Tên tiểu thuyết Nơi Này Anh Không Còn Nữa
Tác giả: sera
Ngoại Tình;Ngôn tình
Buổi chiều sân trường năm ấy, cái nắng vàng rực rỡ như muốn nhuộm thắm thêm tà áo trắng. Đó là nơi khởi đầu của tất cả—của cái tên Nhi dịu dàng và cái tên Phong mạnh mẽ nhưng cũng đầy sóng gió.
Dưới đây là một đoạn tản văn mang hơi hướng chương mở đầu của tiểu thuyết, nơi những "xước xát" đầu tiên bắt đầu hình thành từ ánh mắt:
Chương 1: Nắng Sân Trường Và Những Sợi Dây Vô Hình
Sân trường buổi chiều vắng lặng, chỉ còn tiếng lá bàng khô xào xạc dưới chân. Nhi đứng đó, dưới gốc cây phượng già đã qua mùa hoa, đôi mắt em trong veo như chứa cả bầu trời mùa hạ.
Phong bước đến, cái bóng của anh đổ dài trên mặt đất, bao trùm lấy dáng hình nhỏ bé của em. Anh nhìn em, ánh mắt không chỉ có sự ngưỡng mộ của một chàng trai mới lớn, mà còn nhen nhóm một sự chiếm hữu kỳ lạ—thứ mà sau này Nhi mới hiểu, đó là sự khởi đầu của một chiếc lồng giam mang tên "tình yêu".
"Em tên Nhi phải không?" – Anh lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát.
Nhi ngước nhìn, khẽ gật đầu. Giây phút ấy, ánh mắt hai người chạm nhau. Một khoảnh khắc định mệnh mà Phong biết rằng, dù sau này anh có không còn ở nơi này nữa, dù anh có biến mất khỏi thế gian, thì hình ảnh đôi mắt của Nhi chiều hôm ấy sẽ là thứ duy nhất anh mang theo xuống vực thẳm.
Căn phòng học buổi chiều hôm ấy chỉ còn tiếng
bút sột soạt trên giấy. Phong ngồi đó, ngay cạnh Nhi, một khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy hương tóc nhẹ nhàng của em.
Bình thường, Phong là kẻ lãnh đạm, ánh mắt anh nhìn đời luôn sắc lạnh và xa cách. Với những gã đàn ông khác, anh là một bức tường băng không thể chạm tới. Thế nhưng, chỉ cần ngồi gần Nhi, bức tường ấy bỗng chốc rạn nứt.
Mỗi khi em khẽ cử động, hay khi ánh mắt em vô tình lướt qua, Phong lại thấy lồng ngực mình thắt chặt. Sự hiện diện của em giống như một loại dưỡng khí quá tinh khiết, khiến một kẻ quen sống trong bóng tối như anh cảm thấy... ngạt thở. Anh muốn chạm vào em, muốn trói chặt em vào thế giới của mình, nhưng lại sợ hơi lạnh từ tâm hồn mình sẽ làm em tổn thương.
Ngồi kế bên em, lòng bỗng lặng
Phong lạnh lùng... bỗng hóa mong manh
Với bao người, anh là băng giá
Nhưng cạnh em, nhịp thở chẳng đành.
Anh sợ đôi tay đầy vết xước
Lỡ chạm vào, mây trắng tan nhanh
Nên cứ ngồi đây, tim thắt lại
Ngạt thở vì yêu... chẳng nỡ đành.
Nhi ơi, em có bao giờ biết?
Ánh mắt nhìn anh, tựa vực sâu
Anh muốn giam em trong nỗi nhớ
Nhưng sợ đời em... phải nhuốm sầu.
Cận cảnh bàn tay Phong siết chặt cây bút đến trắng bệch, gân xanh nổi lên nhưng gương mặt vẫn nhìn thẳng vào bảng, cực kỳ lạnh lùng.
Nhi quay sang hỏi bài, mái tóc khẽ chạm vào vai Phong.
