Tôi Là Đứa Con Thất Lạc Của Tỉ Phú Lê Thị
Tác giả: PhuNhânTrần
Trời chiều Sài Gòn phủ một màu xám nhạt. Những cơn mưa đầu mùa lất phất rơi xuống mái tôn cũ kỹ của căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm. Tôi ngồi trước hiên, nhìn dòng nước chảy xuống con đường đất lầy lội.
Tên tôi là Ngọc An. Năm nay tôi mười bảy tuổi. Cuộc sống của tôi bình thường đến mức chẳng có gì đáng nhớ. Tôi sống với mẹ trong một căn nhà nhỏ. Mẹ làm công nhân may, còn tôi đi học và làm thêm ở một quán cà phê.
Từ nhỏ, tôi luôn có một câu hỏi mà chưa bao giờ dám hỏi: cha tôi là ai?
Mỗi lần tôi nhắc đến, mẹ chỉ im lặng. Ánh mắt bà buồn đến mức tôi không nỡ hỏi thêm.
Cuộc sống cứ trôi đi như thế… cho đến ngày mọi thứ thay đổi.
Chiều hôm đó, khi tôi vừa tan ca ở quán cà phê thì một chiếc xe đen sang trọng dừng trước cửa.
Cửa xe mở ra. Một người phụ nữ trung niên bước xuống.
Bà mặc bộ vest sang trọng, ánh mắt sắc sảo nhưng có chút dịu dàng. Người tài xế đứng phía sau cung kính mở ô.
Bà nhìn tôi rất lâu.
Tôi cảm thấy khó hiểu.
“Cháu là… Ngọc An?” bà hỏi.
Tôi gật đầu.
Bà thở dài, như vừa xác nhận điều gì đó.
“Cuối cùng… cũng tìm được cháu.”
Tôi ngơ ngác.
“Cô là ai?”
Người phụ nữ nhìn tôi, ánh mắt run run.
“Tôi là Lê Thị Lan.”
Tôi không hiểu tại sao mọi người xung quanh suddenly xì xào.
Một chị phục vụ trong quán kéo tay tôi thì thầm:
“Trời ơi… đó là tỉ phú Lê Thị Lan, chủ tập đoàn Lan Thịnh đó!”
Tôi sững người.
Tên đó tôi đã từng nghe trên tivi.
Một trong những nữ doanh nhân giàu nhất Việt Nam.
Nhưng… bà tìm tôi làm gì?
Người phụ nữ nhìn tôi thật lâu rồi nói:
“Cháu… có thể đi với cô một chút không? Cô cần nói chuyện với cháu.”
Tôi do dự nhưng vẫn gật đầu.
Chiếc xe sang trọng đưa tôi đến một khách sạn lớn.
Tôi chưa bao giờ bước vào nơi sang trọng như vậy.
Chúng tôi ngồi trong một phòng riêng.
Bà Lê Thị Lan nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm xúc.
“Cháu năm nay… mười bảy tuổi đúng không?”
“Dạ.”
Bà lấy từ trong túi ra một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ bế một đứa bé sơ sinh.
Người phụ nữ đó… là mẹ tôi.
Còn đứa bé…
Là tôi.
Tôi ngẩng lên, tim đập mạnh.
“Cô… tại sao cô có tấm ảnh này?”
Bà Lan im lặng vài giây rồi nói một câu khiến cả thế giới của tôi như sụp đổ.
“Bởi vì… cháu là đứa cháu gái thất lạc của tôi.”
Tôi đứng bật dậy.
“Không thể nào!”
Sự thật 17 năm trước
Bà Lan bắt đầu kể.
Mười bảy năm trước, em gái của bà – Lê Thị Hương – mang thai nhưng bị gia đình phản đối vì người đàn ông kia nghèo.
Hương bỏ nhà đi.
Sau khi sinh con, cô ấy gửi đứa bé cho một người quen rồi biến mất.
Gia đình tìm suốt nhiều năm nhưng không thấy.
Người quen đó… chính là mẹ tôi.
Bà Lan nhìn tôi:
“Chúng tôi vừa xét nghiệm ADN… cháu đúng là con của em gái tôi.”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Nếu điều đó là thật…
Vậy tôi không phải con ruột của mẹ?
“Còn… mẹ cháu?” tôi hỏi.
Bà Lan khẽ nói:
“Em gái tôi… đã mất trong một tai nạn cách đây mười năm.”
Không khí trong phòng trở nên im lặng.
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng tôi.
Hóa ra… người mẹ thật sự của tôi đã không còn.
Lựa chọn
Bà Lan nhìn tôi, giọng dịu lại.
“An à… cô muốn cháu về sống với gia đình.”
“Cháu là người thừa kế duy nhất của dòng họ Lê.”
“Cô sẽ cho cháu mọi thứ: trường học tốt, cuộc sống tốt hơn…”
Tôi im lặng.
Bỗng nhiên tôi nghĩ đến mẹ.
Người phụ nữ đã nuôi tôi suốt mười bảy năm.
Người đã thức đêm may đồ để trả tiền học cho tôi.
Nếu tôi rời đi…
Mẹ sẽ thế nào?
Tôi ngẩng lên.
“Tôi cần… về hỏi mẹ.”
Bà Lan gật đầu.
“Cô sẽ chờ.”
Cuộc trò chuyện với mẹ
Đêm đó tôi về nhà.
Mẹ đang ngồi may áo dưới ánh đèn vàng.
Tôi đặt tấm ảnh lên bàn.
“Mẹ… mẹ biết chuyện này không?”
Kim khâu trên tay mẹ rơi xuống.
Bà im lặng rất lâu.
Rồi… mẹ bật khóc.
“Xin lỗi con… mẹ không muốn con biết sự thật.”
Tôi ôm mẹ.
“Mẹ… dù con là ai… mẹ vẫn là mẹ của con.”
Mẹ khóc.
“Con có thể có một cuộc sống tốt hơn… con nên đi.”
Tôi lắc đầu.
“Không… con không bỏ mẹ.”
Nhưng lúc đó tôi không biết…
Một bí mật lớn hơn đang chờ phía trước.
Âm mưu
Cùng lúc đó, trong biệt thự của tập đoàn Lan Thịnh.
Một người đàn ông đang nổi giận.
“Cái gì? Tìm được đứa cháu rồi?”
Ông ta đập mạnh bàn.
Người trợ lý run rẩy.
“Nếu cô ta trở về… toàn bộ tài sản sẽ thuộc về cô ta.”
Người đàn ông nhếch môi.
“Vậy thì… chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
Ông nhìn vào tấm ảnh của tôi.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Đứa con thất lạc… tốt nhất nên tiếp tục thất lạc.”
Cuộc sống trong gia đình tỉ phú
Đêm hôm đó, tôi gần như không ngủ được.
Câu nói của mẹ cứ vang lên trong đầu tôi:
“Con nên đi… con xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn.”
