Giữa lòng thành phố nhộn nhịp, có một căn nhà gạch cũ kỹ nằm sâu trong con hẻm luôn thiếu vắng ánh mặt trời. Nơi đó không phải là tổ ấm, mà là một nấm mồ sống chôn vùi thanh xuân và nhân phẩm của một người phụ nữ.
Cô bước vào cuộc hôn nhân này mang theo một đứa con gái nhỏ từ mối tình lầm lỡ trước kia. Trong mắt gia đình chồng, sự tồn tại của cô là một vết nhơ, một thứ "hàng dạt" may mắn được nhà họ cưu mang. Những định kiến giới độc hại như những sợi dây thép gai vô hình siết chặt lấy cổ cô mỗi ngày. Mẹ chồng cô luôn dành cho con dâu những cái nhìn sắc lẹm như dao cạo, kèm theo những lời đay nghiến cạn tình: "Cái loại đàn bà nứt đố đổ vách, qua một lần đò rồi thì chỉ là thứ giẻ rách. Mang theo đứa con hoang vào nhà này làm ô uế cả gia phong!".
Những lúc ấy, cô chỉ biết cúi đầu, cắn chặt môi đến rỉ máu để ngăn những tiếng nấc. Vốn là một người nhạy cảm, dễ rung động, cô thường nhìn thấy sự bi ai trong vạn vật. Cô thương xót cho những chiếc bát mẻ góc bị vứt lăn lóc ngoài vườn, buồn bã thay cho những bức tường tróc lở vì ẩm mốc. Cô hiểu nỗi đau của chúng, bởi chúng cũng giống như cô – bị coi thường, bị bào mòn và bị lãng quên. Dù bị mắng chửi thậm tệ, cô vẫn cố nuốt nước mắt vào trong, chọn cách mỉm cười nhẫn nhịn, hy vọng sự tử tế và cam chịu của mình sẽ đổi lấy một chút bình yên cho mình và cả cho con gái nhỏ nữa. Vào những đêm mùa đông gió rít từng hồi qua khe cửa, cô ôm chặt đứa con vào lòng, khao khát đến cháy gan cháy ruột một cái ôm sưởi ấm, một sự dịu dàng che chở, nhưng đáp lại chỉ là tiếng ngáy vô hồn và bóng lưng lạnh lẽo của người chồng.
Lâm – chồng cô – vốn đã hờ hững, nay lại lún sâu vào vũng bùn cờ bạc. Sự độc hại của tư tưởng "trọng nam khinh nữ" khiến hắn tự cho mình cái quyền được sa đọa, còn vợ chỉ là công cụ để trút giận và phục dịch. Khi những món nợ giang hồ ngập đầu, Lâm biến thành một con quỷ dữ mất trí. Hắn nhìn vợ bằng ánh mắt đỏ ngầu, không còn thấy một con người, mà chỉ thấy một món hàng có thể quy ra tiền.
Chuỗi ngày địa ngục trần gian bắt đầu. Suốt hai tháng trời ròng rã, căn phòng ngủ nhỏ bé từng là nơi nương náu cuối cùng biến thành một cái động bẩn thỉu. Lâm nhốt cô trong đó, tự tay mở cửa đón những gã đàn ông xa lạ, bệnh hoạn bước vào. Bọn chúng mang theo mùi rượu nồng nặc, mùi khói thuốc khét lẹt và những thú tính tởm lợm nhất trút lên cơ thể gầy gò của cô. Cô bị lột trần không chỉ về thể xác mà còn về nhân phẩm. Những lời nhục mạ, những trận đòn roi bầm dập, những trò tiêu khiển tàn bạo của lũ ác thú lặp đi lặp lại đêm này qua đêm khác. Cô cắn rách gối, nhắm nghiền mắt lại, để mặc cho linh hồn mình chết lặng, tách rời khỏi thể xác đang rỉ máu.
Nhưng bi kịch tàn khốc nhất, thứ đẩy cô xuống tận đáy vực của sự điên loạn, là sự phản bội tột cùng của Lâm đối với đứa trẻ vô tội. Khi thân xác cô không còn đủ sức kiếm ra tiền để thỏa mãn cơn khát bạc của hắn, Lâm đã bán rẻ nốt chút nhân tính cuối cùng. Hắn nhận một cọc tiền nhàu nhĩ từ tay một gã khách hoang dâm, rồi lạnh lùng để mặc gã tiến về phía góc phòng – nơi con gái cô đang co rúm người, khóc nấc lên vì kinh hãi.
Khoảnh khắc tiếng thét xé lòng của đứa trẻ vang lên, khoảnh khắc cô nhìn thấy những vết bầm tím hằn lên làn da non nớt và đôi mắt vẩn đục sự tuyệt vọng của con, một thứ gì đó bên trong cô đã vỡ nát hoàn toàn. Sự bỏ rơi tàn độc của thế giới người lớn đã tước đoạt phần người của đứa trẻ, đẩy nó vào nanh vuốt quỷ dữ. Trong đầu cô trống rỗng. Chút lòng vị tha, sự nhẫn nhịn và hy vọng cuối cùng đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại bản năng bảo vệ con của một người mẹ bị dồn đến chân tường.