Nội tâm của Phong (Monologue): "Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó... Anh sẽ không kiềm chế được mà nhốt em lại mãi mãi đâu."
Phong đứng dậy rời đi ngay khi chuông reo, để lại Nhi ngơ ngác, nhưng thực chất anh phải đi vì trái tim đã quá "nghẹt thở".ông chủ gọi Tiếng quát trong điện thoại như nhát dao đâm toác sự yên bình của buổi chiều sân trường:
"Phong! Mày quên mình là chó săn của ai rồi sao? Đến ngay kho bãi quận 7, có hàng cần xử lý. Đừng để tao phải cho người đến tận trường đón mày!"
Phong nắm chặt chiếc điện thoại đến mức khớp xương trắng bệch. Anh nhìn sang Nhi. Ánh mắt em vẫn trong veo, lo lắng hỏi anh có sao không. Anh thấy tim mình đau thắt lại – một nỗi đau "xước xát" tột cùng. Anh yêu em, nhưng tay anh đã nhúng chàm, làm sao anh dám chạm vào tà áo trắng tinh khôi ấy?
"Anh có việc... em về đi."
Phong nói xong liền chạy vụt đi, bỏ lại sau lưng tiếng gọi của Nhi. Anh không dám ngoảnh lại, vì anh sợ nếu nhìn thấy ánh mắt ấy một lần nữa, anh sẽ không còn đủ tàn nhẫn để quay về với thế giới ngầm.Phong chạy đi giữa nắng chiều vỡ vụn
Bỏ lại sau lưng ánh mắt Nhi hiền
Xã hội đen – cái danh đầy oán hận
Trói chặt đời anh vào những đảo điên.
Ông chủ gọi... nghĩa là tay nhuốm máu
Nghĩa là tình mình chẳng thể thành câu
Anh là gió, nhưng gió mang giông bão
Làm sao che chở được mắt em sầu?
"Ông chủ" ơi, xin đừng làm vẩn đục
Chút thanh xuân còn sót lại bên người
Con chó săn... cũng có lần bật khóc
Khi thấy mình đánh mất một làn môi.
Ông chủ nghi ngờ Phong có điểm yếu (Nhi) và bắt Phong phải thực hiện một nhiệm vụ nguy hiểm để chứng minh lòng trung thành.
Phong cố tình làm Nhi ghét mình để bảo vệ em. Anh tỏ ra tàn nhẫn, lạnh lùng hơn bao giờ hết để Nhi tự rời xa anh.
"Nhi à, ở bên anh em sẽ chỉ thấy máu và nước mắt thôi. Anh không còn ở nơi này nữa đâu, tâm hồn anh... chết từ lâu rồi."
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng ồn ào của phố thị bên ngoài. Ông chủ ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế da cá sấu, gương mặt khuất sau làn khói thuốc mờ ảo. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun, một xấp tài liệu và một khẩu súng đen ngòm đặt cạnh nhau – biểu tượng cho sự lựa chọn của kẻ thuộc hạ.
"Mày đến trễ 15 phút, Phong." – Giọng ông ta trầm đục, không chút cảm xúc nhưng khiến người nghe lạnh sống lưng. "Có vẻ như nắng sân trường và tà áo trắng nào đó đã làm mày quên mất mình là ai?"
Phong cúi đầu, bàn tay run rẩy lúc nãy giờ đã nắm chặt lại, lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Anh biết ông chủ đã cho người theo dõi mình. Bí mật về Nhi không còn là bí mật nữa.
"Tôi xin lỗi. Sẽ không có lần sau."
Ông chủ bật cười, một nụ cười khô khốc. Lão
đẩy về phía Phong một chiếc cặp táp nhỏ:
"Đây là chuyến hàng cuối trong tháng. Giao
xong, mày sẽ có tiền lo cho đứa em. Nhưng nhớ cho kỹ... nếu mày để tình cảm làm mờ mắt,
tao sẽ là người đầu tiên dập tắt ánh mắt của con bé đó."