Tôi nhìn căn nhà nhỏ quen thuộc. Bức tường đã cũ, mái tôn lâu lâu lại kêu lạch cạch khi có gió. Nơi này tuy nghèo nhưng chứa đầy kỷ niệm của hai mẹ con.
Tôi không muốn rời đi.
Nhưng sáng hôm sau, mẹ đã nói một câu khiến tôi không thể từ chối.
“An… mẹ không thể giữ con lại ích kỷ như vậy.”
Tôi ngồi im lặng.
Mẹ nắm tay tôi.
“Con hãy thử sống ở đó một thời gian. Dù con là ai… mẹ vẫn luôn là mẹ của con.”
Tôi cảm thấy mắt mình cay cay.
Cuối cùng, tôi gật đầu.
Bước vào thế giới mới
Hai ngày sau, chiếc xe sang trọng của bà Lan lại đến con hẻm nhỏ.
Hàng xóm xung quanh đều tò mò nhìn.
Tôi đứng trước cửa nhà, ôm mẹ thật chặt.
“Con sẽ về thăm mẹ thường xuyên.”
Mẹ gật đầu nhưng đôi mắt đỏ hoe.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Tôi quay lại nhìn căn nhà nhỏ cho đến khi nó khuất hẳn sau con hẻm.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đang bước sang một thế giới khác.
Biệt thự Lan Thịnh
Chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng lớn bằng sắt.
Phía trên là dòng chữ:
Biệt thự Lan Thịnh.
Cổng mở ra.
Bên trong là một khu vườn rộng lớn với những hàng cây được cắt tỉa gọn gàng. Ở giữa là một căn biệt thự trắng ba tầng, sang trọng như trong phim.
Tôi đứng sững.
“Tất cả… là của gia đình mình sao?” tôi hỏi khẽ.
Bà Lan mỉm cười.
“Ừ. Và từ hôm nay… đây cũng là nhà của cháu.”
Người quản gia cúi đầu chào khi tôi bước vào.
“Chào mừng cô chủ.”
Tôi giật mình.
“Cô… cô chủ?”
Tôi chưa từng được gọi như vậy bao giờ.
Những người trong gia đình
Trong phòng khách rộng lớn, có hai người đang ngồi đợi.
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, mặc vest chỉnh tề. Bên cạnh ông là một cô gái khoảng hai mươi tuổi, ăn mặc rất thời trang.
Bà Lan giới thiệu:
“Đây là em trai cô, ông Lê Văn Khải.”
Người đàn ông gật đầu, ánh mắt dò xét.
“Cháu chính là Ngọc An?”
Tôi lễ phép.
“Dạ.”
Bà Lan tiếp tục:
“Còn đây là Lê Ngọc Mai, con gái của chú Khải.”
Cô gái nhìn tôi từ đầu đến chân.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Vậy ra… đây là đứa cháu thất lạc.”
Giọng nói của cô ta không hề thân thiện.
Tôi cảm thấy hơi khó chịu nhưng vẫn im lặng.
Ông Khải cười nhẹ.
“Cháu cứ coi đây là nhà của mình.”
Nhưng không hiểu sao… nụ cười đó khiến tôi cảm thấy không thoải mái.
Căn phòng mới
Quản gia dẫn tôi lên tầng hai.
Cánh cửa mở ra.
Một căn phòng rộng gấp ba lần căn nhà của tôi hiện ra.
Có giường lớn, bàn học, tủ quần áo và cả ban công nhìn ra vườn.
Tôi đứng ngây người.
“Đây là phòng của cô chủ,” quản gia nói.
Tôi đặt chiếc balo cũ kỹ xuống giường.
Nó trông thật lạc lõng trong căn phòng sang trọng này.
Tối hôm đó, người giúp việc mang đến rất nhiều quần áo mới.
Tất cả đều là hàng đắt tiền.
Tôi nhìn chúng mà không biết phải nói gì.
Cuộc sống của tôi đang thay đổi quá nhanh.
Ánh mắt thù địch
Buổi tối, cả gia đình ăn tối cùng nhau.
Bàn ăn dài với rất nhiều món ăn.
Tôi chưa từng thấy nhiều món ngon như vậy.
Nhưng không khí lại rất lạ.
Ngọc Mai liên tục nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.
Cuối cùng cô ta nói:
“Cô chắc chắn cô ta là người nhà chúng ta chứ?”
Cả bàn ăn im lặng.
Bà Lan nghiêm giọng.
“Đã có xét nghiệm ADN.”
Ngọc Mai nhếch môi.
“Chỉ là một đứa lớn lên trong khu ổ chuột… giờ lại trở thành người thừa kế.”
Câu nói đó khiến tôi cảm thấy nóng mặt.
Tôi đặt đũa xuống.
“Tôi không cần tài sản của ai cả.”
Ngọc Mai bật cười.
“Thật sao?”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Đúng vậy.”
Cô ta không nói gì thêm, nhưng ánh mắt vẫn đầy khinh thường.
Bí mật trong đêm
Đêm đó, tôi ra ban công hóng gió.
Biệt thự rất yên tĩnh.
Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng nói chuyện ở dưới vườn.
Tôi nhìn xuống.
Hai người đang đứng dưới ánh đèn.
Một người là ông Khải.
Người còn lại… là một người đàn ông lạ mặt.
Tôi nghe loáng thoáng:
“Con bé đó không thể ở lại đây.”
Người đàn ông hỏi:
“Ông muốn tôi làm gì?”
Ông Khải nói nhỏ nhưng lạnh lùng:
“Dọa nó một chút… để nó tự rời đi.”
Tim tôi đập mạnh.
Hóa ra… họ không muốn tôi ở đây.
Tôi lặng lẽ quay vào phòng.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Tôi không biết rằng…
Đây mới chỉ là bắt đầu của một âm mưu lớn hơn nhiều.
Nguy hiểm đầu tiên
Đêm hôm đó, tôi gần như không thể ngủ được.
Những lời tôi nghe được dưới vườn cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
“Con bé đó không thể ở lại đây.”
“Tìm cách khiến nó rời đi.”
Tôi ngồi trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khu vườn rộng lớn của biệt thự chìm trong bóng tối. Mọi thứ yên tĩnh đến mức khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Tôi bắt đầu hiểu rằng cuộc sống trong gia đình giàu có này không hề đơn giản như tôi tưởng.
Ngày đầu đến trường mới
Sáng hôm sau, bà Lan gọi tôi xuống phòng khách.
“An, hôm nay cháu sẽ đến trường mới.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Trường mới?”
Bà mỉm cười.
“Cô đã chuyển hồ sơ cho cháu vào một trường quốc tế. Ở đó cháu sẽ có điều kiện học tập tốt hơn.”
Tôi gật đầu nhưng trong lòng hơi lo lắng.
Từ nhỏ tôi chỉ học ở trường bình thường. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ học ở một nơi sang trọng như vậy.
Ngọc Mai cũng đang ngồi trong phòng khách. Cô ta vừa uống cà phê vừa liếc nhìn tôi.
