Hà thanh hải yến, thì hòa tuế phong, quốc thái dân an.” (Chú thích: Sông trong biển lặng, mùa màng sung túc, đất nước thái bình dân tình an ổn.)
Cô Lý từng khen tên tôi rất hay.
Chu Hải Yến, tên anh cũng rất hay.
Ba mẹ anh chắc hẳn rất yêu anh.
Ngày tôi sinh, mẹ nói ba đặt tên cho tôi, ông ta không kiên nhẫn, tiện tay chỉ dòng sông nhỏ bên bờ ruộng, nói nước rất trong, vậy thì gọi là Đường Hà Thanh. Thế là mẹ tôi đồng ý.
Mãi đến khi gặp được cô Lý, nghe cô giải thích tôi mới biết rằng cỏ dại cũng có thể nở hoa.
Tiếng nói bên tai dần mơ hồ. Dưới tác dụng của thuốc, tôi lại ngủ thiếp đi.
Khi thức dậy lần nữa đã là buổi chiều.
“Người nhà ấn ở đây một lúc, đừng để chảy máu.” Chai dịch truyền cuối cùng đã hết. Y tá rút kim xong, dặn người đàn ông đứng bên cạnh.
Chu Hải Yến kéo cái ghế đẩu ngồi xuống, ngón tay thô ráp ấn lên lớp băng dính trên mu bàn tay tôi.
Lực không mạnh không nhẹ.
Tôi giơ tay ra rồi rụt lại, muốn nói tự mình làm. Vừa mở miệng, cổ họng khô khốc đắng nghét, giọng khàn như vịt kêu.
Anh đè tay tôi lại, lấy chiếc ly giấy trên bàn cạnh giường đưa tôi. “Em nghỉ ngơi đi, giọng như bị pháo nổ.”
“…”
Không thể phản bác. Tôi dùng tay trái nhận lấy. Nhấp một hớp, nước vừa ấm, ngòn ngọt.
Là nước đường.
Tôi chớp chớp mắt, ngậm nước đường trong miệng một lúc rồi mới nuốt xuống.
Trong phòng chỉ có tôi và anh ấy, không biết phải nói gì. Tôi đành cúi đầu nhấp hết ngụm nước này đến ngụm khác.
Lát sau. Người đàn ông thấy thời gian tương đối, thả tay ra. “Lát nữa đưa em đi chụp phim kiểm tra tai.”
Tôi nhìn lên, lắc đầu theo bản năng.
Không cần.
Số tiền tiết kiệm trong con heo đất kia cố gắng lắm mới có thể trả nổi chi phí truyền dịch. Còn kiểm tra kia, quá đắt, tôi không trả nổi.
Giọng nói tôi lào khào nói cả buổi, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không hiểu.
Lúc này tôi nhớ ra, dùng tay diễn tả bằng ngôn ngữ ký hiệu và ngôn ngữ môi của người câm điếc, sợ anh không hiểu.
Kết quả là anh nghĩ thật lâu, nhíu mày: “Không phải chứ, em diễn kịch câm à? Ơ ơ a a, không hiểu.”
Tôi sốt ruột. Giơ ngón trỏ và ngón cái xoa xoa vào nhau, chỉ chỉ bản thân, xua xua tay, lại chỉ về anh.
Vầy là rõ ràng rồi chứ, tôi nói tôi không có tiền trả anh. Thấy anh có vẻ bừng tỉnh, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Anh: “Em nói muốn tặng mình cho tôi? Sau đó không muốn cho nữa?”
Tôi nghẹn. luồng hơi giữ trong ngực không thể thở ra hay nuốt xuống.
Lý giải này hơi quá đáng.
Được rồi được rồi, thằng nhóc con đừng trêu trẻ con nữa.”
Cửa mở ra, giọng phụ nữ quen thuộc bước vào.
Mẹ Chu Hải Yến.
Sáng nay vội vàng không kịp nhìn, giờ đã có thể thấy rõ ràng. Gương mặt hai người rất giống nhau nhưng nét của bà dịu dàng, mềm mại, không như Chu Hải Yến, hung dữ.
Bà giận dỗi đẩy Chu Hải Yến ra khỏi ghế.
Trêu tôi?
Tôi nhân cơ hội lén nhìn anh xác nhận.
Người đàn ông ngoảnh mặt đi, sờ sờ mũi.