Căn phòng tầng cao, gió thét gào
Ông chủ ngồi đó, mắt như đao
Phong đứng lặng thinh, lòng rỉ máu
Bản giao dịch này... giá bao nhiêu?
Một bên là tiền, một bên súng
Một bên là Nhi, mắt trong ngần
Anh bán tự do, mua sự sống
Để giữ cho em... chút bình yên.
Hào nhoáng xung quanh toàn giả tạo
Bóng tối trong lòng cứ lớn thêm
"Ở nơi này, anh không còn nữa"
Chỉ còn con thú... thức trong đêm.
Cận cảnh đôi mắt của Ông chủ qua làn khói xì gà, sắc lẹm và nham hiểm.
Phong cầm chiếc cặp táp, bóng anh đổ dài lên bức tường treo đầy tranh trừu tượng đỏ rực như máu
Ông chủ rút một tấm ảnh từ trong ngăn kéo ra – đó là ảnh chụp lén Nhi đang đứng ở sân trường đợi Phong.
Phong đứng dậy, chiếc cặp táp vẫn nằm yên trên bàn. Anh không cầm lấy nó. Ánh mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây rực cháy một ngọn lửa tàn khốc.
"Tôi không làm nữa." – Giọng Phong vang lên, đanh thép như tiếng kim loại va chạm.
Ông chủ khựng lại, điếu xì gà trên tay rơi xuống tấm thảm đắt tiền. Lão cười gằn, tay rục rịch chạm vào khẩu súng: "Mày nghĩ mình là ai mà đòi bước ra khỏi đây?"
"Tôi là kẻ sẽ kết thúc tất cả."
Phong biết, một khi bước ra khỏi căn phòng này, anh sẽ trở thành mục tiêu của mọi họng súng. Anh chấp nhận bị coi là kẻ điên, là con quỷ, miễn là bóng tối của anh có thể che chắn cho ánh nắng của Nhi. Anh sẽ tự tay "xử lý" từng kẻ một, dọn dẹp sạch sẽ những vết bẩn đang rình rập quanh em.
Phong bước ra khỏi tòa nhà, mưa bắt đầu rơi tầm tã. Anh vứt bỏ chiếc cà vạt, ánh mắt sát khí nhìn về phía đám đàn em đang bao vây.
Một mình Phong đối đầu với hàng chục kẻ cầm hung khí. Những chiêu thức dứt khoát, tàn nhẫn nhưng đầy mục đích: Phải sống để bảo vệ Nhi.
Nhi đứng ở sân trường, nhìn về phía xa xăm, cảm thấy một nỗi bất an vô hình.
sát thủ máu mặt nhất của Ông chủ. Chúng đứng đó, vũ khí lăm lăm, bao vây lấy Phong.
Phong không nói một lời. Ánh mắt anh lạnh lẽo
như mặt hồ mùa đông, nhưng sâu bên trong là ngọn lửa thiêu rụi mọi sợ hãi. Anh cởi phăng chiếc áo khoác vấy máu, để lộ những vết sẹo cũ – chứng tích của những năm tháng làm quân cờ.
"Thằng phản bội! Mày nghĩ một mình mày qua được cửa này sao?" – Tên cầm đầu gầm lên.
Phong chỉ nhếch mép, một nụ cười đầy ngạo nghễ của kẻ đã đặt cược cả mạng sống: "Tao không qua đây để sống. Tao qua đây để dọn đường cho Nhi."
Trận chiến nổ ra. Tiếng kim loại va chạm, tiếng đổ vỡ của những kiện hàng hòa cùng tiếng thét. Phong như một con thú bị dồn vào đường cùng, mỗi chiêu thức tung ra đều tàn nhẫn và dứt khoát. Anh trúng đòn, máu thấm đỏ vai áo, nhưng anh không lùi bước. Mỗi khi cơn đau ập đến, hình ảnh ánh mắt Nhi ở sân trường chiều ấy lại hiện ra, tiếp thêm cho anh sức mạnh điên cuồng.
