Nếu Đã Không Yêu Sao Lại Nhìn Tôi Như Thế?
Tác giả: Yona
Kể chuyện trên ngôi thứ nhất.
Tôi gặp cậu vào năm lớp 10. Khi ấy, cậu là người nổi bật nhất trong lớp khuôn mặt nhỏ, sống mũi cao, ánh mắt sắc sảo đến mức chỉ cần nhìn một lần cũng đủ khiến người ta nhớ mãi.
Chúng tôi bắt đầu hẹn hò một cách rất tự nhiên, như thể mọi thứ vốn dĩ nên là như vậy. Ở bên cậu, tôi chưa từng phải gồng mình, chưa từng phải suy nghĩ quá nhiều. Chúng tôi hợp nhau đến mức đáng ngạc nhiên không cãi vả, không giận hờn, chỉ có những ngày bình yên trôi qua rất nhẹ.
Cậu hay xoa đầu tôi. Một cái chạm rất đơn giản thôi, nhưng lại khiến tôi cảm thấy được che chở. Tôi thích cảm giác đó đến mức nhiều khi chỉ muốn thời gian dừng lại, để tôi mãi ở trong vòng tay ấm áp ấy, không phải nghĩ đến chuyện một ngày nào đó sẽ rời xa.
Chúng tôi bên nhau hơn nửa năm, đủ để chia sẻ những niềm vui vụn vặt, những nỗi buồn nhỏ bé của tuổi học trò. Nhưng rồi, chúng tôi chia tay.
Đến bây giờ, tôi vẫn không biết lý do là gì.
Nghĩ lại, tôi chỉ thấy buồn cười. Nếu lúc đó cả hai chịu cố gắng thêm một chút, có lẽ chúng tôi đã có thể đi cùng nhau lâu hơn. Nếu như vậy, có lẽ bây giờ tôi đã không phải ôm theo những tiếc nuối này… không phải thỉnh thoảng lại mong cậu quay về như thế.
Nhưng cậu chưa từng quay lại.
Vậy thì ánh mắt hôm đó… rốt cuộc là gì?
Ngày chúng tôi vừa chia tay, tôi khóc rất nhiều. Trong giờ học, tôi không kìm được, chỉ biết gục xuống bàn mà khóc, mặc kệ xung quanh có ai nhìn thấy.
Chiều hôm ấy, lớp đi lao động. Khi tan, tôi dắt xe ra bãi đậu. Vô tình ngước lên… tôi chạm phải ánh mắt của cậu.
Chỉ một khoảnh khắc thôi.
Nhưng ánh mắt đó, đến tận bây giờ tôi vẫn không quên được.
Nó là gì vậy? Là buồn? Là tiếc nuối? Hay chỉ đơn giản là một cái nhìn vô tình không mang ý nghĩa gì cả?
Một năm sau, tôi nghe loáng thoáng rằng cậu đang thích một bạn nữ trong lớp. Ai cũng biết, chỉ có tôi là không.
Tôi không có quyền can thiệp vào chuyện của cậu nữa cậu thích ai, quen ai, đó là lựa chọn của cậu. Nhưng việc mọi người đều biết, chỉ riêng tôi bị đặt ra ngoài, khiến tôi khó chịu một cách kỳ lạ.
Như thể tôi là người cuối cùng đáng được biết.
Cảm giác đó rõ ràng hơn vào một ngày tôi đứng ngoài hành lang nói chuyện với bạn. Phía sau lưng tôi là cậu và một người khác.
Tôi vẫn đang nói chuyện, nhưng tai lại vô thức lắng nghe.
Người kia hỏi:
“Ủa, tặng sữa cho người ta hả? Tiến triển tới đâu rồi?”
Tôi quay lại.
Và đúng lúc đó, tôi thấy cậu nhìn về phía tôi một cái nhìn rất nhanh, như một tín hiệu… bảo người kia đừng nói nữa.
Tôi không hiểu.
Tại sao phải giấu?
Tại sao lại cư xử như thể tôi sẽ phá hỏng hạnh phúc của cậu?
Sau này, tôi nghe nói cậu quen rất nhiều người.
Còn tôi thì vẫn đứng yên ở một đoạn ký ức cũ.
Chỉ cần cậu quay lại…
Có lẽ tôi vẫn sẽ chấp nhận cậu ngay lập tức.
