Sau khi công biết đc mason bị bệnh và có ý định bỏ mặc mình, em đã khóc rất nhiều. Bên ghế đá mắt em đỏ hoe than với trời
'Em ngồi đây khóc to'
TC:"sao trời lại lấy anh đi?"
"Yêu là vì những gì?"
"Sao phải buông khi chẳng thể rời xa"
"Cứ coi như mây chẳng nhìn lời nói gió bay.."
...
XB:"nín.."-đứng đằng sau
TC:"thôi thì chỉ ướt mi.."
Mà do là nhớ quá đii.."
"Chẳng hiểu sao trước kia.."-quay lại nhìn bách
"..ông trời lại giấu anh đi?"
'Yêu là vì những gì?'
'Sao phải buông khi chẳng thể rời xaa?"
XB:"Cứ coi như..mây chẳng nhìn lời nói gió bay.."-ôm công
...
Vài năm sau(sau khi bách mất hoặc ra nc ngoài chữa trị nghĩ sao thì nghĩ)
TC:"Con đường đầy nắng hoa.."
"Mà sao giờ anh đã xa?"
"Em ngồi đây khóc to do trời lại lấy anh đi..?"
"Yêu là vì những gì?"
"Sao phải buông khi chẳng thể rời xa?"
"Gió mang cơn mưa về làm lòng ai não nề.."
XB:"Thôi thì chỉ ướt mi"
TC:"Do là nhớ quá điii.."
"Chẳng hiểu sao trước kia"
"ông trời lại giấu anh đi?!"
XB:"Giấu anh đi?"
"Thôi thì chẳng có gì.."
TC:"Do là em yêu nhiều, tại em đó"
XB,TC:"Cứ coi như mây chẳng nhìn lời nói gió bay!"
__________________END___________________