Cận cảnh gương mặt Phong bê bết máu và nước mưa, nhưng đôi mắt rực sáng đầy sát khí.
Phong tung cú đá quyết định hạ gục tên sát thủ cuối cùng, xung quanh là đống đổ nát.
Phong quỳ rạp xuống sàn nhà kho lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng, tay vẫn nắm chặt chiếc dây chuyền có hình tên Nhi.
Lời thoại của Phong (Thì thầm): "Xong rồi... không còn ai có thể làm hại em nữa... Nhi ơi."
Trong căn phòng làm việc sang trọng, tiếng đổ vỡ vang lên khô khốc. Phong lao đến như một cơn lốc, nắm đấm của anh giáng thẳng vào khuôn mặt xảo quyệt của Ông chủ. Lão ngã nhào xuống bàn, những xấp tài liệu giao dịch văng tung tóe.
Sắc mặt Ông chủ biến dạng, từ kinh ngạc chuyển sang tím tái vì nhục nhã và đau đớn. Lão không ngờ đứa thuộc hạ mình coi là cỏ rác lại dám bật lại mạnh mẽ đến thế.
"Mày... thằng súc sinh! Mày dám đánh tao?" – Ông chủ gầm lên, máu rỉ ra từ khóe miệng.
Phong không nói, anh tiến tới, đôi mắt đỏ rực như muốn thiêu cháy tất cả. Nhưng trong giây phút chiến thắng cận kề, Ông chủ nhanh tay chộp lấy khẩu súng giấu dưới ngăn bàn.
Đoàng!
Tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian lặng lẽ của tòa nhà. Một viên đạn găm thẳng vào vai Phong. Anh khựng lại, lảo đảo lùi bước, máu đỏ thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng – chiếc áo mà chiều nay Nhi còn khen là rất hợp với anh.
Ông chủ đứng dậy, tay cầm súng run rẩy nhưng nụ cười lại vô cùng tàn nhẫn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng của một kẻ bị dồn vào đường cùng đã trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phong không gục ngã trước viên đạn, anh biến nỗi đau thành sức mạnh cuối cùng để chấm dứt xiềng xích của cuộc đời mình.
Viên đạn găm vào vai khiến Phong lảo đảo, nhưng thay vì ngã xuống, anh lại lao tới như một con mãnh thú bị thương. Trước khi Ông chủ kịp bóp cò lần thứ hai, Phong đã dùng hết sức tàn chộp lấy cổ tay lão, bẻ ngược ra sau. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên cùng tiếng gào thét thảm thiết.
Phong giật phăng khẩu súng từ tay lão. Gương mặt anh lúc này không còn chút cảm xúc, chỉ có một sự lạnh lẽo thấu xương. Sắc mặt Ông chủ tái mét, đôi mắt vẩn đục hiện rõ sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy họng súng đen ngòm đang chỉ thẳng vào trán mình.
"Mày... mày không dám đâu Phong! Tao đã nuôi mày..."
"Lão không nuôi tôi. Lão chỉ đang nuôi một con quỷ để bảo vệ đế chế thối nát của lão thôi." – Giọng Phong khản đặc, nhuốm máu. "Và con quỷ đó... hôm nay sẽ đưa lão đi."
ĐOÀNG!
Một phát súng duy nhất xé toạc màn đêm. Ông chủ đổ gục xuống chiếc ghế da sang trọng, kết thúc một đời tội ác. Phong buông súng, tay ôm lấy vết thương đang tuôn máu xối xả. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lung linh, và ở đâu đó dưới kia... là Nhi.
Khẩu súng trên tay... giờ nặng trĩu
Hận thù chấm dứt... giữa hư vô
Anh đã tự tay... trừ bạo chúa
Để giữ cho em... bến đợi chờ.
Máu thấm vai gầy... đau buốt nhói
Phong lết chân đi... giữa bóng đêm
"Nhi ơi, anh xong... lời hứa rồi
Bảo vệ đời em... mãi dịu êm."