Đúng vậy… chỉ cần cậu chịu lùi lại một bước, quay đầu nhìn về phía tôi, có lẽ chúng tôi đã có thể ở bên nhau thêm rất lâu.
Vậy mà cậu không quay lại.
Có đôi lúc tôi tự hỏi… có phải vì tôi không đủ xinh đẹp? Không có gương mặt sắc sảo như những cô gái sau này cậu gặp?
Câu hỏi đó, tôi chưa từng dám hỏi thẳng. Và cũng không có ai trả lời.
Nhiều năm sau, khi tôi trở về làm giảng viên tại một trường gần nhà, tôi vô tình biết được cậu cũng đang giảng dạy ở đây.
Tôi đã rất bất ngờ.
Một người từng lông bông, bất cần năm ấy… bây giờ lại trở thành một giảng viên điềm đạm, chững chạc đến mức khiến tôi không dám nhận ra.
Tôi đã tự nhủ, tốt nhất là nên giữ khoảng cách.
Không thân thiết. Không dính líu. Không để quá khứ có cơ hội chen vào hiện tại.
Nhưng cậu… lại phá tan toàn bộ suy nghĩ đó.
Cậu cầm xấp tài liệu, bước nhanh đến trước mặt tôi, mỉm cười nụ cười vẫn rạng rỡ như năm nào, khiến tim tôi bất giác chệch một nhịp.
“Thì ra cậu là giảng viên mới à? Tớ còn đang nghĩ ai mà xuất chúng vậy khi còn trẻ thế đấy.”
Tôi đứng nhìn cậu, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Chỉ biết nhìn.
Cậu khẽ nhíu mày, rồi gõ nhẹ lên trán tôi.
“Sao đấy? Quên tớ rồi à?”
Tôi đưa tay lên trán, cố lấy lại bình tĩnh.
“Không có… chỉ là chưa kịp phản ứng thôi.”
Cậu bật cười.
“Nhiều năm như vậy, tính cách cậu vẫn không thay đổi nhỉ? Không hiểu sao cậu ngơ thế này mà vẫn giỏi vậy.”
Tôi mím môi, liếc cậu một cái.
“Không được nói tớ ngơ. Lỡ sinh viên nghe được thì họ chọc tớ đấy.”
“Được rồi.”
Cậu cười. “Vào họp thôi. Chúng ta… còn nhiều thời gian để nói chuyện mà.”
Tôi quay đi, lòng thầm nghĩ giữa chúng tôi… còn gì để mà “nói chuyện” nữa chứ?
Nhưng trái tim thì lại không nghe lời.
Nó vẫn đập nhanh như ngày xưa.
Buổi tối hôm đó, mọi người tổ chức một bữa tiệc nhỏ để chào đón giảng viên mới.
Tôi không ngờ… mình lại ngồi cạnh cậu.
Càng không ngờ hơn… cậu lại tự nhiên như chưa từng có khoảng cách năm năm.
Cậu gắp thịt nướng, bỏ vào chén tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn.
“Ăn đi, nhìn tớ làm gì?”
Một chị đồng nghiệp bên cạnh tò mò hỏi:
“Hai đứa quen nhau à?”
Tôi chỉ khẽ gật đầu. Còn cậu… vừa lột tôm bỏ vào chén tôi, vừa bình thản đáp:
“Dạ, bạn học từ cấp ba ạ.”
Một chị khác nheo mắt, cười đầy ẩn ý:
“Bạn cấp ba bình thường… không có kiểu chăm nhau vậy đâu nha. Hai đứa có gì à?”
Tôi giật mình.
Tôi sợ,sợ cậu không thích bị hiểu lầm, sợ ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu… hoặc người mà cậu đang quen.
“Không phải đâu ạ…”
Tôi lúng túng, không biết giải thích thế nào. Thật ra… chính tôi cũng không hiểu nổi hành động của cậu. Tôi khẽ kéo tay áo cậu, nhìn cậu như cầu cứu.
Cậu hiểu ý. Cậu cười, rất nhẹ nhưng lời nói lại khiến cả bàn ăn im lặng.
“Hiện tại… chỉ là bạn thôi ạ.”
“Nhưng hôm nay gặp lại… em nghĩ chắc là duyên sắp đặt.”
“Cho nên… em đang tìm cách hàn gắn.”
Mọi người đồng loạt dừng đũa, quay sang nhìn chúng tôi.
Rồi bật cười.
“Vậy chị chúc em thành công nha. Tầm tuổi này rồi… nhanh nhanh lên là vừa.”