“Hy vọng em họ của chị không làm mất mặt gia đình.”
Giọng nói của cô ta đầy mỉa mai.
Tôi không trả lời.
Ngôi trường xa lạ
Chiếc xe đưa tôi đến trường.
Cổng trường lớn, hiện đại, bên trong là những dãy nhà kính sáng bóng.
Học sinh ở đây đều mặc đồng phục đẹp, nói chuyện bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh.
Tôi cảm thấy mình như lạc vào một thế giới khác.
Khi tôi bước vào lớp, nhiều người bắt đầu thì thầm.
“Nghe nói đó là cháu gái của bà chủ tập đoàn Lan Thịnh.”
“Con nhà tỉ phú đó.”
Tôi hơi khó chịu.
Tôi không muốn người ta nhìn mình như vậy.
May mắn là giáo viên rất thân thiện. Cô giới thiệu tôi với lớp:
“Đây là bạn Ngọc An. Từ hôm nay bạn sẽ học cùng lớp chúng ta.”
Một vài bạn mỉm cười chào tôi.
Nhưng cũng có những ánh mắt tò mò.
Tin nhắn lạ
Buổi chiều, khi tôi chuẩn bị ra về, điện thoại bỗng rung lên.
Một số điện thoại lạ gửi tin nhắn.
“Rời khỏi gia đình Lê ngay nếu không muốn gặp rắc rối.”
Tôi giật mình.
Ai gửi tin nhắn này?
Tôi nhìn quanh nhưng không thấy ai đáng nghi.
Tôi nghĩ có thể chỉ là trò đùa nên bỏ qua.
Nhưng khi tôi bước ra khỏi cổng trường, một chiếc xe máy chạy ngang qua rất nhanh.
Người ngồi sau ném một vật gì đó xuống trước mặt tôi.
Tôi lùi lại theo phản xạ.
Một chai thủy tinh vỡ tan trên mặt đất.
Tim tôi đập mạnh.
Nếu tôi bước thêm một bước nữa… có thể đã bị thương.
Chiếc xe máy đã biến mất.
Tôi đứng chết lặng.
Cuộc gọi bí ẩn
Tối hôm đó, khi tôi đang trong phòng, điện thoại lại rung.
Một số điện thoại khác gọi đến.
Tôi do dự vài giây rồi bắt máy.
Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên.
“Cô bé… cô không nên ở lại đó.”
Tôi run giọng.
“Ông là ai?”
Người đó cười nhẹ.
“Gia đình đó không đơn giản đâu.”
“Có những bí mật… mà tốt nhất cô không nên biết.”
Tôi hỏi:
“Ông muốn gì?”
Người đàn ông nói chậm rãi:
“Chỉ muốn nhắc cô… rời khỏi đó trước khi quá muộn.”
Rồi ông ta cúp máy.
Tôi ngồi lặng người.
Không biết vì sao… nhưng tôi cảm thấy người đó không hoàn toàn muốn hại tôi.
Sự nghi ngờ
Tối đó trong bữa ăn, tôi quan sát mọi người.
Bà Lan vẫn dịu dàng như mọi khi.
Ông Khải thì nói chuyện bình thường, như không có gì xảy ra.
Ngọc Mai ngồi đối diện tôi, ánh mắt đầy khó chịu.
Bỗng cô ta hỏi:
“Hôm nay em họ đi học thế nào?”
Tôi nhìn cô ta.
“Bình thường.”
Cô ta cười nhẹ.
“Hy vọng em quen với cuộc sống mới.”
Không hiểu sao… tôi có cảm giác cô ta biết điều gì đó.
Bức ảnh bí mật
Đêm đó, tôi quyết định tìm hiểu một chút.
Trong phòng làm việc của bà Lan có rất nhiều ảnh gia đình.
Tôi lén vào khi mọi người đã ngủ.
Trên tường treo nhiều bức ảnh cũ.
Trong đó có một bức ảnh chụp ba người:
Bà Lan, một người phụ nữ trẻ rất giống bà… và một người đàn ông.
Tôi đoán người phụ nữ đó chính là mẹ ruột của tôi.
Tôi cầm bức ảnh lên.
Nhưng khi nhìn kỹ, tôi thấy điều gì đó kỳ lạ.
Ở góc ảnh có một vết rách nhỏ… như thể ai đó cố tình xé đi một phần.
Tôi nhìn sát hơn.
Có vẻ như trước đây trong bức ảnh còn có một người khác.
Tôi vừa đặt bức ảnh xuống thì phía sau vang lên một giọng nói.
“Cháu đang tìm gì vậy?”
Tôi giật mình quay lại.
Ông Khải đang đứng ở cửa.
Ánh mắt ông ta lạnh lẽo.
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Cháu chỉ xem ảnh thôi.”
Ông ta bước vào chậm rãi.
“Có những chuyện… cháu không nên tò mò.”
Ông nhìn tôi rất lâu.
Rồi nói một câu khiến tôi lạnh người:
“Ở đây… không phải ai cũng chào đón cháu đâu.”
Lời cảnh báo
Khi ông Khải rời khỏi phòng, tôi đứng im một lúc lâu.
Bỗng điện thoại rung.
Lại là tin nhắn từ số lạ lúc chiều.
Lần này chỉ có một dòng:
“Cái chết của mẹ cô… không phải tai nạn.”
Tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Nếu điều đó là thật…
Vậy cái chết của mẹ ruột tôi có liên quan đến gia đình này?
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cơn gió đêm thổi qua khu vườn rộng lớn.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng…
Cuộc sống mới của tôi không phải là một câu chuyện cổ tích.
Mà là một bí mật nguy hiểm đang dần được hé lộ.
Bí mật của quá khứ
Sau tin nhắn tối hôm đó, tôi không thể bình tĩnh được nữa.
“Cái chết của mẹ cô… không phải tai nạn.”
Câu nói đó cứ lặp lại trong đầu tôi.
Tôi chưa từng gặp mẹ ruột của mình, nhưng ý nghĩ rằng cái chết của bà có thể liên quan đến gia đình này khiến tôi cảm thấy bất an.
Tôi quyết định phải tìm ra sự thật.
Cuốn hồ sơ cũ
Sáng hôm sau, khi bà Lan ra công ty, tôi lén vào phòng làm việc của bà.
Căn phòng rộng và yên tĩnh. Trên bàn có rất nhiều tài liệu.
Tôi mở từng ngăn kéo.
Phần lớn đều là giấy tờ công việc.
Nhưng trong ngăn kéo cuối cùng, tôi tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong có một tập hồ sơ cũ.
Trên bìa ghi:
“Hồ sơ vụ tai nạn – Lê Thị Hương.”
Tim tôi đập nhanh.
Tôi mở ra.
Bên trong là báo cáo của cảnh sát cách đây mười năm.
Theo hồ sơ, mẹ ruột tôi đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi trên đường đèo.
