Tôi là từ nhiễm nhiễm năm nay tôi 3 tuổi sống ở một làng cách khá xa Thi trấn. Trong nhà người thương tôi nhất là cô út của tôi cô từng nói cô rất hiểu hoàn cảnh của tôi. Nhưng tôi chẳng hiểu gì?...
Ngày bé tôi hay nghe người lớn nói đứa trẻ ngoan thì mới có kẹo ăn. Kẹo là món ăn ngon nhất trên đời ngọt lịm luôn khiến tôi mê mẩn. Từ lúc đó tôi đã trở thành đứa trẻ ngoan để mong có kẹo ăn.
Vậy là tôi hai tuổi, mẹ đã sinh ra một em trai. Khi mẹ sinh em gái bà con trong làng và họ hàng gần xa đều đến thăm, họ coi việc trêu trọc tôi là trò đùa tiêu khiển.
-" tiểu nhiễm à em xinh ra rồi mẹ sẽ không còn yêu con nữa đâu, mẹ chị thương em thôi"- bà họ vừa nói vừa cười cắn hạt dưa.
-" đúng rồi đúng rồi sau này con còn phải nhường hết đồ chơi cho em nữa"- bác cả cũng tiếp lời
-" bố mẹ sẽ không thương mình nữa sao" -òa khóc nước mắt nước mũi tèm lem.
Mọi người thấy tôi khóc thì gọi bố mẹ tôi ra, khác với bình thường bố mẹ quát tôi. Họ bảo tôi chẳng làm họ yên tâm, bảo tôi đã lớn rồi không thể ngoan ngoãn hơn sao. Nhưng hình như họ áp lên tôi cái chữ chị cả mà quên mất tôi cũng chỉ có ba tuổi. Trước những lời quát tháo của bố mẹ tôi lẳng lặng về phòng.
Gió lạnh ùa vào cửa sổ kéo theo suy nghĩ của tôi. Bố mẹ không thương mình nữa có phải vì mình chưa đủ ngoan không,mình... mình phải ngoan hơn nữa.
Hôm nay là ngày bão tới, hình như bố mẹ quên mất không đóng cửa sổ của tôi rồi. Tôi từ giường trèo xuống ngó ra cửa. Bố mẹ ở ngoài đang nói truyện.
Bố: -" có em rồi mà tiểu nhiễm còn chưa trưởng thành lên ít nào."
Mẹ:-" đúng đấy hàng ngày chỉ biết nghịch ngợm, còn không biết phụ giúp việc gì."
Bà Vương hàng xóm:-" con bé này nhìn là thấy tâm chắc chắn không làm nên việc."
Bà Vương là người trọng nam khinh nữ, trước giờ luôn rất ghét tôi.
Thấy mọi người nói truyện tôi cũng không giám gọi bố mẹ. Trời đã bắt đầu mưa từng hạt nặng trĩu theo gió bay vào phòng tôi. Thấy thế tôi quyết tâm đóng cửa sổ lại, nhưng chiều cao của tôi không đủ đóng cửa sổ lại. Tôi kéo một cái ghế
Rồi trèo lên đóng cửa sổ lại. Tôi đã thành công đóng cửa sổ nhưng ghế ướt làm tôi trượt chân tay quyệt vào mảnh sắt máu tuôn ra. Tiếng động rất lớn đầu óc tôi choáng váng đường như nghe thấy tiếng cô út.
Khi tôi mở mắt ra nhìn thấy đầu tiên là Trần nhà trắng toát của bệnh viện, rồi là ánh mắt lo lắng của cô út và vẻ mặt thờ ơ của bố mẹ. Không biết vì sao Vương cũng ở đây, tôi xòe tay ra ở cổ tay quấn băng dày cộp. Tôi muốn mở miệng nói truyện nhưng giọng khàn đặc. Nhìn thấy ánh mắt tôi cô út cho tôi uống nước, vừa uống được một ngụm bà Vương lại nói:
Bà Vương:" nhìn con nhóc này là tôi biết rất tâm cơ mà, chắc chắn là nghe chúng ta nói về nó nên lên kế hoạch cắt cổ tay gây sự chú ý."- giọng bà khàn khàn lại có chút đanh đá.
Theo đó sắc mặt ba mẹ tối đi và sự hoang mang của cô út. Bố mẹ đường như tin là thật nhìn bà Vương với một ánh mắt kính nể bái phục như bà nói hoàn toàn đúng. Còn cô út cô hiểu rõ tôi nhất rất tin tưởng tôi. Nhìn thấy bố mẹ như thế tôi muốn nói với họ rằng " bố mẹ ơi con chỉ là vô tình ngã, con không cố ý bố mẹ đừng giận con " nhưng tiếc thay cổ họng khàn đặc nói không nên lời. Đúng lúc đó em òa khóc mọi người giồn hết sự chú ý vào em.
