Nhật Nam là một cơn bão không ai muốn chạm mặt tại trường trung học năm ấy. Với mái tóc húi cua bất cần và những vết sẹo mới đè lên vết sẹo cũ, cậu là nỗi khiếp sợ của những hành lang lớp học. Ngược lại, Hạ Lam chỉ là một bóng ma mờ nhạt. Cô ngồi ở dãy bàn cuối, khuất sau những chồng sách cao ngất, bình thản nhìn thế giới xung quanh như thể mình không thuộc về nó.
Sự giao thoa định mệnh diễn ra vào một chiều mưa tầm tã sau con hẻm trường. Nam bị vây đánh, máu và nước mưa hòa quyện khiến cậu trông thảm hại hơn bao giờ hết. Thay vì chạy trốn, Lam lặng lẽ tiến đến, che chiếc ô xanh nhạt lên đầu gã trai đang gục ngã.
"Sao không đi đi? Nhìn tôi trông giống người tốt lắm à?" – Nam nhếch mép, hơi thở nồng mùi máu.
"Cậu không tốt, nhưng cậu đang đau." – Lam đáp, đôi mắt bình thản đến lạ lùng.
Vượt Qua Giông Bão
Suốt 5 năm sau khi rời ghế nhà trường, họ sống như những chiến binh. Nam từ bỏ những cuộc thanh trừng vô nghĩa, bàn tay vốn chỉ biết nắm đấm giờ đây chai sạn vì dầu mỡ trong xưởng cơ khí. Họ sống trong căn gác trọ nhỏ hẹp, nơi Nam từng thề: "Anh có thể là rác rưởi của xã hội, nhưng anh sẽ là bức tường kiên cố nhất của em."
Đám cưới của họ diễn ra vào một ngày trời trong vắt. Không xe hoa đắt tiền, chỉ có một lời thề nguyện chân thành. Ba tháng sau, hạnh phúc vỡ òa khi Lam thì thầm vào tai anh: "Anh ơi, con được 8 tuần rồi". Nam bật khóc, gã đàn ông xăm trổ áp tai vào bụng vợ, vụng về lên kế hoạch về một cái nôi gỗ, về những ngày bình yên không còn mùi khói bụi giang hồ.
Tiếng Súng Định Mệnh
Đêm đó, Nam đi mua cháo cho Lam vì cô ốm nghén không ngủ được. Ở góc phố cũ, một vụ cướp cửa hàng kim hoàn nổ ra. Những kẻ bần cùng trong cơn quẫn bách đã nổ súng loạn xạ. Nam định quay đi, nhưng khi thấy họng súng đen ngóm chĩa về phía một người phụ nữ mang thai khác đang ngã quỵ bên đường, bản năng của gã trai từng "ngược gió" lại trỗi dậy. Anh lao đến như một thói quen của kẻ luôn làm lá chắn cho người mình yêu.
Đoàng.
Viên đạn xuyên qua lớp áo khoác cũ, găm thẳng vào túi ngực trái – nơi anh để tấm hình siêu âm đầu tiên của con và bức thư chưa kịp gửi cho Lam.
Khoảng Lặng Tàn Khốc
Lam nhận tin khi đang đan nốt chiếc mũ len nhỏ màu xanh. Tại nhà xác, cô không gào thét. Cô chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay đã lạnh ngắt của chồng, đặt nó lên bụng mình – nơi mầm sống vẫn đang tồn tại.
"Anh xem, con đạp rồi này... Anh đã hứa là sẽ dạy nó cách thắt dây giày cơ mà?"
Máu đã thấm đen tờ giấy siêu âm, che mờ đi hình ảnh hài nhi bé nhỏ. Người ta tìm thấy trong ví anh một tấm ảnh thẻ cũ kỹ của Lam thời cấp ba – cái thời mà cô mờ nhạt đến mức cả thế giới ngó lơ, chỉ riêng Nam coi cô như cả mạng sống.
Hạnh phúc vừa chạm tới đầu ngón tay đã tan thành mây khói. Nam nằm đó, mãn nguyện vì đã bảo vệ được một sinh linh, nhưng lại lỗi hẹn với chính gia đình mình. Giông bão họ đã cùng nhau đi qua, nhưng đến khi trời quang mây tạnh, người che ô cho cô năm ấy đã mãi mãi ngủ vùi trong lòng đất lạnh.