Mùa hè đến là lúc chúng tôi tốt nghiệp, lúc đó tôi đã thích anh anh tên là Phó Đình Uyên,anh là học bá,còn tôi là người bình thường. Lúc đó, tôi đã tỏ tình anh và cũng đồng ý lúc đó tôi rất vui nhưng sau khi yêu ban đầu anh chăm sóc tôi rất tận tình cho đến khi công ty anh có cô thư ký mới. Anh bắt đầu lạnh nhạt với tôi,kệ tôi khi bị bệnh. Chỉ khi anh có việc cần về nhà mà hai chúng tôi mua thì anh mới để ý đến tôi. Anh chỉ buông ba chữ " chia tay đi" lúc đó tôi rất buồn nhưng vẫn mỉm cười gật đầu. Khi đi anh nhìn tôi một cái rồi dời đi. /Ba năm sau/ khi tôi đi khám, thì tôi đc biết rằng tôi bị ung thư giai đoạn cuối chỉ sống được 4 tháng. Sao khi xuất viện tôi bất ngờ gặp anh , anh đã chở nên lạnh hơn khi gặp tôi và anh bất ngờ nói " sao,ba năm ko gặp em lại trở nên như thế này thì quá may mắn cho người yêu cũ à" anh cười như ko cười. Anh nhẹ nhàng ôm người bên cạnh anh ( cô thư ký hôm mà mới vào tên Liễu Như Yên ) "xin giới thiệu đây là bạn gái mới của tôi" tôi phản bác "anh bị khùng à mà giới thiệu bạn gái của anh" "cô nói gì cơ cô nói tôi bị khùng á , cái loại như cô thì mơ được người khác chú ý" /còn tiếp/