Không lâu sau cuối cùng tôi cũng được xuất viện được đưa về nhà. Ngoài bố mẹ và em gái mới sinh thì nhà tôi còn hai người. Một là em họ tôi gọi là em nhưng nó lớn hơn tôi vài tuổi rất bướng bỉnh, luôn cho mình là đúng. Bố mẹ nó li hôn và mẹ nó bỏ nó ở đây. Còn người còn lại là bà nội tôi, tôi đặc biệt thương bà luôn quan tâm bà.
Gọi là em họ nhưng tôi cùng em ấy sưng hô như bạn bè vậy. Còn lí do tại sao em ấy lại ở đây là do bố mẹ li hôn bỏ nó ở đây, tôi đã từng thương nó vì bố mẹ không yêu thương nó nữa. Rồi một ngày đã thay đổi cuộc đời tôi, từ một cô bé hạnh phúc rơi xuống đáy.
Vào năm tôi 7 tuổi mọi thứ đang rất ổn tuy bố mẹ không yêu thương tôi hoàn toàn, bà thì thấy tôi ngoan hơn em họ nên phân biệt đối sử (em họ buớng bỉnh khó chiều nên bà đối tốt hơn, tôi cũng không hiểu vì sao lại thế). Bố tôi làm việc quá nhiều nên đã bị bệnh, không phải bệnh bình thường ông đã liệt nửa người. Cánh tay phải và chân phải không thể sử dụng nữa. Lại thêm không lâu nữa tôi 9 tuổi, sau khi bị bệnh bố khó tính khó chịu hay chửi mắng tôi và bà. Tôi ghen tị với em họ, nó luôn được bố tôi so sánh với tôi tuy tôi biết tôi giỏi hơn nó nhiều. Em có thể làm tất cả những điều em muốn mà không bị hai chữ NGOAN NGOÃN gò bó.
Bà bị chửi rất nhiều tôi thương bà nhưng chẳng thể làm gì.
Thời gian dần trôi từ năm 7 tuổi tôi luôn bị chửi mắng, phân biệt đối sử, không được chia đều tình cảm, thiếu tình thương. Giờ đã 12 tuổi tuổi dậy thì. Từ 2 năm trước tôi đã bị một thứ gì đó thúc đẩy. Tôi từ việc vừa ghét vừa thương bố chuyển sang căm hận. không còn nhút nhát mà giám đối diện với nỗi sợ, ngày trước khi bị mắng tôi sẽ khóc nhưng giờ khác rồi:
- "mày đúng là ngu dốt sao được có mỗi 7 điểm nhìn em mày xem nó học giỏi bao nhiêu nó hơn mày có mấy tuổi thôi"- giọng ông chua chát, nước bọt vang ra.
-"nhưng mà bình thường con được điểm cao hơn mà lần này là làm sai thôi, với lại nó cũng có giỏi gì đâu sao lại so sánh con với nó"- mắt hơi rưng rưng
Từ nhỏ tôi đã không kìm được nước mắt nhưng bị chửi nhiều tôi đã cố gắng học cách kiềm lại.
-"mày còn giám cãi phải không tao đánh chết mày mới được"- cầm gậy trên tay quật vào người tôi
Từ ngày đó không chần trừ gì nữa tôi dùng nhiều các để học hỏi thêm mong cho tương lai thành công thoát khỏi nơi đây.
Còn bà tôi ngày nào cũng than vãn với tôi này này kia kìa.
Rồi một ngày tivi nhà tôi hỏng tôi thương bà nên cho bà xem phim từ điện thoại tôi. Tôi khó chịu nhất là khi bà xem được bà lại xem nó là điều hiển nhiên. Em họ tôi tuy được bà thương nhưng vẫn rửng rung nhìn bà không giúp. Tôi cứ nghĩ sẽ được thương hơn nhưng...
-" điện thoại đâu đem ra cho bà xem phim"- bà nói như nó là điều hiển nhiên và ra lệnh cho tôi
Bị khó chịu tôi không cho bà xem nữa cũng bận nên tôi không cho. Thế mà bà lại chửi tôi và so sánh tôi với em họ
-" nhìn em xem..."
Thật sự tôi không muốn nghe nữa bịt tai lại. Bà luôn thương và quan tâm em tôi. Em họ rất bướng nhưng khi bị em chửi không muốn làm việc nặng bà lại bảo tôi làm, thương bà nên tôi giúp nhưng không ngờ bà lại lấn tới thêm.
Rất mệt mỏi khi ở nhà. Các bạn nghĩ tôi đi trường là ổn đúng không, nhưng không.