Tôi ngồi đó, đầu óc trống rỗng. Còn cậu… vẫn bình thản như không.
“Tớ lột cho cậu đấy. Ăn hết đi.”
Tôi nhìn cậu. Thật sự… không hiểu nổi.
Vì bực, tôi uống rượu. Ai mời, tôi cũng uống. Uống đến khi đầu óc quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi.
Lúc ra về, cậu đưa tôi xuống bãi xe.
Chiếc xe hơi của cậu khiến tôi thoáng sững lại. Cậu liếc tôi, cười:
“Lại ngơ nữa rồi. Lên xe đi.”
Tôi ngồi vào, vẫn chưa hết choáng.
“Cậu… làm gì mà nhiều tiền vậy?”
“Chơi cổ phiếu.”
Câu trả lời khiến tôi tỉnh rượu được vài phần. Tôi nhớ lại lời cậu nói trong quán, liền hỏi:
“Khi nãy… cậu nói vậy là sao? Tự nhiên lại nói đang muốn hàn gắn?”
Cậu không trả lời ngay. Xe dừng lại.
Cậu quay sang nhìn tôi ánh mắt lần này, nghiêm túc đến lạ.
“Tớ muốn theo đuổi cậu.”
Tim tôi khựng lại.
“Nếu cậu nghĩ tớ đang đùa… thì tớ sẽ để thời gian chứng minh.”
“Những năm qua tớ không yêu ai. Tớ tập trung học, kiếm tiền, lo cho sự nghiệp…”
Cậu dừng một chút, giọng trầm xuống.
“Để… xứng với cậu.”
Tôi sững người. Tôi biết. Tôi đã từng lén theo dõi cậu. Năm năm qua, cậu không quen thêm ai. Bạn bè nói cậu lao đầu vào công việc, thậm chí còn ra nước ngoài học.
Nhưng tôi luôn nghĩ… là vì một người khác. Chưa từng nghĩ… là vì tôi.
“Tại sao?” tôi hỏi nhỏ. “Tại sao lại là tớ?"
Cậu nhìn thẳng vào tôi.
“Năm năm trước tớ vô tình gặp cậu ở cảng X lúc đó cậu đang tư vấn khách hàng, tớ thì đang đi khảo sát cho công ty, khi nhìn thấy cậu không hiểu sao vừa muốn bắt chuyện vừa không dám, sợ thấy cậu tớ lại không kìm được mồm mình mà tung ra những lời thả thính sẽ khiến cậu không vui, những năm trước những câu thả thính ấy đều là thật là tớ không kìm bản thân được khi gần cậu. Chúng ta ai cũng từng có người mới đặc biệt là tớ, nhưng tớ chưa từng đi quá giới hạn với ai, hiện tại tớ còn trong trắng."
Tôi lập tức nhíu mày.
“Cậu… nói cái đó làm gì?”
Cậu trả lời rất thản nhiên:
“Nếu muốn ở bên cậu… ít nhất tớ phải sạch.”
Tim tôi khẽ rung lên.
“Nè… cậu đề cao tớ quá rồi đấy.”
“Trước hay sau đều vậy.”
Cậu nói.
“Trong mắt tớ… cậu luôn là người rất đẹp. Và rất giỏi.”
Tôi nhìn cậu. Cố tìm một chút gì đó giả dối. Nhưng không có. Chỉ có sự chân thành… và mong chờ.
“Cậu… cho tớ cơ hội theo đuổi cậu được không?”
Tôi im lặng. Thật ra, từ khoảnh khắc gặp lại cậu ở hành lang… tôi đã biết mình không thể thoát khỏi cậu nữa rồi. Chỉ cần cậu quay lại… tôi đã muốn bước về phía cậu.
Nhưng những ấm ức năm đó… Tôi không muốn dễ dàng bỏ qua. Tôi nhìn cậu, khẽ cong môi.
“Được thôi.”
“Xem cậu thể hiện thế nào.”
Cậu cười, nụ cười quen thuộc đến mức khiến tim tôi mềm đi. Rồi cậu đưa tay lên, xoa nhẹ đầu tôi động tác vẫn giống hệt năm xưa.
“Ngoài tớ ra… có ai xoa đầu cậu không?”
Tôi liếc cậu một cái, đáp rất nhanh:
“Đương nhiên là có.”
