Thành phố vào xuân, không khí se lạnh còn vương chút hơi sương của mùa đông cũ. Tại Nhạc viện Ngôi Sao, tiếng đàn piano vang lên từ căn phòng 402 như nhịp tim của những kẻ khao khát hào quang. Đó là nơi Nhật Nam và Tuệ An gặp nhau lần đầuNam là một tay chơi Cello trầm mặc, còn An là cô gái có giọng hát trong trẻo như nắng sớm. Họ gặp nhau trong một buổi thi loại trực tiếp. Thay vì coi nhau là đối thủ, tiếng đàn của Nam đã vô tình "hòa âm" cùng tiếng hát của An khi cô đang tập dượt ở hành lang.
Từ sự tình cờ đó, họ trở thành đôi bạn cùng tiến. Giữa những buổi tập đến rạc rời cả ngón tay hay những lúc cổ họng đau rát, họ tựa vào nhau, trao nhau lời hứa:
"Mùa xuân tới, khi bảng xếp hạng Hạng A được công bố, chúng mình phải đứng ở vị trí cao nhất. Cùng nhau chạm tay vào Top 1."Kỳ thi xếp hạng Hạng A là giấc mơ của mọi sinh viên nhạc viện. Chỉ có 1 người duy nhất được đứng trên đỉnh cao nhất để nhận học bổng toàn phần tại Ý.
Nam và An lao vào tập luyện như những kẻ mộng du. Họ không còn yêu nhau bằng lời nói, họ yêu nhau bằng những bản phối khí phức tạp, bằng những giọt mồ hôi trên phím đàn. Càng gần đến ngày thi, điểm số tích lũy của cả hai càng bám đuổi sát sao. Nam đứng thứ nhất, An sát nút ở vị trí thứ hai.
"Em sẽ không nhường anh đâu nhé!" – An cười, đôi mắt lấp lánh dù gương mặt cô dạo này có phần xanh xao.
"Anh cũng vậy. Chúng ta sẽ đấu một trận sòng phẳng." – Nam xoa đầu cô, chẳng hề nhận ra bàn tay An đang run rẩy nhẹĐêm chung kết diễn ra vào đúng mùng 1 Tết. Sân khấu được trang trí bằng những nhành mai vàng rực rỡ. Nam đã hoàn thành xuất sắc phần thi của mình, nhận về cơn mưa lời khen từ hội đồng nghệ thuật. Anh đứng ở cánh gà, hồi hộp chờ đợi màn trình diễn cuối cùng của An – người duy nhất có khả năng soán ngôi vị Top 1 của anh.
An bước ra, lộng lẫy trong chiếc váy trắng như một thiên thần. Cô bắt đầu hát. Đó là một bản tình ca về mùa xuân, về hy vọng và về người con trai đã đồng hành cùng cô suốt những tháng ngày gian khó.
Nhưng, ở nốt cao nhất của bài hát, tiếng hát bỗng nghẹn lại.
An đổ gục xuống sân khấu ngay khi bản nhạc chưa kịp kết thúc. Ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ, nhưng hơi thở của cô thì lịm dần. Căn bệnh tim quái ác mà cô giấu kín suốt một năm qua đã chọn đúng thời khắc hào quang nhất để cướp cô đi.Kết quả cuối cùng: Nhật Nam giữ vững vị trí Top 1 Hạng A.
Nhưng trong buổi lễ trao giải diễn ra vào một chiều xuân nắng ấm, chiếc cúp vàng đặt trên bục vinh quang chỉ có một mình. Nam đứng đó, nhìn xuống hàng ghế khán giả trống trải.
Mùa xuân này, hoa vẫn nở, nhạc vẫn vang, và anh đã chạm tới đỉnh cao mà cả hai từng mơ ước. Thế nhưng, giá trị của vị trí số 1 giờ đây chỉ là một con số vô nghĩa.
Anh cầm tấm bằng khen, khẽ thì thầm vào khoảng không trung vương mùi hương trầm và hoa xuân:
"Anh thắng rồi, nhưng hóa ra cái giá của đỉnh cao lại là... mất em."