Ánh mắt em nhìn... giờ mãi mãi
Chẳng còn ai dám... đến làm đau
Dẫu anh không còn... nơi này nữa
Vẫn chúc cho em... chẳng bạc đầu.
Phong lảo đảo bước ra khỏi tòa nhà, trời vẫn mưa tầm tã. Anh vứt khẩu súng vào bóng đêm, đôi mắt nhắm nghiền vì kiệt sức nhưng môi khẽ mỉm cười.
Cánh cửa tòa nhà khép lại sau lưng, Phong bước ra ngoài màn mưa tầm tã. Vết thương bên vai vẫn tuôn máu, hòa cùng nước mưa lạnh buốt, nhưng anh không còn cảm thấy đau nữa. Cảm giác nghẹt thở mỗi khi ngồi cạnh Nhi giờ đây đã tan biến, thay vào đó là một sự thanh thản lạ kỳ.
Anh lảo đảo bước đi, tránh xa khu phố sầm uất, hướng về phía ngoại ô – nơi bóng tối bao trùm. Anh không đến trường tìm em. Anh biết, bộ dạng đầy máu và sát khí này của mình sẽ làm vấy bẩn đôi mắt trong veo ấy.
Phong lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy lướt qua tấm ảnh chụp trộm Nhi ở sân trường chiều nay. Anh mỉm cười, một nụ cười chân thành nhất từ trước đến nay.
"Nhi à... anh đi nhé. Thế giới của em từ nay sẽ chỉ có nắng và hoa phượng vĩ thôi."
Anh vứt chiếc điện thoại xuống dòng nước cống đang chảy xiết. Mọi dấu vết về một kẻ tên Phong – con chó săn của xã hội đen – sẽ biến mất khỏi cuộc đời này. Anh sẽ ra đi, đến một nơi thật xa, hoặc có lẽ là chìm vào bóng tối vĩnh hằng, miễn là em được bình yên.
Anh đi rồi... Nhi ơi đừng đợi
Sân trường chiều ấy... hóa xa xôi
Viên đạn găm sâu... tình nghẹn lối
Trả lại cho em... một cuộc đời.
Ánh mắt em nhìn... anh khắc tạc
Mang theo xuống tận... vực sâu cùng
Ở nơi này đây... anh không nữa
Chỉ còn nỗi nhớ... chảy mông lung.
Phong là cơn gió... mang giông bão
Sợ làm ướt áo... trắng em bay
Nên gió chọn cách... rời xa mãi
Để nắng hanh vàng... đọng trên tay.
Cứ sống hồn nhiên... như thuở trước
Đừng tìm anh nữa... giữa dòng đời
Hạnh phúc của anh... là được thấy
Ánh mắt em cười... mãi rạng ngời.
Hình bóng Phong mờ dần trong màn mưa đen kịch, chỉ còn lại ánh đèn đường hiu hắt phía sau.
Có những tình yêu, vì quá sâu đậm mà chọn cách rời xa. Vì quá trói chặt, mà chọn cách buông tay để đối phương được tự do."
Sân trường cũ giờ đã thay lớp áo mới, những tòa nhà cao tầng mọc lên, nhưng gốc phượng già năm ấy vẫn đứng đó, lặng lẽ chứng kiến dòng thời gian trôi qua. Nhi của tuổi gần bốn mươi, phong thái dịu dàng và tĩnh lặng, đứng dưới bóng cây quen thuộc. Đôi mắt em vẫn trong veo, nhưng giờ đây đã mang theo nét trầm mặc của những năm tháng chờ đợi vô vọng.
Hai mươi năm qua, Nhi không hề quên. Mỗi buổi chiều nắng hanh hao, em vẫn vô thức nhìn sang vị trí chiếc ghế đá bên cạnh, như thể mong đợi một chàng trai lạnh lùng, mang theo hơi thở của gió và sự nguy hiểm, sẽ lại ngồi xuống đó.