Không còn nước mắt. Không còn run rẩy. Cô vùng dậy với một sức mạnh vô hình, vơ lấy con dao gọt hoa quả sắc lẹm lăn lóc trên bàn. Không một chút do dự, cô lao tới. Lưỡi dao cắm ngập vào cổ gã đàn ông biến thái đang đè lên người con gái cô. Máu xịt ra tung tóe, nóng hổi. Lâm, đang đếm tiền ngoài cửa, hoảng hốt quay lại. Trước khi hắn kịp thốt lên lời chửi bới, cô đã lao đến như một bóng ma. Lưỡi dao thứ hai găm thẳng vào lồng ngực kẻ đã mang danh làm chồng, làm cha nhưng lại đẩy mẹ con cô vào cửa tử. Lâm gục xuống, đôi mắt trợn trừng kinh ngạc. Máu đỏ chảy loang lổ trên nền gạch lạnh lẽo, nhưng cô không thấy sợ. Cảm giác tanh nồng ấy lại là thứ ấm áp nhất cô cảm nhận được trong suốt ngần ấy năm làm dâu nhà này.
Cô buông con dao, lặng lẽ bế thốc đứa con gái đang lả đi vì hoảng loạn vào lòng. Mặc kệ chiếc váy ngủ rách bươm nhuốm đầy máu, cô ôm con bước từng bước chậm rãi lên những bậc cầu thang tối tăm, hướng thẳng lên tầng thượng của khu tập thể.
Gió đêm rít gào, thốc vào những vết thương rỉ máu, nhưng tâm trí cô lúc này lại trong vắt. Cô đứng trên bờ tường chênh vênh, cúi xuống nhìn những ánh đèn đường vàng vọt, hắt hiu như chính cuộc đời mình. Rồi cô ngẩng đầu lên. Bầu trời đêm tĩnh lặng vô ngần. Từ sâu thẳm, cô vẫn luôn yêu thích những ngày bình yên và bầu trời quang đãng. Cô ước gì có thể đưa con đến một nơi toàn màu xanh hy vọng, nơi không có đòn roi, không có sự miệt thị, không có những cái nhìn thèm khát nhớp nhúa.
"Mẹ con mình đi thôi, con nhé," cô thì thầm, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc bết mồ hôi của con. Đứa trẻ ôm chặt lấy cổ mẹ, mệt mỏi thiếp đi.
Cô mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện và tự do nhất trong suốt hơn hai mươi mấy năm tồn tại trên cõi đời. Cô bước hụt vào khoảng không. Lực hút của trái đất kéo hai thân xác mỏng manh rơi tự do xuống vực sâu đen ngòm. Trong tích tắc đó, cô thấy lòng mình thanh thản lạ kỳ. Cuối cùng, không một ai, không một kẻ ác nào có thể làm tổn thương con gái cô được nữa.
Tiếng động chát chúa vang lên xé toạc màn đêm. Máu trào ra, hòa lẫn vào nền bê tông lạnh ngắt.
Đám đông dưới sân chung cư nhanh chóng xúm lại. Ánh đèn pin loang lổ rọi vào hai thi thể nằm chồng lên nhau. Không có sự xót thương. Không có những giọt nước mắt đồng cảm. Chỉ có những ánh mắt tò mò và những lời phán xét cay độc, tàn nhẫn được thốt ra từ những cái miệng nhân danh đạo đức:
"Trời đất ơi, loại đàn bà lăng loàn, giết chồng rồi nhảy lầu tự sát. Đúng là thứ súc vật đội lốt người!"
"Tôi đã bảo mà, mấy con mẹ đơn thân rước về chỉ có nát nhà. Thằng Lâm hiền lành thế mà bị con ranh này đâm chết. Ác giả ác báo!"
"Chết thì chết một mình đi, lôi cả đứa trẻ con theo. Thứ mẹ mìn, loại này xuống địa ngục cũng không được siêu thoát!"
Họ chỉ trỏ, họ khạc nhổ những bãi nước bọt kinh bị và ghê tởm vào hai cái xác đã nát tươm. Ngay cả khi cô đã dùng sinh mạng để đổi lấy sự giải thoát, xã hội ấy vẫn dùng những định kiến giới độc hại, tàn bạo nhất để đóng đinh tâm hồn cô. Họ vĩnh viễn không bao giờ biết được những gì đã diễn ra sau cánh cửa đóng kín kia.
Nhưng, mặc cho thế giới loài người ngập ngụa trong sự u tối và thù ghét, linh hồn của cô và bé Su đã rời khỏi thể xác rách nát. Họ trôi nhẹ bẫng qua những tầng mây u ám, để rồi khựng lại trước một ngưỡng cửa ngập tràn ánh sáng rực rỡ và ấm áp.
Đứng trước cánh cổng thiên đàng, mọi đau đớn, tủi nhục đều tan biến. Không còn những lời chửi bới, không còn sự rẻ rúng. Những vết thương trên cơ thể hai mẹ con lành lặn trở lại. Một làn gió mang theo hương hoa dại vỗ về lấy họ. Ở nơi đây, trái tim thiện lương bị vùi dập, tình mẫu tử thiêng liêng và sự nhẫn nhịn đắng cay của cô mới thực sự được thấu hiểu. Thiên đàng chào đón họ bằng sự bao dung tĩnh lặng, nơi cô và con gái cuối cùng cũng tìm thấy bầu trời xanh trong vắt và những tháng ngày bình yên vĩnh cửu.