Bàn tay cậu khựng lại một chút, rồi rút về. Cậu quay sang lái xe, giọng nghe có vẻ bình thản nhưng lại mang theo chút gì đó không vui:
“Tay ai mà không tốt gì hết… xoa kiểu gì mà tóc cậu rụng mất nửa rồi.”
Tôi lập tức phản bác:
“Này nhá, là do tớ học nhiều nên mới vậy thôi. Mà cũng chưa hói lắm đâu.”
Cậu thản nhiên đáp:
“Chưa hói… nhưng không nhiều như trước.”
Tôi hừ nhẹ:
“Cũng có tuổi rồi.”
Cậu không nói gì thêm. Không khí trong xe bỗng yên tĩnh lại, nhưng lại không hề gượng gạo chỉ là… có gì đó lặng lẽ chảy giữa hai chúng tôi.
Cậu nói sẽ theo đuổi tôi. Nhưng tôi vẫn chưa biết… cậu định theo đuổi theo cách nào.
Cho đến sáng hôm sau. Khi tôi bước vào văn phòng, trên bàn đã có sẵn một bình giữ nhiệt. Bên trong là trà dâu đúng loại tôi thích. Bên cạnh là một hộp bánh ướt còn ấm, và… một nhánh hoa hồng nhỏ.
Tôi đứng nhìn một lúc.
Không cần hỏi… cũng biết là của ai. Chị đồng nghiệp nhìn thấy thì lập tức trêu:
“Cậu em chăm em tốt ghê nha. Mà cũng phải… em nhìn ốm yếu quá mà.”
Tôi chỉ cười nhẹ, không đáp. Mang theo hộp bánh và bình nước, tôi xuống căn tin. Vừa bước ra ngoài… đã thấy cậu đứng đó. Như thể đã đợi sẵn. Tôi tiến lại gần, hỏi:
“Sao cậu biết tớ chưa ăn sáng?”
Cậu nhún vai:
“Đoán thôi.”
Tôi bật cười:
“Hay nhỉ?”
Cậu nhìn tôi, ánh mắt bình thản nhưng lại rất chắc chắn
:
“Đi ăn thôi.”
“Lát nữa vào dạy, cậu lại đói.”
Không phải là lời mời. Cũng không phải hỏi ý kiến. Mà giống như… một thói quen rất tự nhiên. Giống như trước đây.
Và điều khiến tôi khó xử nhất là...Tôi không hề muốn từ chối.
Cứ như vậy… ngày nào cậu cũng mang đồ ăn cho tôi.
Không chỉ là bữa sáng, mà có khi cả bữa trưa cũng được chuẩn bị sẵn. Hộp cơm gọn gàng, món ăn thay đổi liên tục, lúc thì thanh đạm, lúc thì đủ chất rõ ràng là đã có suy nghĩ.
Một lần, tôi không nhịn được mà hỏi:
“Cậu… lấy đâu ra thời gian để làm mấy thứ này vậy?”
Cậu đáp rất nhẹ:
“Thức sớm một chút là được.”
Rồi nhìn tôi một cái, giọng chậm lại:
“Cậu gầy quá… phải ăn uống đàng hoàng hơn.”
Tôi khẽ cười, nửa đùa nửa thật:
“Từ khi nào mà cậu chu đáo vậy?”
Cậu không suy nghĩ, trả lời ngay:
“Tớ vẫn luôn vậy mà.”
Tôi im lặng.
Câu nói đó… trước đây cậu cũng từng nói.
Chỉ là lúc đó, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình nhớ lại từng chữ như thế này.
Chúng tôi cứ như vậy… trôi qua nửa năm.
Cậu vẫn đều đặn xuất hiện trong cuộc sống của tôi, bằng những việc nhỏ nhặt nhất.
Chăm sóc, quan tâm, ở bên… nhưng tuyệt nhiên không hỏi tôi một lần nào. Rằng tôi đã chấp nhận cậu chưa.
Còn tôi…Càng lúc càng thấy áy náy.
Hôm nay cậu không đến trường. Tôi bận suốt cả ngày, đến tận chín giờ tối mới rời khỏi phòng làm việc. Vừa xuống bãi đậu xe, điện thoại reo lên. Là một người bạn chung của tôi và cậu.
“Tớ nghe đây.”
Đầu dây bên kia nói nhanh:
“Cậu qua đón bạn trai cậu đi. Nó say khướt rồi.”
Tôi khựng lại.