Chiếc xe mất lái và rơi xuống vực.
Mọi thứ được ghi rất rõ ràng.
Nhưng khi lật đến trang cuối cùng, tôi thấy một dòng chữ viết tay bằng bút đỏ:
“Phanh xe đã bị cắt.”
Tôi chết lặng.
Điều đó có nghĩa là…
Đây không phải tai nạn.
Đây là một vụ giết người.
Người đàn ông bí ẩn
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Lại là số lạ.
Tôi bước ra ban công rồi mới nghe máy.
Giọng người đàn ông hôm trước lại vang lên.
“Cô đã bắt đầu tìm hiểu rồi đúng không?”
Tôi hỏi nhanh:
“Ông biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ tôi?”
Người đàn ông im lặng vài giây rồi nói:
“Cô phải cẩn thận.”
“Trong gia đình đó có người không muốn sự thật bị lộ ra.”
Tôi hỏi:
“Ông là ai?”
Ông ta đáp:
“Tôi từng làm việc cho tập đoàn Lan Thịnh… trước khi vụ tai nạn xảy ra.”
Tôi nín thở.
“Ông biết ai đã làm chuyện đó?”
Người đàn ông nói chậm rãi:
“Người có lợi nhất từ cái chết của mẹ cô.”
Rồi ông cúp máy.
Người có lợi nhất
Cả ngày hôm đó tôi suy nghĩ về câu nói đó.
Ai là người có lợi nhất?
Nếu mẹ tôi còn sống…
Có lẽ bà sẽ là người thừa kế chính của gia đình.
Nhưng sau khi bà mất…
Tài sản và quyền lực đều nằm trong tay bà Lan và…
Ông Khải.
Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Nếu nghi ngờ của tôi đúng…
Vậy người đứng sau vụ tai nạn có thể chính là chú của tôi.
Cuộc nói chuyện với bà Lan
Tối hôm đó, tôi quyết định hỏi bà Lan.
Sau bữa ăn, tôi nói:
“Cô… cháu muốn hỏi về mẹ ruột của cháu.”
Bà Lan im lặng một lúc rồi gật đầu.
Chúng tôi ngồi trong phòng khách.
Tôi lấy tập hồ sơ ra.
“Cô biết chuyện phanh xe bị cắt không?”
Bà Lan nhìn thấy dòng chữ đó thì sững lại.
“Cháu tìm thấy cái này ở đâu?”
“Từ trong phòng của cô.”
Bà Lan thở dài.
“Đúng… cô biết.”
Tôi ngạc nhiên.
“Vậy tại sao cô không điều tra?”
Bà Lan nhìn ra cửa sổ.
“Cô đã thử.”
“Nhưng lúc đó công ty đang gặp khủng hoảng… và cảnh sát nói không có đủ bằng chứng.”
Tôi hỏi nhỏ:
“Cô có nghi ngờ ai không?”
Bà Lan không trả lời ngay.
Sau vài giây, bà nói:
“Trong gia đình… có những chuyện rất phức tạp.”
Tôi hiểu bà đang tránh câu trả lời.
Kế hoạch của Ngọc Mai
Cùng lúc đó, trong phòng của Ngọc Mai.
Cô ta đang nói chuyện với ông Khải.
“Con bé đó bắt đầu tìm hiểu rồi,” Ngọc Mai nói.
Ông Khải nhíu mày.
“Ta đã bảo con đừng để nó ở lại quá lâu.”
Ngọc Mai cười nhẹ.
“Đừng lo, con đã chuẩn bị một kế hoạch.”
“Chỉ cần vài ngày nữa… nó sẽ tự rời khỏi đây.”
Ông Khải hỏi:
“Kế hoạch gì?”
Ngọc Mai nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Chỉ cần khiến mọi người nghĩ rằng… nó không xứng đáng ở trong gia đình này.”
Bẫy
Hai ngày sau, trường tôi tổ chức một buổi thi quan trọng.
Khi vào phòng thi, tôi phát hiện trong cặp mình có một tờ giấy ghi đáp án.
Tôi chưa từng thấy nó trước đó.
Nhưng ngay lúc đó, giáo viên bước tới.
“Ngọc An, em mang tài liệu vào phòng thi?”
Cả lớp nhìn tôi.
Tôi vội nói:
“Không… em không biết tờ giấy này ở đâu ra.”
Nhưng giáo viên vẫn tịch thu bài thi của tôi.
Tin đồn lan rất nhanh.
Chỉ trong một buổi chiều, nhiều học sinh đã nói rằng:
“Con nhà tỉ phú mà cũng gian lận.”
“Đúng là không xứng đáng.”
Tôi biết ai đứng sau chuyện này.
Ngọc Mai.
Sự thật dần lộ ra
Buổi tối khi tôi về nhà, Ngọc Mai đang ngồi trong phòng khách.
Cô ta nhìn tôi với nụ cười mỉa mai.
“Nghe nói em gian lận trong kỳ thi.”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Chị đã làm đúng không?”
Ngọc Mai nhún vai.
“Em không có bằng chứng.”
Tôi siết chặt tay.
Cô ta đứng dậy, bước lại gần.
Rồi thì thầm:
“Em nên hiểu một điều.”
“Gia đình này không thuộc về em.”
“Và em sẽ sớm rời khỏi đây thôi.”
Bằng chứng mới
Đêm đó, khi tôi đang ngồi trong phòng, điện thoại lại rung.
Người đàn ông bí ẩn gửi cho tôi một bức ảnh cũ.
Trong ảnh là chiếc xe bị rơi xuống vực năm đó.
Nhưng điều khiến tôi chú ý là…
Một người đàn ông đang đứng gần hiện trường.
Người đó chính là ông Khải.
Dưới bức ảnh có một dòng chữ:
“Ông ta là người đến hiện trường trước cả cảnh sát.”
Tim tôi đập mạnh.
Nếu điều này là thật…
Thì chú của tôi có thể đã biết trước vụ tai nạn.
Hoặc…
Ông ta chính là người đứng sau nó.
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu.
Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là chuyện tài sản.
Mà là sự thật về cái chết của mẹ ruột tôi.
Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra nó.
Nhân chứng
Sau khi nhận được bức ảnh từ người đàn ông bí ẩn, tôi ngồi nhìn nó rất lâu.
Trong ảnh là chiếc xe bị rơi xuống vực năm đó. Khung cảnh hỗn loạn, xung quanh có vài người đang đứng nhìn.
Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất là một người đàn ông mặc vest đen đứng gần chiếc xe.
Đó chính là ông Khải.
Tin nhắn đi kèm bức ảnh chỉ có một dòng ngắn:
“Có người đã nhìn thấy mọi chuyện.”
Tim tôi đập nhanh.
Nếu có nhân chứng… thì sự thật về cái chết của mẹ tôi có thể được làm sáng tỏ.
Cuộc hẹn bí mật
Ngay sau đó, điện thoại tôi nhận được thêm một tin nhắn.
