Em, một cô gái nhỏ nhắn, có mái tóc vàng.. một hôm a tình cờ gặp lại trong một bữa tiệc.. e chẳng biết a là ai.. Nhưng anh bảo với người ta rằng, a đã từng yêu e. A bảo.. e là 1 cô gái có vẻ ngòi mạnh mẽ nhưng bên trong rất yếu mềm. Em rất dễ bị tổn thương.. mỗi khi ở bên cạnh a luôn làm tất cả để chu toàn mọi việc ko để e bận lòng. Nhưng ko hiểu vì lí do gì 2 chúng ta lại lạc mất nhau. Nghe được những lời ấy từ người khác, dù cô ko chút ấn tượng nào nhớ về a. Nhưng cô cũng có ý được a quan tâm thử ra sao. Nhưng rồi tiệc tan. Tất cả đi về như chưa hề có gì.. Hôm ấy cô ấy đi làm.. và về mỗi ngày đều đứng đợi xe. Tình cờ a chạy đến và bảo. Để a đua e về.. Như khi đó có 2 người. Thêm 1 bé cháu nữa.. và thế là .. vì lí do có biết nhau từ trước e ngồi gần a rồi tới bé kia. Trên đường đi tất cả im ru.. e cũng ko nói được lời gì.. về tại nơi e chào cảm ơn và đi vào. Thế là hết. Hôm sau đua cháu thấy a ấy bảnh trai điem đạm lại có tỏ vẻ thích.. cô ấy lại đung đợi với e và còn lấy son ra tô.. cả 2.. à hôm nay có 3 người cùng dãy cùng nhau chờ.. trời chợt tối a ấy lại chạy đén như hôm qua.. như hôm nay a ta có mang theo cái rựa.. cô bé kia thấy liền mỉm cười định vẫy tay.. thì e đã đứng sau và ra hiệu a về đi.. thế là a chạy vòng qua. Nhưng ko rước ai.. và đã ngoảnh lại. E nhìn nhưng trong lòng vẫn vui. Anh biết nếu chở mình e thì ko ổn.. mà 2 thì ko được mà 3 thì càng ko thể.. Tình cảm là thế chăng. Chỉ cái cảm nhận hiểu nhau muốn gì là đủ rồi.. chắc có lẽ a cũng đã có vk rồi.. chắc có lẽ vì sợ ng ta nghĩ ngờ mà a mang theo cả rựa.. tình cảm cứ vậy trong sự im lặng..