Lớp 11A3 đã yên tĩnh trở lại.
Ít nhất… là trên bề mặt.
Không còn story bóc phốt mỗi tối. Không còn những ánh nhìn soi mói rõ rệt. Mọi thứ như quay lại “bình thường”.
Nhưng ai cũng biết—
Có thứ gì đó đã vỡ.
Và không thể ghép lại như cũ.
Ba ngày sau vụ của Minh, tài khoản @truth_11a3 biến mất hoàn toàn.
Nhưng Linh không thấy nhẹ nhõm.
Cô có cảm giác… chuyện này chưa kết thúc.
22:00.
Điện thoại Linh rung.
Không phải từ tài khoản cũ.
Một tài khoản mới.
Không ảnh đại diện.
Không người theo dõi.
Không bài đăng.
Chỉ có một story.
“Bạn nghĩ mình đã thắng à, Linh?”
Tim cô khựng lại.
Tài khoản: @the_writer
Linh không trả lời.
Nhưng tay cô lạnh dần.
Hôm sau, Linh đến lớp sớm hơn mọi ngày.
Cô ngồi xuống chỗ, mở điện thoại, kiểm tra lại story.
Đã biến mất.
Như chưa từng tồn tại.
“Ê Linh.”
Trang ngồi xuống bên cạnh.
“Dạo này… mày có thấy ai lạ không?”
Linh ngẩng lên.
“Ý mày là sao?”
Trang hạ giọng:
“Tao có cảm giác… có người đang theo dõi tụi mình.”
Linh không nói gì.
Nhưng trong đầu, cái tên “@the_writer” lặp đi lặp lại.
Ngày thứ hai
22:00.
Story mới xuất hiện.
“Khi bạn nghĩ mình hiểu hết mọi thứ… là lúc bạn dễ bị điều khiển nhất.”
Không ai trong lớp thấy story đó.
Chỉ có Linh.
Cô nhận ra—
Người này không muốn “phá lớp”.
Người này… đang chơi với cô.
Linh bắt đầu để ý mọi thứ xung quanh.
Ai nhìn cô lâu hơn bình thường.
Ai hay xuất hiện đúng lúc.
Ai biết quá nhiều.
Nam.
Trang.
Cả hai đều từng là “nạn nhân”.
Không hợp lý.
Minh?
Cậu đã nghỉ học hai ngày.
Không ai liên lạc được.
Hay là…
Không phải một trong những người đã lộ diện?
Ngày thứ tư
Một chuyện xảy ra.
Trang biến mất.
Không đến lớp.
Không nghe điện thoại.
Tin nhắn không trả lời.
Đến chiều, Linh nhận được một tin nhắn.
Từ @the_writer.
“Bạn thân của bạn… đang giữ một bí mật thú vị đấy.”
Linh lập tức chạy đến nhà Trang.
Cửa mở.
Không khóa.
Bên trong tối.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
“Trang?” – Linh gọi.
Không có tiếng trả lời.
Cô bước vào phòng.
Trên bàn là điện thoại của Trang.
Màn hình sáng.
Một đoạn chat chưa gửi.
Người nhận: Linh
“Tao biết ai đứng sau rồi. Không phải Minh. Là—”
Dòng tin nhắn dừng lại.
Linh cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức đau.
Phía sau lưng—
Một giọng nói vang lên.
“Cậu đến rồi.”
Linh quay lại.
Nam.
“Trang đâu?” – Linh hỏi.
Nam không trả lời ngay.
Chỉ nhìn cô, ánh mắt… khác hẳn mọi khi.
“Cậu thông minh hơn tớ nghĩ.” – Nam nói.
Một giây.
Hai giây.
“@the_writer… là cậu?” – Linh hỏi.
Nam mỉm cười.
“Không hẳn.”
Linh sững lại.
“Minh chỉ là phần mở đầu.” – Nam nói.
“Cậu ta nghĩ mình đang điều khiển mọi thứ… nhưng thật ra chỉ đang làm theo những gì tớ muốn.”
“Cậu… đứng sau cả hai tài khoản?”
Nam lắc đầu.
“Không. Tớ không viết câu chuyện.”
“Vậy ai?”
Nam nhìn thẳng vào Linh.
“Cậu.”
Không khí như đóng băng.
“Cậu là người khiến mọi thứ tiếp diễn.” – Nam nói.
“Nếu cậu không tạo @truth_of_truth… thì mọi chuyện đã kết thúc ở Minh.”
“Nhưng cậu không chịu dừng.”
“Cậu muốn tìm sự thật.”
“Và tớ… chỉ giúp cậu có thêm động lực.”
Linh lùi lại.
“Cậu đang nói cái gì vậy…?”
Nam tiến một bước.
“Cậu nghĩ tại sao chỉ mình cậu thấy story của @the_writer?”
Một khoảng lặng chết người.
“Vì… cậu là nhân vật chính.”
Linh cảm thấy lạnh sống lưng.
“Trang đâu?” – cô hỏi lại.
Nam thở dài nhẹ.
“An toàn.”
“Cô ấy chỉ biết quá nhiều… quá sớm.”
“Vậy nên tớ phải giữ cô ấy lại một chút.”
“Cậu điên rồi.” – Linh nói.
Nam không phản ứng.
Chỉ nhẹ nhàng:
“Không.”
“Chỉ là… tớ thích xem mọi thứ diễn ra theo cách thú vị hơn.”
“Cậu muốn gì?”
Nam nhìn cô.
Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.
“Một cái kết xứng đáng.”
Điện thoại Linh rung.
Story mới.
“Bạn sẽ cứu bạn mình…
hay cứu chính mình?”
Hai lựa chọn hiện ra dưới dạng poll.
👉 Đi tìm Trang
👉 Vạch trần sự thật
Linh siết chặt điện thoại.
“Cậu đang biến cuộc sống thành trò chơi à?” – cô hỏi.
Nam nghiêng đầu.
“Không phải tớ.”
“Là con người.”
“Chỉ cần cho họ một câu chuyện… họ sẽ tự chọn vai diễn.”
Linh nhìn thẳng vào cậu.
“Vậy lần này… tớ sẽ không chơi theo luật của cậu.”
Nam mỉm cười.
“Thử đi.”
“Nhưng nhớ nhé—”
“Cậu càng tiến gần đến sự thật…”
“Cái giá phải trả… càng lớn.”
—————Hết phần 2——————————————
Bật mí phần sau nha 🤭
Đêm đó, Linh đứng trước ngã rẽ.
Một bên là Trang.
Một bên là sự thật.
Và lần đầu tiên—
Cô không chắc mình sẽ chọn gì.
Ở một nơi nào đó, một camera nhỏ vẫn đang ghi lại tất cả.
Một màn hình sáng lên.
Một người khác… đang theo dõi.
“Câu chuyện… mới chỉ bắt đầu.” 🔥