“Ngày mai 7 giờ tối. Quán cà phê Phố Cũ. Đi một mình.”
Tôi do dự.
Đây có thể là cơ hội để biết sự thật.
Nhưng cũng có thể là một cái bẫy.
Cả ngày hôm sau, tôi suy nghĩ rất nhiều.
Cuối cùng, tôi vẫn quyết định đi.
Người đàn ông bí ẩn
Quán cà phê Phố Cũ nằm trong một con đường nhỏ, khá yên tĩnh.
Tôi bước vào và nhìn quanh.
Ở góc quán có một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi đang ngồi.
Khi thấy tôi, ông khẽ gật đầu.
“Tôi đoán cô chính là Ngọc An.”
Tôi ngồi xuống đối diện.
“Ông là người đã gọi cho tôi?”
Ông gật đầu.
“Tên tôi là Minh. Trước đây tôi là tài xế riêng của gia đình Lê.”
Tôi nín thở.
“Ông biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ tôi?”
Ông Minh im lặng một lúc rồi nói:
“Ngày hôm đó… tôi là người lái xe cho cô Hương.”
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.
Sự thật năm đó
Ông Minh bắt đầu kể.
Mười năm trước, mẹ tôi – cô Hương – đã có một cuộc tranh cãi lớn với ông Khải.
Lý do là vì quyền thừa kế trong gia đình.
Theo di chúc của ông nội tôi, phần lớn cổ phần tập đoàn sẽ thuộc về cô Hương.
Điều đó khiến ông Khải rất tức giận.
Vài ngày sau, mẹ tôi quyết định rời thành phố.
Ông Minh là người lái xe đưa bà đi.
Nhưng khi xe đang chạy trên đường đèo, ông phát hiện phanh xe không hoạt động.
“Lúc đó tôi biết có chuyện không ổn,” ông nói.
“Nhưng đã quá muộn.”
Ông cố gắng điều khiển xe, nhưng cuối cùng chiếc xe vẫn lao xuống vực.
May mắn là ông Minh bị văng ra ngoài nên sống sót.
Còn mẹ tôi…
Không qua khỏi.
Người xuất hiện đầu tiên
Tôi hỏi nhỏ:
“Sau đó thì sao?”
Ông Minh nhìn tôi.
“Người đầu tiên đến hiện trường… chính là ông Khải.”
Tôi siết chặt tay.
“Ông chắc chứ?”
Ông gật đầu.
“Tôi còn nhớ rất rõ.”
“Ông ta nhìn chiếc xe rồi nói một câu.”
Tôi hỏi:
“Câu gì?”
Ông Minh nói chậm rãi:
“‘Cuối cùng cũng xong.’”
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Bằng chứng
Ông Minh lấy từ túi ra một chiếc USB nhỏ.
“Trong này có bản ghi âm.”
Tôi ngạc nhiên.
“Bản ghi âm?”
Ông gật đầu.
“Hôm xảy ra tai nạn, trước khi xe rơi xuống vực, tôi đã gọi điện cho cảnh sát.”
“Cuộc gọi đó đã ghi lại một phần cuộc nói chuyện giữa tôi và cô Hương.”
Tôi cầm chiếc USB.
Đây có thể là bằng chứng quan trọng nhất.
Nguy hiểm
Đúng lúc đó, điện thoại của ông Minh rung lên.
Ông nhìn màn hình rồi biến sắc.
“Chúng ta phải đi ngay.”
Tôi chưa kịp hỏi thì ông nói nhỏ:
“Có người đang theo dõi chúng ta.”
Tôi quay đầu lại.
Bên ngoài quán cà phê có hai người đàn ông đang bước vào.
Họ mặc đồ đen và nhìn thẳng về phía chúng tôi.
Ông Minh kéo tay tôi.
“Đi lối sau.”
Chúng tôi nhanh chóng rời khỏi quán bằng cửa sau.
Tim tôi đập rất nhanh.
Rõ ràng ai đó không muốn sự thật bị lộ.
Cuộc rượt đuổi
Khi chúng tôi ra đến con hẻm phía sau, tôi nghe tiếng bước chân chạy theo.
“Đứng lại!”
Hai người đàn ông kia đã phát hiện ra chúng tôi.
Ông Minh kéo tôi chạy.
Con hẻm tối và hẹp, chỉ có ánh đèn đường yếu ớt.
Cuối cùng chúng tôi chạy ra được một con đường lớn.
Một chiếc taxi dừng lại.
Chúng tôi nhanh chóng lên xe.
Khi nhìn qua cửa kính, tôi thấy hai người đàn ông kia đứng lại ở đầu hẻm.
Quyết định
Chiếc taxi dừng trước cổng biệt thự Lan Thịnh.
Ông Minh nói:
“Cô phải cẩn thận.”
“Từ giờ trở đi họ sẽ tìm mọi cách để lấy lại chiếc USB.”
Tôi hỏi:
“Ông có sợ không?”
Ông cười nhẹ.
“Tôi đã im lặng suốt mười năm.”
“Đã đến lúc sự thật phải được nói ra.”
Tôi gật đầu.
Tay tôi nắm chặt chiếc USB.
Tôi biết rằng từ giây phút này…
Cuộc chiến giữa tôi và ông Khải đã thực sự bắt đầu.
Và lần này, tôi không còn là cô gái yếu đuối nữa.
Tôi là đứa con thất lạc của gia đình Lê.
Và tôi sẽ làm mọi cách để vạch trần kẻ đã giết mẹ mình.
Bản ghi âm
Tối hôm đó, khi trở về biệt thự, tôi vẫn còn run.
Chiếc USB nhỏ nằm trong tay tôi như một thứ cực kỳ quan trọng. Có thể nó chứa bằng chứng duy nhất về cái chết của mẹ ruột tôi.
Tôi nhìn quanh phòng mình. Biệt thự vẫn yên tĩnh như mọi ngày, nhưng bây giờ tôi biết rằng bên trong nó đang ẩn giấu rất nhiều bí mật.
Tôi đóng cửa phòng, kéo rèm cửa lại rồi mở máy tính.
Tay tôi hơi run khi cắm chiếc USB vào.
Âm thanh của quá khứ
Trong USB chỉ có một file duy nhất.
Tên file là:
“Cuộc gọi – 10 năm trước.”
Tôi nhấn mở.
Ban đầu chỉ là tiếng gió và tiếng động cơ xe.
Sau đó là giọng của một người đàn ông.
Đó là ông Minh.
“Cô Hương, phanh xe có vấn đề!”
Ngay sau đó là giọng của một người phụ nữ.
Tôi chưa từng nghe giọng này, nhưng tôi biết… đó là mẹ ruột của tôi.
Giọng bà có vẻ lo lắng.
“Không thể nào… chiếc xe vừa mới kiểm tra hôm qua.”
Ông Minh nói gấp:
“Tôi đang cố kiểm soát xe!”
Tiếng gió lớn hơn.
Tôi nín thở.
