CHƯƠNG 6: SỰ KIÊN TRÌ TRONG CÂM LẶNG
Nửa nǎm trôi qua, nỗi sợ hãi bản năng trong Linh dần vơi bớt, thay thế bằng một sự chán ghét lầm lũi. Cô chấp nhận sự hiện diện của Phong như một sự tồn tại hiển nhiên nhưng vô hình. Anh lặng lẽ giúp cô mọi việc từ xa: khi cô bưng những bao gạo nặng, anh lẳng lặng bước tới nhấc giúp rồi đặt vào kho mà không nói một lời; khi trời mưa bất chợt, anh để lại một chiếc ô ngay cửa tiệm rồi lùi lại phía sau rặng dừa.
Phong không cầu xin cô tha thứ bằng lời nói, vì anh biết mọi lời xin lỗi đều là sáo rỗng trước những gì cô đã trải qua. Anh chăm sóc cô bằng một sự thành kính kỳ lạ, như cách người ta chăm sóc một báu vật đã từng bị chính tay mình đập nát. Anh nhìn Linh gầy gò, đôi bàn tay chi chít sẹo vì làm việc nặng, tim anh lại nhói lên đau đớn. Có những đêm, anh đứng dưới cửa sổ phòng cô, chỉ để nghe tiếng hơi thở đều đặn của cô rồi mới yên lòng trở về căn phòng trọ ẩm thấp của mình. Anh đã từ bỏ vinh quang, từ bỏ quyền lực, chỉ để làm một cái bóng bảo vệ cho cô gái mà anh đã từng đẩy vào chỗ chết.