“…”
Thật là…
Dì Chu đặt cà mèn trên tay xuống bàn mở ra. Mùi cháo thơm tỏa khắp phòng.
Bà sờ trán tôi, cười nói: “Nào, mới hạ sốt nên ăn thanh đạm chút, khỏe lại thì mình ăn thịt cá.”
Tôi nhìn nồi cháo trắng mềm thơm trước mặt, vừa nuốt nước miếng vừa lắc đầu xin lỗi. Tôi không có gì để đền đáp họ. Những thứ tôi sở hữu quá ít ỏi.
“Cả ngày không ăn sao mà được? Ngoan nào.”
Tôi cúi đầu, mân mê tay không nói.
Bà thở dài. Quay đầu đập tay vào lưng Chu Hải Yến. Tiếng vang lớn đến tôi kinh ngạc.
“Đều tại thằng nhóc con đó, con bé chắc chắn là bị con dọa rồi.”
“…”
Chu Hải Yến không nói nên lời. “Phải phải phải, tại con tại con. Người con muốn đội nồi gì cũng được, có thể dùng xào rau nữa.” (Đội nồi: Kiểu như chụp mũ, đổ oan, đổ thừa.)
“Con bé không ăn cháo, con làm sao thì làm.”
Dì Chu bĩu môi ra hiệu cho tôi. “Thanh Thanh, dì đánh nó.”
Chu Hải Yến tặc lưỡi. Bưng chén lên, lấy muỗng khuấy khuấy, cúi người xuống gần. Trong ánh mắt sắc bén có vài ý năn nỉ.
“Bà cô nhỏ à, chúng ta không thù không oán mà em hại tôi bị đánh hai lần, em cảm thấy vừa ý chưa?”
“…” Tôi không kiềm được bật cười thành tiếng. Nhận chén ăn từng muỗng một.
“Ăn từ từ thôi, không gấp.”
Chắc vì cháo quá nóng, nóng đến mức mắt tôi nóng ran. Nước mắt trượt dài từ má xuống miệng, mặn chát, tôi cố kìm lại mà không được.
Sao tôi không hiểu lòng họ. Hàng xóm nhà tôi dỗ đứa bé 4 tuổi ăn cơm cũng vậy.
Nhưng tôi đã không còn là một đứa trẻ. Mà cho dù khi còn là đứa bé, mẹ cũng không dỗ dành tôi ăn cơm như thế.
Ba tôi ghét con gái, không cho tôi ngồi ăn cơm cùng bàn, vì vậy trước giờ luôn là tôi lấy một ít thức ăn, ăn một mình trong góc.
Nếu gắp hai miếng thịt, đũa của ông ta sẽ đánh vào tay tôi, nói tôi tham ăn, ích kỷ.
Nếu bới cơm đầy bát, bàn tay ông ta sẽ đập lên mặt tôi, nói tôi ham ăn biếng làm.
Mỗi lần ăn cơm tôi đều ăn ngấu nghiến, sợ ăn chậm thì giây tiếp theo bát sẽ bị ba tôi ném rớt không còn mà ăn.
Trước kia mẹ còn từng khen tôi với hàng xóm rằng từ bé tôi đã không khiến người khác lo lắng về việc ăn uống, ăn như con heo con vậy.
Bà ấy, trước giờ chỉ nhìn thấy những việc bà muốn thấy.
Nước mắt như sợi dây chuỗi bị đứt, rơi ào ạt xuống. Sợ bị hai người phát hiện, tôi cúi đầu, gần như chôn đầu vào bát cháo.
Trước kia tôi thật sự không thích khóc.
Người thanh niên nắm một túi khăn giấy nhưng lại không dám đưa. Anh nuốt nước bọt, giọng căng thẳng.
“Mẹ, lần này hình như là vì cháo mẹ nấu không ngon.”
“…”
8.
Tôi ăn xong bát cháo, rốt cuộc nước mắt cũng ngừng rơi.
“Ngon không Thanh Thanh?” Ánh mắt dì Chu vừa mong chờ vừa thấp thỏm.
Tôi nở nụ cười thật tươi, gật đầu thật mạnh.
Bà thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại đấm cho Chu Hải Yến một đấm nặng nề. “Thằng nhóc chết tiệt, đồ ăn bà đây nấu có khi nào lụt nghề đâu chứ.”