Câu nói cuối cùng
Trong bản ghi âm, mẹ tôi nói một câu khiến tôi chết lặng.
“Anh Khải… anh ấy đã đe dọa tôi.”
Tim tôi như ngừng đập.
Sau đó là tiếng va chạm lớn.
Rồi bản ghi âm kết thúc.
Tôi ngồi im trước màn hình rất lâu.
Bây giờ tôi đã chắc chắn.
Cái chết của mẹ tôi có liên quan đến ông Khải.
Người nghe lén
Tôi vừa rút USB ra thì cửa phòng bỗng mở ra.
Tôi giật mình quay lại.
Ngọc Mai đang đứng ở cửa.
Cô ta nhìn tôi với ánh mắt dò xét.
“Em đang làm gì vậy?”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Không có gì.”
Ngọc Mai bước vào phòng.
Ánh mắt cô ta dừng lại ở chiếc USB trong tay tôi.
“Em tìm được thứ gì thú vị à?”
Tôi không trả lời.
Cô ta cười nhẹ.
“Em biết không… đôi khi tò mò quá mức sẽ khiến người ta gặp rắc rối.”
Nói xong, cô ta quay lưng rời khỏi phòng.
Nhưng tôi có cảm giác… cô ta đã đoán được điều gì đó.
Cuộc đối đầu
Tối hôm đó, trong bữa ăn, không khí rất căng thẳng.
Tôi nhìn ông Khải.
Ông ta vẫn bình tĩnh như mọi khi.
Nhưng bây giờ tôi biết… phía sau vẻ ngoài đó có thể là một kẻ giết người.
Tôi đặt đũa xuống.
“Chú Khải, cháu muốn hỏi chú một chuyện.”
Mọi người trong bàn nhìn tôi.
Ông Khải nhíu mày.
“Chuyện gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Chú có mặt ở hiện trường vụ tai nạn của mẹ cháu đúng không?”
Không khí trong phòng trở nên im lặng.
Ngọc Mai nhìn tôi, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Ông Khải cười nhẹ.
“Cháu nghe chuyện đó ở đâu?”
Tôi nói:
“Cháu có bằng chứng.”
Nụ cười trên mặt ông ta biến mất.
Sự tức giận của ông Khải
Ông Khải đứng dậy.
“Cháu đang buộc tội chú à?”
Tôi không lùi bước.
“Cháu chỉ muốn biết sự thật.”
Ông ta nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Cháu nên nhớ… cháu chỉ mới đến đây vài ngày.”
“Đừng tưởng mình đã hiểu hết mọi chuyện.”
Tôi nói:
“Cháu biết phanh xe đã bị cắt.”
Lúc này bà Lan cũng sững lại.
“An… cháu nói gì vậy?”
Tôi nhìn bà.
“Đó không phải tai nạn.”
Bà Lan im lặng.
Còn ông Khải thì bật cười.
Một nụ cười rất lạnh.
Lời đe dọa
Sau bữa ăn, ông Khải gọi tôi ra vườn.
Trời đã tối.
Gió thổi qua những hàng cây khiến không khí càng thêm lạnh.
Ông ta nhìn tôi.
“Cháu nghĩ cháu có thể lật đổ chú sao?”
Tôi nắm chặt tay.
“Tôi chỉ muốn công lý cho mẹ mình.”
Ông Khải cười khẽ.
“Cháu còn quá ngây thơ.”
Ông bước lại gần tôi.
“Cháu biết tại sao chú để cháu sống ở đây không?”
Tôi im lặng.
Ông ta nói nhỏ:
“Vì chú muốn xem cháu có thể đi xa đến đâu.”
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Nguy hiểm mới
Đêm đó, khi tôi đang chuẩn bị ngủ, điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ ông Minh.
“Cô phải rời khỏi biệt thự ngay.”
Tôi trả lời:
“Tại sao?”
Tin nhắn tiếp theo khiến tôi hoảng sợ.
“Họ đã biết về chiếc USB.”
Ngay lúc đó, điện trong phòng bỗng tắt.
Cả căn biệt thự chìm trong bóng tối.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang.
Tim tôi đập mạnh.
Có ai đó đang tiến đến phòng tôi.
Tôi nắm chặt chiếc USB trong tay.
Và lần đầu tiên tôi nhận ra…
Cuộc chiến này có thể nguy hiểm hơn tôi tưởng rất nhiều.
Đêm trong biệt thự
Cả căn biệt thự bỗng chìm trong bóng tối.
Tôi đứng giữa phòng, tim đập rất nhanh. Tin nhắn của ông Minh vẫn còn trên màn hình điện thoại:
“Rời khỏi biệt thự ngay.”
Nhưng lúc này đã quá muộn.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân chậm rãi.
Tôi nín thở.
Ai đó đang đến gần phòng tôi.
Cánh cửa mở ra
Tay nắm cửa khẽ xoay.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Tôi lùi lại một bước.
Nhưng người bước vào khiến tôi bất ngờ.
Đó là bà Lan.
Bà cầm một chiếc đèn pin nhỏ.
“An, cháu ổn không?”
Tôi thở phào.
“Cháu ổn… nhưng tại sao điện lại tắt?”
Bà Lan lắc đầu.
“Có thể do sự cố.”
Nhưng ánh mắt bà có vẻ lo lắng.
Tôi do dự một chút rồi nói:
“Cô… cháu nghĩ có người đang cố lấy chiếc USB.”
Bà Lan nhìn tôi.
“USB?”
Tôi đưa nó ra.
“Trong này có bằng chứng về cái chết của mẹ cháu.”
Bà Lan im lặng rất lâu.
Bí mật của bà Lan
Cuối cùng bà nói:
“Cô biết cháu sẽ tìm ra chuyện này.”
Tôi ngạc nhiên.
“Cô biết?”
Bà gật đầu.
“Cô cũng nghi ngờ Khải từ lâu.”
Tôi sững người.
“Vậy tại sao cô không nói gì?”
Bà thở dài.
“Vì cô không có bằng chứng.”
“Khải rất thông minh. Hắn không để lại dấu vết nào.”
Bà nhìn chiếc USB trong tay tôi.
“Nhưng nếu trong này thật sự có bằng chứng… mọi chuyện có thể thay đổi.”
Tiếng động lạ
Đúng lúc đó, chúng tôi nghe thấy tiếng động mạnh dưới tầng một.
Có thứ gì đó vừa rơi.
Bà Lan tắt đèn pin.
“Có người.”
Tôi cảm thấy tim mình đập rất nhanh.
Chúng tôi bước ra hành lang.
Cả biệt thự vẫn tối.
Ở cuối cầu thang, tôi thấy một bóng người đang di chuyển.
Người đó đang mở ngăn tủ trong phòng khách.
Họ đang tìm thứ gì đó.
Kẻ đột nhập
Bà Lan bật đèn pin lên.
Ánh sáng chiếu thẳng vào người đó.
Người kia quay lại.
