HUYỀN THOẠI CỦA SỰ BÌNH YÊN: KHÚC CA INUYASHA & KIKYO
Chương 1: Lời thề dưới gốc cây Goshinboku
Câu chuyện không bắt đầu bằng mũi tên phong ấn, mà bằng một buổi chiều tà nhuộm đỏ rừng phong. Trên bến sông vắng, Kikyo đứng đó, tay cầm viên Ngọc Tứ Hồn lấp lánh nhưng đôi mắt nàng không còn sự mệt mỏi của một Thánh nữ. Inuyasha bước đến, dáng vẻ của một bán yêu ngông cuồng bỗng trở nên rụt rè.
"Inuyasha, anh đã quyết định chưa?" – Kikyo khẽ hỏi.
"Ta... ta sẽ dùng nó. Ta muốn trở thành người phàm, để được ở bên cạnh nàng như một người đàn ông bình thường."
Khi ước nguyện được thốt ra từ lòng vị tha và tình yêu chân thành, Ngọc Tứ Hồn không còn là nguồn cơn của tai ương. Nó tỏa sáng một lần cuối cùng rồi tan biến vào hư không, mang theo cả dòng máu yêu quái trong huyết quản Inuyasha. Tai chó biến mất, mái tóc bạc chuyển sang màu đen tuyền. Inuyasha đứng đó, đôi bàn tay không còn móng vuốt sắc lẹm, nhưng trái tim lại ấm nóng hơn bao giờ hết. Họ đã chọn con người, chọn sự hữu hạn của đời người để đổi lấy một tình yêu vô hạn.
Chương 2: Ngôi nhà nhỏ bên bìa rừng Musashi
Họ kết hôn dưới sự chứng kiến của bà Kaede – lúc này vẫn còn là một cô bé lon ton chạy theo chị gái. Inuyasha dựng một túp lều nhỏ bằng gỗ tuyết tùng gần làng. Những ngày đầu thật sự là một "thử thách" với vị bán yêu lừng lẫy một thời. Anh phải học cách cầm cuốc thay vì cầm kiếm, học cách nhóm lửa bằng đá thay vì dùng lửa của chuột lửa.
Kikyo cũng trút bỏ bộ áo pháp sư trang nghiêm, nàng mặc những bộ Kimono giản dị hơn, dành thời gian dạy Inuyasha cách gieo hạt, nhận biết các loại thảo dược. Dân làng Musashi ban đầu còn e dè "người đàn ông tóc đen cộc cằn" này, nhưng khi thấy anh xả thân bảo vệ làng khỏi lũ lợn rừng hay giúp người già sửa mái nhà, họ bắt đầu coi anh là một phần của cộng đồng. Sự hiện diện của Kikyo – giờ là một người vợ hiền hậu – đã biến ngôi nhà của họ thành một "trạm dừng chân" của sự bình yên.
Chương 3: Sự xuất hiện của Aki – Ngọn lửa nhỏ
Hai năm sau, trong một đêm trăng khuyết, tiếng khóc chào đời của Aki vang lên. Inuyasha đứng ngoài hiên, tay chân luống cuống, mặt cắt không còn giọt máu cho đến khi Kaede gọi anh vào. Khi bế bọc nhỏ màu đỏ thắm trên tay, Inuyasha đã khóc. Đứa trẻ có đôi mắt nâu hổ phách của cha và vẻ thanh tú của mẹ.
Aki lớn lên như một ngọn lửa nhỏ giữa rừng già. Cô bé thừa hưởng linh lực thâm hậu từ Kikyo nhưng lại mang tính cách bướng bỉnh, thích leo trèo của cha. Hình ảnh quen thuộc của làng Musashi lúc bấy giờ là Inuyasha hớt hải chạy theo sau một cô bé mặc áo đỏ đang đuổi bắt những linh hồn nhỏ trong rừng: "Aki! Đừng chạy vào hang sâu, mẹ sẽ mắng cả hai cha con mình đấy!".
Chương 4: Mamoru và sự tiếp nối của dòng máu anh hùng
Sáu năm sau khi Aki chào đời, gia đình họ đón thêm thành viên thứ tư: Mamoru. Cậu bé là một phiên bản thu nhỏ hoàn hảo của Inuyasha con người. Mamoru không có linh lực mạnh như chị, nhưng thể chất lại vô cùng dẻo dai.
Gia đình bốn người tạo nên một vòng tròn khép kín của hạnh phúc. Buổi tối, bên bếp lửa bập bùng, Inuyasha kể cho các con nghe về những con yêu quái hung dữ anh từng gặp (dù giờ đây chúng chỉ còn là những câu chuyện kể để dọa trẻ con), còn Kikyo thì tỉ mẩn thêu những lá bùa bình an lên áo cho chồng và các con. Không có Naraku, không có đau thương, chỉ có mùi khói bếp và tiếng cười giòn tan.
Chương 5: Những năm tháng xế chiều – Sự rụng xuống của lá phong
Thời gian trôi đi nhanh như một mũi tên. Aki đã trở thành một thiếu nữ pháp sư tài năng, thay mẹ gánh vác việc bảo vệ làng. Mamoru trở thành một chiến binh dũng cảm, dùng kiếm tre và lòng chính trực để giữ gìn công lý.
Inuyasha và Kikyo giờ đã là một ông lão và bà lão tóc bạc phơ. Họ thường ngồi bên hiên nhà ngắm trăng. Inuyasha không còn khỏe như xưa, đôi chân anh đã chậm chạp, nhưng mỗi khi Kikyo cần, anh vẫn là bờ vai vững chãi nhất. Một buổi chiều thu, khi lá phong đỏ rực cả một góc trời, Kikyo khẽ tựa đầu vào vai chồng và nhắm mắt lại. Bà ra đi nhẹ nhàng như một làn gió, trong sự thanh thản tuyệt đối vì đã sống một cuộc đời trọn vẹn.
Inuyasha không bi lụy, anh biết rằng cuộc chia ly này chỉ là tạm thời. Vài năm sau, dưới gốc cây Goshinboku – nơi định mệnh bắt đầu – Inuyasha cũng nhẹ nhàng bước sang thế giới bên kia, mang theo nụ cười mãn nguyện của một người đàn ông đã nếm trải đủ đắng cay và ngọt bùi của nhân gian.
Chương cuối: Vĩnh hằng
Ở bên kia dòng sông Sanzu, hai linh hồn trẻ lại như thuở ban đầu. Họ nắm tay nhau bước đi trong ánh sáng của sự giải thoát. Tại làng Musashi, hậu duệ của Aki và Mamoru vẫn tiếp tục sinh sống, họ truyền tai nhau câu chuyện về một vị bán yêu đã từ bỏ sức mạnh để làm người, và một Thánh nữ đã từ bỏ thần thánh để làm vợ.
Câu chuyện của họ không còn là bi kịch của những mũi tên phong ấn, mà là bản trường ca về sự vị tha, hy sinh và hạnh phúc giản đơn.