Ok, mình sẽ giữ cốt truyện bạn thích nhưng thêm chiều sâu kiểu tâm thần phân liệt (ảo giác, giọng nói, mất ranh giới giữa thật–ảo) — để câu chuyện nặng đô và “xoắn não” hơn.
⸻
KẺ MANG KHUÔN MẶT KHÁC
Tôi không còn tin vào gương nữa.
Không phải vì nó phản chiếu sai.
Mà vì tôi không chắc thứ đứng trong đó… có phải là tôi.
⸻
Ban đầu chỉ là những chuyện rất nhỏ.
Một cái bóng đi sau tôi lâu hơn bình thường.
Một giọng nói rất khẽ, như ai đó đứng sát tai:
“Đừng nhìn.”
Tôi quay lại.
Không có ai.
⸻
Tôi nghĩ mình chỉ mệt.
Cho đến khi giọng nói đó bắt đầu rõ hơn.
⸻
“Cậu thấy chưa?”
“Người ta đang nhìn cậu đấy.”
“Cậu nghĩ họ không nói à?”
⸻
Tôi biết họ không nói.
Nhưng tôi vẫn nghe thấy.
⸻
“Béo.”
“Xấu.”
“Nhìn ghê thật.”
⸻
Những lời đó không đến từ bên ngoài.
Chúng đến từ bên trong.
Nhưng lại mang giọng của người khác.
⸻
Tôi bắt đầu tránh gương.
Nhưng càng tránh… tôi càng thấy nó.
Trong kính xe.
Trong màn hình điện thoại tắt.
Trong mắt người khác.
⸻
Một ngày, tôi nhìn thấy mình… mỉm cười.
Trong khi tôi không hề cười.
⸻
Tôi đập vỡ gương.
Nhưng mảnh vỡ vẫn nhìn lại tôi.
Mỗi mảnh… là một khuôn mặt khác nhau.
Không cái nào giống tôi hoàn toàn.
⸻
Đêm đó, tôi mơ.
⸻
Tôi đứng trong một căn phòng trắng.
Không cửa.
Không lối ra.
Chỉ có một người đàn ông đứng đối diện.
⸻
Hắn hoàn hảo theo cách tôi chưa bao giờ là.
⸻
“Cậu muốn như tôi không?”
Hắn hỏi.
Nhưng môi hắn không hề cử động.
⸻
Tôi gật đầu.
Không suy nghĩ.
⸻
Con dao xuất hiện trong tay tôi như thể nó luôn ở đó.
⸻
“Cắt bỏ đi.”
Giọng nói quen thuộc lại vang lên.
Nhưng lần này… không còn nhỏ nữa.
Nó rõ ràng.
Ở khắp mọi nơi.
⸻
“Cắt bỏ phần không cần thiết.”
“Cắt bỏ chính cậu.”
⸻
Tôi làm theo.
⸻
Máu chảy.
Nhưng tôi không thấy đau.
Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.
⸻
“Ăn đi.”
⸻
Tôi ăn.
⸻
Không phải vì đói.
Mà vì tôi tin… nếu tôi ăn đủ, tôi sẽ biến mất.
Và một người khác sẽ sống thay tôi.
⸻
Khi tôi đứng trước gương…
Tôi không nhận ra thứ trong đó.
⸻
Da nó lồi lõm như bị khâu lại từ nhiều người khác nhau.
Mắt nó nhìn tôi…
như thể nó mới là chủ.
⸻
“Tốt hơn chưa?”
Giọng nói hỏi.
⸻
Tôi không trả lời.
⸻
Tôi chạy ra ngoài.
⸻
Người ta nhìn tôi.
Nhưng lần này… tôi không chắc họ đang nhìn thật.
⸻
Có người chỉ trỏ.
Có người cười.
Có người không hề để ý.
Nhưng trong đầu tôi…
tất cả họ đều đang nói cùng một thứ.