Đó là một người đàn ông mặc áo đen.
Khi thấy chúng tôi, hắn lập tức chạy.
“Đứng lại!” bà Lan hét lên.
Nhưng người đàn ông đã chạy ra cửa sau.
Tôi và bà Lan chạy xuống cầu thang.
Khi chúng tôi ra đến sân sau, người đàn ông đã leo qua tường và biến mất.
Chỉ còn lại sự im lặng.
Sự thật rõ ràng hơn
Chúng tôi quay vào nhà.
Bà Lan nhìn tôi.
“Bây giờ cô chắc chắn rồi.”
Tôi hỏi:
“Chắc chắn điều gì?”
Bà nói:
“Khải biết cháu có bằng chứng.”
Tôi siết chặt chiếc USB.
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
Bà Lan suy nghĩ một lúc.
“Ngày mai cô sẽ gọi luật sư.”
“Chúng ta sẽ giao bằng chứng cho cảnh sát.”
Lần đầu tiên tôi cảm thấy có hy vọng.
Cuộc nói chuyện với ông Minh
Đêm đó, tôi gọi cho ông Minh.
“Tôi vẫn ổn,” tôi nói.
Ông thở phào.
“Cô phải cẩn thận.”
Tôi hỏi:
“Ông còn biết gì về vụ tai nạn không?”
Ông Minh im lặng vài giây.
“Còn một chuyện… mà tôi chưa nói.”
Tim tôi đập mạnh.
“Chuyện gì?”
Ông nói chậm rãi:
“Ngày hôm đó… có một người khác cũng ở hiện trường.”
Tôi ngạc nhiên.
“Ai?”
Ông Minh nói:
“Bà Lan.”
Tôi sững người.
Sự nghi ngờ
Sau khi cúp máy, tôi ngồi lặng người.
Nếu ông Minh nói thật…
Thì bà Lan cũng có mặt ở hiện trường vụ tai nạn.
Nhưng bà chưa từng nói điều đó với tôi.
Tôi bắt đầu cảm thấy bối rối.
Ai đang nói thật?
Ông Minh… hay bà Lan?
Câu hỏi chưa có lời đáp
Tôi bước ra ban công.
Trời đã gần sáng.
Gió thổi nhẹ qua khu vườn rộng lớn của biệt thự.
Bây giờ tôi biết rằng…
Không chỉ có ông Khải đang che giấu bí mật.
Có thể nhiều người trong gia đình này cũng đang giấu sự thật.
Tôi nhìn chiếc USB trong tay.
Nó có thể thay đổi tất cả.
Nhưng cũng có thể kéo tôi vào một cuộc chiến nguy hiểm hơn.
Dù thế nào đi nữa…
Tôi đã quyết định.
Tôi sẽ tìm ra toàn bộ sự thật về cái chết của mẹ mình.
Cho dù kẻ đứng sau là bất kỳ ai.
Sự thật dần lộ ra
Sau cuộc gọi với ông Minh, tôi gần như không ngủ được.
Một câu nói cứ vang lên trong đầu tôi:
“Ngày hôm đó… bà Lan cũng có mặt ở hiện trường.”
Tôi ngồi trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã gần sáng, ánh sáng yếu ớt bắt đầu chiếu vào khu vườn của biệt thự.
Nếu điều đó là thật… thì tại sao bà Lan chưa từng nói với tôi?
Bà đang che giấu điều gì?
Cuộc đối thoại khó khăn
Sáng hôm sau, tôi quyết định hỏi bà Lan.
Bà đang ngồi trong phòng khách đọc tài liệu khi tôi bước xuống.
“Cô… cháu muốn hỏi một chuyện.”
Bà ngẩng lên nhìn tôi.
“Chuyện gì vậy, An?”
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Cô có mặt ở hiện trường vụ tai nạn của mẹ cháu… đúng không?”
Câu hỏi khiến bà Lan sững lại.
Một lúc lâu bà mới nói:
“Ai nói với cháu chuyện đó?”
Tôi trả lời:
“Ông Minh.”
Bà Lan im lặng.
Ánh mắt bà trầm xuống.
Lời thú nhận
Cuối cùng bà thở dài.
“Đúng… cô đã đến đó.”
Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh.
“Vậy tại sao cô không nói với cháu?”
Bà nhìn xuống bàn.
“Hôm đó, sau khi nhận được tin về vụ tai nạn, cô lập tức đến hiện trường.”
“Nhưng khi cô đến nơi… mọi thứ đã quá muộn.”
Tôi hỏi:
“Cô có thấy chú Khải không?”
Bà gật đầu.
“Có.”
Tôi nín thở.
“Ông ấy đã đến trước cô.”
Nghi ngờ
Bà Lan tiếp tục nói:
“Khi cô đến, Khải nói rằng đó chỉ là một tai nạn.”
“Nhưng ánh mắt của hắn… rất lạ.”
“Lúc đó cô cũng nghi ngờ.”
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao cô không điều tra tiếp?”
Bà trả lời:
“Cô đã cố.”
“Nhưng lúc đó không có bằng chứng.”
“Và Khải kiểm soát rất nhiều người trong công ty.”
Tôi bắt đầu hiểu.
Có thể bà Lan cũng bị mắc kẹt trong tình huống đó.
Bí mật lớn hơn
Bà Lan nhìn tôi rất lâu.
Rồi bà nói một câu khiến tôi bất ngờ.
“Nhưng có một chuyện cháu chưa biết.”
Tôi hỏi:
“Chuyện gì?”
Bà nói chậm rãi:
“Mẹ cháu không chỉ là người thừa kế.”
“Cô ấy còn định tố cáo Khải.”
Tôi sững người.
“Tố cáo chuyện gì?”
Bà Lan nói:
“Khải đã tham ô rất nhiều tiền của tập đoàn.”
“Cô Hương đã phát hiện ra và muốn báo cảnh sát.”
Tim tôi đập mạnh.
Nếu điều đó là thật…
Thì ông Khải có động cơ rất rõ ràng.
Kế hoạch của ông Khải
Đúng lúc đó, một người giúp việc chạy vào phòng khách.
“Bà Lan… có chuyện rồi!”
Bà Lan đứng dậy.
“Chuyện gì?”
Người giúp việc nói:
“Ông Khải đang họp với các cổ đông của công ty.”
“Ông ấy nói rằng… cô Ngọc An đã đánh cắp tài liệu quan trọng của tập đoàn.”
Tôi chết lặng.
Đây rõ ràng là một cái bẫy.
Nếu các cổ đông tin điều đó…
Tôi sẽ bị coi là kẻ lừa đảo.
Cuộc họp căng thẳng
Chúng tôi nhanh chóng đến công ty.
Phòng họp của tập đoàn Lan Thịnh rất lớn.
Nhiều cổ đông đã có mặt.
Khi tôi bước vào, mọi ánh mắt đều nhìn về phía tôi.
Ông Khải đứng ở đầu bàn.
