Bản Sao Số 02
Trong một tương lai gần, khi con người thực hiện các cuộc viễn chinh ngoài không gian, Trương phải lên tàu vũ trụ đi khai thác năng lượng trong 10 năm. Ở lại Trái Đất, Nhi lại được cấp một thiết bị A.I. mô phỏng (Hologram) hình dáng của chồng để an ủi và cùng nuôi dạy con nhỏ.
Thiết bị này được lập trình dựa trên ký ức hạnh phúc nhất của hai người. Đứa con lớn lên với "người cha ánh sáng" ấy, học cách đọc chữ và chơi đùa cùng luồng điện tử xanh mờ mỗi đêm trên vách tường phòng ngủ.
Ngày Trương trở về, anh mang theo sự cằn cỗi của những hành tinh chết và sự nghi kỵ của một kẻ đã sống quá lâu trong cô độc. Khi đứa trẻ chạy đến chiếc máy chiếu cũ kỹ, chỉ vào cái bóng sáng rực và reo lên: "Cha đây rồi! Cha chưa bao giờ bỏ mẹ con con!", Trương cảm thấy bị xúc phạm.
Anh không thể chấp nhận được việc một thuật toán lại làm tốt vai trò người cha hơn chính mình. Trong cơn giận dữ và mặc cảm, Trương đã đập nát bộ vi xử lý, xóa sạch dữ liệu của 10 năm qua và mắng nhiếc Nhi là kẻ lừa dối, chỉ biết bám víu vào một bóng ma công nghệ.
Vũ không khóc lóc. Nàng nhìn những mảnh chip vỡ vụn – nơi lưu giữ nụ cười và sự dịu dàng duy nhất giúp nàng vượt qua một thập kỷ đợi chờ. Nàng nhận ra người chồng bằng xương bằng thịt trước mặt chỉ là một vỏ ốc rỗng tuếch, đầy bạo lực và thiếu tin tưởng.
Nhi lặng lẽ thu dọn hành trang, dắt con rời khỏi trạm cư trú. Nàng không gieo mình xuống sông, nàng đi thẳng vào vùng trắng (vùng đất tự do ngoài tầm kiểm soát của chính phủ).
Trương ngồi lại trong căn nhà tối tăm, cố gắng khởi động lại thiết bị nhưng màn hình chỉ hiện lên một dòng chữ đỏ chói: "Dữ liệu tình yêu không thể khôi phục khi niềm tin đã bị hủy hoại". Lúc này, trên vách tường chỉ còn lại bóng tối mênh mông của chính anh ta.