“…”
Chu Hải Yến che tay lại, mắt u oán.
Tôi không kìm được cong cong khóe môi, nhận ra vậy không ổn lắm nên lại nhanh chóng đè xuống.
Tầm mắt người thanh niên không rõ ý nghĩa đảo qua.
“…”
Dì Chu vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước. Quay lại mang theo chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau mặt tôi, đắp lên mắt. “Khóc thế này sao vẫn là cô mèo mướp xinh xắn nhỉ?”
Tôi mím môi, vành tai đỏ bừng.
Bà nói: “Lát nữa chúng ta đi làm kiểm tra một chút, bác sĩ nói tai con hơi nhiễm trùng, đi chụp X-quang thôi, không đau đâu. Còn phần viện phí thì do thằng nhóc kia hại con nằm viện, nó nhiều tiền lắm, nó có thể không móc ra sao? Nó là người lớn, làm sai mà còn không nhận trách nhiệm thì dì xấu hổ giùm nó.”
Chu Hải Yến đang dọn dẹp chén bát, không ngẩng đầu lên; “Phải phải phải.”
Chụp X-quang rất nhanh. Bác sĩ nhìn tấm phim xám, giọng nặng nề.
“Tai phải cô bé trước kia bị thương, kéo dài quá lâu, vết thủng màng nhĩ không được chữa trị kịp thời. Hiện tại lại bị lực nặng tác động nhiều lần nên vết thương càng nặng. Tình hình phức tạp, chỉ có thể nói tạm thời cho uống thuốc để giảm viêm nhiễm.”
“Phẫu thuật có thể chữa khỏi không?” Dì Chu cau mày.
“Xác suất phẫu thuật thành công rất thấp, không khuyến khích thực hiện.”
Tựa hồ không ai đoán trước kết quả thế này. Từ bệnh viện ra, mọi người đều im lặng suốt quãng đường về.
Nhưng tôi không muốn họ buồn vì tôi. Thính giác tai phải của tôi giảm dần là việc tôi biết từ rất lâu.
Năm 5 tuổi, một cái tát của ba khiến tôi thủng màng nhĩ. Mẹ muốn đưa tôi đi bệnh viện, nửa đường bị ba tôi cướp hết tiền.
Mẹ yếu đuối chỉ biết ôm tôi khóc, sau đó cho tôi uống hai viên thuốc giảm đau.
Thời gian đầu tai tôi đau đến nỗi cả đêm không ngủ được. Bên trong tai sưng sưng, nóng lên.
Tôi ôm mẹ nói tôi khó chịu, bà vỗ về lưng tôi, bảo tôi nhanh nhắm mắt lại ngủ, ngủ rồi sẽ không sao.
Tôi thử, nhưng vô ích, cơn đau như tăng lên gấp bội. Tôi nói, mẹ ơi con vẫn còn đau quá.
Ánh mắt bà không có thương xót, ngược lại mang phần nghi ngờ lẫn mất kiên nhẫn. Bà nói, mẹ kiếm tiền vất vả, con có thể đừng õng ẹo không hiểu chuyện thế không.
Nhưng tôi thật sự không nói dối, thật sự rất đau rất đau.
Nhưng không ai để ý đến tôi.
Vì thế tôi chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng, nhẫn nhịn cắn đến chảy máu ngón tay, nhẫn nhịn cắn đến hổ khẩu xanh tím.
Phương pháp này có ích, sau đó thật sự không còn đau.
Bởi vì nỗi đau đã thành quen.
Hết đêm dài đau đớn này qua đến đêm khác, hết lần này đến lần khác nhắc nhở tôi, tôi là một đứa trẻ không ai quan tâm.
Nhưng sự đau lòng đến muộn này có thể nhìn thấy trên người họ. Nhận định này khiến ngực tôi thắt lại gần như không thở nổi.
Tôi hít sâu vài hơi, cố kìm cảm xúc xuống. Mặt mang ý cười, giọng vẫn khàn khàn. “Thật ra không khác gì người bình thường đâu ạ. Hơn nữa, thính giác còn một nửa thực sự rất ngầu!”
Dì Chu quay đi, khóe mắt ẩm ướt.
Chu Hải Yến rút tay trong túi ra, che tai tôi lại, giọng thấp đến gần như không nghe thấy. “Ừ, đúng thật rất ngầu.”
____________________________________________
Còn típ ạ