Em đã nghe về vụ xả súng chấn động năm ấy, về sự biến mất của một băng đảng xã hội đen và cả sự mất tích bí ẩn của một "kẻ phản diện" tên Phong. Thế gian gọi anh là tội đồ, nhưng chỉ có Nhi biết, anh là thiên thần hộ mệnh đã dùng máu của mình để đổi lấy sự bình yên cho em.
Hai mươi mùa phượng rơi đầy lối
Nhi đứng chờ ai... giữa nắng vàng?
Phong đi ngày ấy... không lời hỏi
Để lại lòng em... nỗi dở dang.
Áo trắng năm nào... giờ đã cũ
Vết xước tim này... vẫn râm ri
Anh bảo anh đi... không ở nữa
Sao bóng hình anh... chẳng chịu đi?
Em vẫn nhìn vào... khoảng trống ấy
Cạnh bên chỗ ngồi... thuở xa xăm
Cứ ngỡ tay anh... còn đâu đấy
Chạm nhẹ vai em... suốt bao năm.
Hỡi cơn gió lạ... mang tên ấy
Gửi giúp giùm em... một lời thề:
"Dẫu anh không còn... nơi này nữa
Ánh mắt Nhi này... vẫn đợi Phong về."
Nhi đặt một bó hoa cúc trắng lên chiếc ghế đá cũ sân trường.
Một người đàn ông trung niên, trên vai có một vết sẹo dài ẩn sau lớp áo, đứng từ xa sau cánh cổng trường, lặng lẽ nhìn bóng lưng Nhi.
Người đàn ông ấy khẽ mỉm cười, quay lưng bước đi vào đám đông, để lại một hơi ấm quen thuộc tan vào trong gió.
"Có những người, dù không còn ở bên cạnh, nhưng họ vẫn hiện diện trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt của người ở lại. Tình yêu của Phong, mãi mãi là chiếc lồng giam ngọt ngào nhất mà Nhi không bao giờ muốn thoát ra."
Câu chuyện về Phong và Nhi khép lại ở đây, mang theo sự tiếc nuối nhưng cũng đầy vẻ đẹp của lòng thủy chung.
20 năm sau, Nhi mở cuốn sổ cũ, mảnh giấy đã ố vàng rơi ra. Những vết máu khô năm nào giờ chỉ còn là những vệt nâu trầm buồn.
Đây là lá thư tay cuối cùng của Phong, được viết vội vã trên một mảnh giấy học trò thấm đẫm vết máu và nước mưa, kẹp vào trang vở của Nhi trước khi anh bước vào trận chiến sinh tử.
Lá thư này là lời giải thích, là lời thú tội, và cũng là lời biệt ly đau đớn nhất.
✉️ Lá Thư Của Phong: Gửi Lại Ánh Mắt Em
Nhi à,
Khi em đọc được những dòng này, có lẽ nắng sân trường chiều nay đã tắt, và anh cũng không còn ngồi ở vị trí kế bên em nữa. Đừng tìm anh, cũng đừng hỏi ai về anh. Thế giới của anh đầy rẫy những xước xát và bóng tối, nó không dành cho một người có đôi mắt trong veo như em.
Anh đã từng ích kỷ muốn trói chặt em vào cuộc đời mình, muốn giữ lấy ánh mắt ấy cho riêng anh mãi mãi. Nhưng anh nhận ra, đôi tay nhúng chàm này nếu chạm vào em sẽ chỉ làm em thêm đau đớn. Anh thà chọn cách làm kẻ phản diện bị thế gian ruồng bỏ, còn hơn để em phải vương chút bụi trần từ bóng tối của anh.
Hôm nay, anh đi để dọn sạch những gai góc đang rình rập quanh em. Có thể anh sẽ bị bán đứng, có thể anh sẽ ngã xuống giữa vũng máu lạnh lẽo, nhưng chỉ cần biết em được bình yên, anh cam chịu tất cả. Phát súng cuối cùng anh bắn ra, là để trả lại cho em một bầu trời tự do.
