🥹🥹💗
«────── « ⋅ʚ♡ɞ⋅ » ──────»
Tôi – Nguyễn Thành Công. Ở tuổi 25, cuộc đời tôi là một thước phim đen trắng cũ kỹ.
Sau khi cha mẹ qua đời, tôi sống như một cái bóng, không buồn, không khóc, tâm hồn chai sần trước những va đập của cơm áo gạo tiền.
Thế rồi năm 24 tuổi, Xuân Bách xuất hiện. Anh như một vạt nắng rực rỡ đột ngột chiếu rọi vào hầm tối của tôi.
Anh có tất cả: gia thế, sự nghiệp, và cả một trái tim ấm áp.
Khi anh tỏ tình giữa đám đông, tôi đã run rẩy tự hỏi.
"Một kẻ chẳng có gì như mình, lấy tư cách gì để đứng cạnh anh?"
Tôi đã định lùi bước, nhưng vòng tay anh ôm chặt lấy tôi, hơi ấm ấy giống hệt vòng tay mẹ ngày xưa.
"Tôi thương em, chỉ cần em đồng ý, tôi sẽ che chở cho em cả đời."
Khoảnh khắc ấy, màu sắc bắt đầu trở lại với cuộc đời tôi.
Một tháng ở bên anh, tôi như được tái sinh. Anh chăm chút cho tôi từng bữa ăn, viên thuốc, thay cho tôi những bộ đồ thiết kế riêng.
Tôi cứ ngỡ mình đã thực sự trở thành " Hoàng tử" trong lâu đài của anh.
Nhưng lâu đài cát thì dễ sụp đổ. Ngày anh nói lời chia tay, trời đất quanh tôi như vỡ vụn.
Tôi quỳ xuống, bám lấy vạt áo anh mà cầu xin, nhưng anh chỉ để lại một câu nói lạnh lùng trước khi mất hút sau cánh cửa.
"Xếp đủ 1000 con hạc giấy đi. Ước đi, rồi anh sẽ quay lại."
Tôi tin anh. Tôi giam mình trong phòng, điên cuồng xếp hạc.
Mười con, một trăm con, rồi chín trăm chín mươi chín con...
Đầu ngón tay tôi rướm máu vì vết cắt của giấy, đôi tay run rẩy đến mức không cầm nổi chén cơm, nhưng hy vọng trong tôi thì cháy bỏng.
Khi con hạc thứ 1000 hoàn thành, tôi gửi đi dòng tin nhắn bằng tất cả sức tàn.
"Em xếp xong rồi. Anh quay lại với em được không?"
Ba tháng. Năm tháng. Cuối cùng điện thoại cũng rung lên.
[Ngốc ạ. Anh đã cưới từ lâu rồi. Vợ anh còn đang mang thai.]
Dòng chữ ấy như một nhát dao rạch nát chút hơi tàn cuối cùng trong lồng ngực tôi.
Tôi nhìn điện thoại, rồi lại nhìn căn phòng ngập tràn hạc giấy – một nghìn lời cầu nguyện, một nghìn sự chờ đợi, hóa ra chỉ là một nghìn trò đùa dai dẳng.
Tôi không khóc nổi. Cảm giác đau đớn không đến ngay lập tức mà nó thấm từ từ, làm tê liệt từng tế bào.
Đôi bàn tay chai sần vì xếp hạc khẽ run lên, rồi tôi bật cười – một điệu cười khàn đặc, vỡ nát.
Hóa ra, 1000 con hạc này không mang anh về, nó chỉ là cái thời hạn để anh đợi tôi tự tay chôn cất đi đoạn tình cảm ngu ngốc này.
Tim tôi thắt lại, một ngụm khí lạnh tràn vào phổi khiến tôi sặc sụa.
Tôi vơ lấy đống hạc giấy bên cạnh, tung chúng lên không trung.
Những con hạc giấy trắng tinh, có con còn dính vệt máu khô của tôi, rơi lả tả như những cánh hoa tang.
Anh có vợ, có con, có hạnh phúc mới. Còn tôi, tôi có 1000 con hạc giấy và một tâm hồn đã hoàn toàn chết lặng.
Hết
" Hóa ra, 1000 con hạc giấy này chưa bao giờ là chiếc cầu nối đưa anh trở về, mà nó chính là bản án chung thân cho sự ngây thơ của tôi. Vì thương anh, tôi đã gom góp chút sức tàn cuối cùng, mặc kệ những đầu ngón tay rách nát vì vết cắt của giấy, mặc kệ đôi vai rã rời và những đêm thức trắng để dệt nên một hy vọng mong manh. Tôi đã nâng niu từng con hạc như thể đang ôm lấy linh hồn của anh, gửi gắm vào đó cả nghìn lời cầu nguyện, nghìn sự tha thứ và vạn sự mong chờ.
Tôi cứ ngỡ, chỉ cần mình đủ thành tâm, chỉ cần tôi xếp đủ con số ấy thì định mệnh sẽ mỉm cười. Nhưng sự thật lại tàn khốc đến nghẹt thở. Anh nỡ lòng nào biến tình yêu và sự hy vọng của tôi thành một trò đùa không hơn không kém? Anh dùng 1000 con hạc để mua thời gian cho anh đi xây tổ ấm mới, để anh thảnh thơi bên vợ con, trong khi tôi ở đây, giam mình trong bóng tối để thực hiện cái 'thử thách' đầy cay đắng ấy.
" Anh bước đi trên thảm hoa hồng, còn tôi gục ngã giữa rừng hạc giấy vô hồn. Trò đùa của anh kết thúc rồi, anh chiến thắng với một gia đình hạnh phúc, còn tôi thất bại thảm hại với đôi bàn tay đầy sẹo và một trái tim đã hoàn toàn vỡ vụn thành mây khói."
Thấy hơi nhảm🥹. Mấy nay cứ bí idea làm sao í. 👽