Ông ta nói lớn:
“Đây chính là người đã đánh cắp tài liệu của công ty.”
Tôi bước lên phía trước.
“Chú đang nói dối.”
Ông Khải cười lạnh.
“Cháu có bằng chứng không?”
Tôi nhìn ông ta.
“Cháu có.”
Bằng chứng
Tôi lấy chiếc USB ra.
“Trong này có bản ghi âm.”
Cả phòng họp bắt đầu xì xào.
Ông Khải vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Cháu nghĩ một cái USB nhỏ có thể chứng minh điều gì?”
Tôi cắm nó vào máy tính trong phòng họp.
Rồi bật file ghi âm.
Tiếng gió và tiếng xe vang lên.
Sau đó là giọng của mẹ tôi:
“Anh Khải… anh ấy đã đe dọa tôi.”
Cả căn phòng trở nên im lặng.
Phản ứng của ông Khải
Mặt ông Khải tái đi.
Nhưng chỉ vài giây sau, ông ta cười lớn.
“Chỉ một câu nói mơ hồ thôi sao?”
“Cháu nghĩ thế là đủ để buộc tội chú à?”
Tôi nhìn ông ta.
“Không chỉ có vậy.”
Tôi lấy bức ảnh mà ông Minh gửi cho tôi.
Trong ảnh, ông Khải đang đứng gần hiện trường vụ tai nạn.
Tôi nói:
“Ông đã có mặt ở đó trước cả cảnh sát.”
Cả phòng họp bắt đầu xôn xao.
Ánh mắt của nhiều cổ đông chuyển sang nhìn ông Khải đầy nghi ngờ.
Sự thật sắp được phơi bày
Ông Khải siết chặt tay.
Tôi có thể thấy rõ sự tức giận trong mắt ông ta.
Nhưng lần này ông không còn cười nữa.
Bà Lan đứng lên.
“Khải… nếu anh không có gì để giấu, hãy để cảnh sát điều tra.”
Cả phòng họp im lặng.
Đây là khoảnh khắc quyết định.
Sự thật về cái chết của mẹ tôi…
Có thể sắp được phơi bày.
Nhưng tôi vẫn có cảm giác rằng…
Ông Khải chưa tung ra lá bài cuối cùng của mình.
Sự thật cuối cùng
Cả phòng họp rơi vào im lặng sau khi đoạn ghi âm kết thúc.
Mọi ánh mắt đều hướng về ông Khải.
Tôi có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí.
Đây là khoảnh khắc mà sự thật có thể được phơi bày.
Nhưng ông Khải vẫn đứng đó, vẻ mặt không hề hoảng loạn.
Lá bài cuối cùng
Sau vài giây im lặng, ông Khải bật cười.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Ông ta nhìn quanh phòng họp.
“Một đoạn ghi âm mơ hồ và một bức ảnh không chứng minh được gì.”
Một vài cổ đông bắt đầu thì thầm với nhau.
Ông Khải tiếp tục nói:
“Các vị có thể tin lời của một cô gái mới xuất hiện vài tuần… hay tin tôi – người đã điều hành công ty này suốt nhiều năm?”
Tôi siết chặt tay.
Ông ta đang cố xoay chuyển tình hình.
Nhân chứng xuất hiện
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra.
Một người bước vào.
Tất cả mọi người quay lại nhìn.
Đó là ông Minh.
Ông bước thẳng vào phòng.
“Tôi có thể chứng minh.”
Cả phòng họp lập tức xôn xao.
Ông Khải nhìn thấy ông Minh thì biến sắc.
“Anh… anh còn sống?”
Ông Minh nói bình tĩnh:
“Tôi đã sống suốt mười năm để chờ ngày này.”
Lời khai
Ông Minh đứng trước mọi người.
“Tôi là tài xế của cô Hương vào ngày xảy ra vụ tai nạn.”
Cả phòng họp im lặng lắng nghe.
Ông tiếp tục:
“Trước khi tai nạn xảy ra, cô Hương đã nói rằng ông Khải đe dọa cô.”
“Sau khi xe rơi xuống vực, người đầu tiên đến hiện trường chính là ông Khải.”
Ông Minh nhìn thẳng vào ông ta.
“Và ông đã nói một câu mà tôi không bao giờ quên.”
Ông Khải hét lên:
“Đủ rồi!”
Nhưng ông Minh vẫn nói tiếp:
“Ông nói: ‘Cuối cùng cũng xong.’”
Sự sụp đổ
Cả phòng họp bắt đầu xôn xao lớn hơn.
Các cổ đông nhìn ông Khải với ánh mắt đầy nghi ngờ.
Bà Lan đứng dậy.
“Khải… anh còn gì để nói không?”
Ông Khải im lặng vài giây.
Rồi đột nhiên ông ta bật cười.
Một nụ cười đầy cay đắng.
Lời thú nhận
Ông Khải nhìn tôi.
“Đúng… chính tôi đã làm.”
Cả phòng họp sững sờ.
Ông ta nói tiếp:
“Con bé Hương quá ngây thơ.”
“Nó định tố cáo tôi với cảnh sát.”
“Nếu nó làm vậy… tất cả mọi thứ của tôi sẽ kết thúc.”
Ông nhìn quanh căn phòng.
“Tôi đã làm việc cả đời để có được quyền lực này.”
“Và tôi không định để một đứa em gái phá hủy nó.”
Tôi cảm thấy tim mình đau nhói.
Công lý
Ngay lúc đó, cảnh sát bước vào phòng họp.
Họ tiến thẳng đến ông Khải.
“Ông Lê Văn Khải, ông bị bắt vì tội giết người.”
Cảnh sát còng tay ông ta.
Trước khi bị đưa đi, ông Khải quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt đầy hận thù.
“Cháu nghĩ mình đã thắng sao?”
Nhưng lần này tôi không sợ nữa.
Tôi chỉ nói một câu:
“Đây là công lý cho mẹ tôi.”
Sau cơn bão
Vài tuần sau, vụ việc của ông Khải trở thành tin lớn trên báo chí.
Ông ta bị kết án tù.
Tập đoàn Lan Thịnh cũng trải qua nhiều thay đổi.
Một buổi chiều, tôi đứng trong khu vườn của biệt thự.
Bà Lan bước đến bên tôi.
“Cháu đã làm rất tốt, An.”
Tôi lắc đầu.
“Cháu chỉ muốn sự thật.”
Bà Lan mỉm cười.
“Và cháu đã tìm được nó.”
Một khởi đầu mới
Tôi nhìn lên bầu trời.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Tôi không còn là cô gái bình thường trong con hẻm nhỏ.
Tôi cũng không chỉ là đứa con thất lạc của gia đình tỉ phú.
Tôi là Ngọc An.
Và tôi sẽ sống cuộc đời của mình… theo cách mà mẹ tôi luôn mong muốn.
Một cuộc sống trung thực, mạnh mẽ và không sợ hãi sự thật.
__________HẾT TRUYỆN__________