Nhi này, hãy cứ sống như đóa hoa phượng rực rỡ nhất dưới nắng hè. Đừng để nỗi nhớ về anh làm mờ đi ánh mắt ấy. Anh không còn ở nơi này nữa, nhưng gió sẽ thay anh thổi tung mái tóc em, và mưa sẽ thay anh vỗ về những khi em buồn.
Tạm biệt em, ánh sáng duy nhất của đời anh.
Phong.
Cận cảnh đôi mắt Nhi nhắm nghiền, một giọt nước mắt rơi xuống đúng chữ "Tạm biệt".
Hình bóng Phong thời niên thiếu hiện lên mờ ảo bên cửa sổ lớp học, khẽ mỉm cười nhìn Nhi rồi tan biến vào hư không.
📘 Ý nghĩa của lá thư:
Lá thư này chính là nút thắt cuối cùng gắn kết tâm hồn hai người. Dù Phong đã ra đi, nhưng những lời này giúp Nhi hiểu rằng sự biến mất của anh không phải là bỏ rơi, mà là một sự bảo vệ tuyệt đối.
Buổi chiều sân trường sau 20 năm vẫn thế, nắng nhuộm vàng những hành lang cũ. Nhi bước chậm rãi, tay cầm lá thư ố vàng của Phong như một thói quen. Em dừng chân trước gốc phượng già, nơi cuộc gặp gỡ định mệnh năm ấy bắt đầu.
Bỗng nhiên, một bóng người cao lớn đổ dài trên mặt đất, bao trùm lấy dáng hình nhỏ bé của Nhi. Một cảm giác "ngạt thở" quen thuộc ập đến, khiến tim em bỗng chốc lỗi nhịp.
"Xin lỗi, cô có phải là giáo viên ở đây không?" – Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự ấm áp kỳ lạ vang lên.
Nhi ngước mắt nhìn. Trước mặt em là một người đàn ông trung niên, gương mặt phong trần với những dấu vết của thời gian. Trên vai ông ta, lấp ló sau lớp áo sơ mi, là một vết sẹo dài – vết sẹo từ một viên đạn cũ.
Nhưng điều khiến Nhi lặng người đi chính là ánh mắt. Đôi mắt ấy sắc lạnh như dao, nhưng khi chạm vào em, nó lại trở nên dịu dàng, bao dung và đầy sự chiếm hữu như 20 năm về trước.
Người đàn ông ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy tà mị nhưng lại khiến Nhi bật khóc. Ông ta không nói mình tên là gì, cũng không nhắc lại chuyện xưa. Ông chỉ đứng đó, nhìn em như thể cả thế giới này chỉ còn lại đôi mắt ấy.
"Sân trường này... vẫn đẹp như trong ký ức của tôi." – Ông ta khẽ nói, rồi quay lưng bước đi.
Nhi đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt nhòa đi. Em không gọi tên, cũng không đuổi theo. Bởi vì em biết, dù anh có mang một thân phận khác, dù anh không còn ở nơi này với cái tên Phong năm nào, thì linh hồn bảo vệ em vẫn luôn ở đó.
Nhi mỉm cười giữa những giọt nước mắt, lá thư trong tay khẽ bay theo gió.
Hai cái bóng một xa một gần, dưới ánh nắng chiều vàng rực, gợi nhớ về buổi chiều gặp gỡ đầu tiên.
Dòng chữ cuối: "Có những người ra đi để trở về theo một cách khác. Vì yêu em, anh chọn cách biến mất. Nhưng vì không thể sống thiếu em, anh chọn cách đứng từ xa để nhìn em bình yên."
Tổng kết câu chuyện của bạn:
Câu chuyện đã đi từ sự gặp gỡ tình cờ, qua những sóng gió xã hội đen, sự phản bội, phát súng định mệnh và kết thúc bằng một sự chờ đợi trung trinh. Đây là một kịch bản tiểu thuyết