownpierce không hề sợ. Hắn chỉ đứng đó, nhìn ra xa như thể cả bầu trời rộng lớn đang nằm trước mặt mình.
Minutetech đứng ở phía sau, cách đó một khoảng không xa.
Hắn không bước tới.
Chỉ nhìn.
Khoảnh khắc đó kéo dài trong im lặng.
Thế rồi Clownpierce quay lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để Minutetech nhận ra tim mình đập lệch đi một nhịp.
Điều đó hiếm khi xảy ra.
Thời gian tiếp tục trôi.
Những ngày sau đó, Minutetech bắt đầu nhận ra một sự thật đơn giản.
Mỗi khi Clownpierce xuất hiện, thế giới xung quanh hắn dường như bớt lạnh hơn một chút.
Không ai nói gì.
Không có lời thừa nhận nào.
Nhưng sự hiện diện của nhau dần trở thành một phần quen thuộc.
Clownpierce đôi khi ngồi trên bậc thềm đá, ánh nắng chiều rơi xuống mái tóc hắn thành những vệt sáng mềm. Minutetech đứng gần đó, dựa lưng vào tường, im lặng như mọi khi.
Khoảng cách giữa hai người chưa bao giờ quá gần.
Nhưng cũng không còn xa như trước.
Có những buổi tối, họ đứng trên mái nhà cao nhìn xuống thành phố. Ánh đèn bên dưới trải dài như những dòng sông vàng rực trong bóng tối.
Gió thổi nhẹ.
Clownpierce nghiêng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt sáng lên khi những vì sao bắt đầu hiện ra.
Minutetech đứng bên cạnh.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, hắn không cảm thấy mình đang đứng một mình.
Cảm giác đó đến rất chậm.
Như băng tan dưới ánh nắng.
Không ồn ào.
Không vội vã.
Chỉ từng chút một.
Minutetech bắt đầu nhận ra ánh mắt mình thường vô thức tìm kiếm Clownpierce trong đám đông. Nhận ra bước chân hắn đôi khi chậm lại khi hai người đi cùng một con đường.
Clownpierce vẫn như cũ.
Nhưng sự hiện diện của Minutetech dường như cũng trở thành điều quen thuộc với hắn.
Một buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, hai người đứng trên một cây cầu cao nhìn dòng nước chảy bên dưới.
Gió thổi qua.
Không có âm thanh nào khác.
Khoảnh khắc đó kéo dài rất lâu.
Minutetech nhìn sang.
Clownpierce đang đứng rất gần.
Gần đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể người kia.
Một cảm giác rất lạ.
Tim hắn lại nhẹ đi.
Không phải sự yếu đuối.
Không phải thứ cảm xúc khiến hắn mất kiểm soát.
Chỉ là một sự yên bình mà hắn chưa từng biết mình cần.
Minutetech không hiểu khi nào mọi thứ đã thay đổi đến mức này.
Nhưng khi Clownpierce quay đầu nhìn lại, ánh mắt hai người lại chạm nhau.
Khoảnh khắc đó, không cần lời nói.
Không cần giải thích.
Chỉ có gió, ánh hoàng hôn, và khoảng cách giữa họ dường như biến mất.
Thời gian trôi qua rất lâu sau đó.
Nhưng từ ngày ấy, thế giới của Minutetech không còn lạnh như trước.
Bởi vì ở đâu đó trong thế giới rộng lớn này, luôn có một người khiến trái tim hắn trở nên nhẹ nhàng chỉ bằng sự tồn tại của mình.
Và cuối cùng, hai con người tưởng chừng hoàn toàn khác biệt ấy vẫn đứng cạnh nhau.
Không phải vì số phận ép buộc.
Mà bởi vì giữa vô vàn con đường, họ đã vô thức chọn đi cùng một hướng.