⸻
“Thất bại.”
⸻
Tôi tiếp tục.
⸻
Tìm người khác.
Giết.
Ăn.
Biến đổi.
⸻
Mỗi lần, tôi lại nghe thêm nhiều giọng hơn.
⸻
“Chưa đủ.”
“Cậu vẫn là cậu.”
“Cậu không xứng đáng với khuôn mặt đó.”
⸻
Tôi bắt đầu mất kiểm soát.
⸻
Có lúc tôi không nhớ mình đã làm gì.
Chỉ nhớ mùi.
Mùi tanh.
Mùi kim loại.
⸻
Có lúc tôi thấy mình đang đứng giữa đường…
mà không biết đã đến đó bằng cách nào.
⸻
Và rồi tôi gặp hắn.
⸻
Hắn béo.
Đứng im giữa dòng người.
Không ai để ý.
⸻
Nhưng tôi thì có.
⸻
Hắn nhìn thẳng vào tôi.
Không né tránh.
Không phán xét.
⸻
“Cậu mệt chưa?”
Hắn hỏi.
⸻
Giọng hắn… không vang trong đầu tôi.
Nó đến từ bên ngoài.
Thật.
⸻
“Im đi.”
Tôi gằn giọng.
Nhưng không rõ là nói với hắn…
hay với những thứ trong đầu.
⸻
“Cậu không cần làm thế này.”
⸻
“Im đi!”
⸻
Các giọng khác bắt đầu hét lên.
⸻
“Đừng nghe hắn!”
“Hắn yếu đuối!”
“Ăn hắn đi!”
⸻
Tôi ôm đầu.
⸻
“Tôi chỉ muốn… bình thường.”
Tôi thì thầm.
⸻
Hắn bước lại gần.
⸻
“Cậu không bị hỏng.”
Hắn nói.
“Cậu chỉ đang tin vào những thứ không phải của mình.”
⸻
Một tiếng cười vang lên trong đầu tôi.
⸻
“Giết hắn.”
⸻
Tôi nhìn hắn.
Tay tôi run.
⸻
Lần đầu tiên…
tôi không chắc giọng nói nào là của mình.
⸻
Hắn đứng rất gần.
⸻
“Cậu có thể dừng lại.”
⸻
“KHÔNG!”
⸻
Tôi lao tới.
⸻
Nhưng lần này…
mọi thứ đảo ngược.
⸻
Không phải tôi tấn công hắn.
⸻
Mà là hắn… nuốt chửng tôi.
⸻
Không máu.
Không đau.
⸻
Chỉ là cảm giác tôi đang tan ra…
thành từng mảnh.
⸻
Các giọng nói im bặt.
⸻
Trong khoảng lặng đó, tôi nghe thấy một giọng cuối cùng.
⸻
Rất nhỏ.
Rất yếu.
⸻
“Làm ơn… dừng lại.”
⸻
Giọng đó…
là của tôi.
⸻
Tôi tỉnh dậy.
⸻
Căn phòng tối.
Tim đập mạnh.
Mồ hôi lạnh.
⸻
Không có ai.
⸻
Nhưng trong đầu tôi…
vẫn còn dư âm.
⸻
Tôi bước đến trước gương.
⸻
Lần này…
tôi không né.
⸻
Khuôn mặt trong gương nhìn tôi.
Mệt mỏi.
Nhưng nguyên vẹn.
⸻
Không hoàn hảo.
Nhưng là tôi.
⸻
Phía sau, trong góc phòng tối…
tôi thoáng thấy một bóng người béo đứng đó.
⸻
Hắn không nói gì.
⸻
Chỉ gật đầu.
⸻
Rồi biến mất.
⸻
Tôi đứng đó rất lâu.
⸻
Và lần đầu tiên…
tôi tự hỏi:
⸻
“Trong tất cả những giọng nói đó…
cái nào thật sự là mình?”