“…Bạn trai gì chứ.”
“Thì sắp là bạn trai.”
Người kia cười.
“Nhanh lên, bắt xe qua đi, rồi chạy xe nó về.”
Tôi thở dài.
Cuối cùng vẫn quay xe về nhà, rồi bắt taxi đến quán bar.
Bên trong ồn ào, ánh đèn chớp nháy. Tôi vừa bước vào đã thấy cậu nằm gục trên bàn, tóc rối, áo sơ mi hơi nhăn, hoàn toàn khác với vẻ điềm đạm thường ngày.
Bên cạnh còn ba người bạn nữa. Một người thấy tôi thì lập tức vẫy tay:
“Ở đây!”
Tôi đi lại gần.
Cậu ta nhìn tôi, nửa đùa nửa thật:
“Bộ cậu từ chối nó hay sao mà nó uống tới mức này vậy?”
Tôi lắc đầu:
“Tớ đâu có…”
Tôi nhìn sang cậu, giọng nhỏ lại:
“Chỉ là… cậu ấy không nói gì, nên tớ cũng không biết phải mở lời thế nào.”
Người kia thở dài, lắc đầu:
“Thiệt tình. Một đứa thì nghĩ mình chưa đủ chân thành nên không dám hỏi, một đứa thì không biết phải nói gì…”
“Đứa nào cũng từng yêu vài mối rồi, kinh nghiệm đầy mình… mà đứng trước nhau lại ngơ hết.”
Tôi khẽ cười, nhưng trong lòng lại chùng xuống.
“Yêu người mới… khác với việc bắt đầu lại với người cũ mà.”
Không ai nói gì thêm. Tôi nhìn cậu. Người con trai đã từng khiến tôi đau lòng… rồi lại quay về, kiên nhẫn ở bên tôi suốt nửa năm.
Cậu… vốn đâu phải người kiên nhẫn như vậy.
Cũng không phải kiểu người chủ động theo đuổi.
Trước đây, những mối quan hệ của cậu… đều là người khác mở lời trước.
Vậy mà bây giờ, cậu lại âm thầm ở bên tôi suốt từng ấy thời gian.
Tại sao?
Tôi không hiểu.
Tôi cúi xuống, khẽ lay cậu.
“Linh… cậu ổn không?”
Cậu chỉ “ừm” một tiếng rất khẽ.
Nhỏ đến mức… dường như chỉ mình tôi nghe được.
Tôi quay sang mấy người bạn bên cạnh:
“Mấy cậu giúp tớ đưa cậu ấy ra xe với.”
Tôi lái xe. Đưa từng người về. Không khí trong xe yên tĩnh hơn hẳn so với lúc ở quán. Cậu ngồi phía sau, dựa vào cửa kính, gần như ngủ hẳn.
Một người bạn lên tiếng:
“Cậu… nhanh cho nó câu trả lời đi.”
“Tụi tớ nghe nó lảm nhảm suốt ba tháng nay, nhức đầu gần chết.”
Tôi nắm chặt vô lăng.
“Vậy sao cậu ấy không hỏi tớ?”
Người kia bật cười, nhưng giọng lại có chút bất lực:
“Thì nó sợ chứ sao.”
“Sợ hối cậu… cậu lại chạy mất.”
Tôi khẽ lẩm bẩm:
“Ngốc thật sự…”
Không biết là đang nói cậu… hay là nói chính mình.
Đưa hết mọi người về xong, trong xe chỉ còn lại tôi và cậu. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu. Cậu vẫn nhắm mắt, hơi thở đều nhưng nặng.
“Nhà cậu ở đâu?”
Tôi hỏi nhỏ.
Cậu khẽ đáp một địa chỉ… rồi lại im lặng.
Đến nơi, tôi phải rất vất vả mới đưa được cậu vào trong. Căn nhà gọn gàng, tối om. Tôi đỡ cậu nằm xuống giường, nhẹ tay cởi áo khoác ngoài cho cậu.
Cậu hơi cựa quậy, nhưng không tỉnh. Tôi vào bếp, tìm được chanh. Pha cho cậu một ly nước chanh ấm, đặt lên bàn cạnh giường.
Rồi… không hiểu sao, tôi lại đứng đó một lúc.
Nhìn cậu. Người con trai từng khiến tôi không ngừng nhớ về. Người bây giờ lại kiên nhẫn đến mức khiến tôi thấy khó chịu… vì bản thân mình không dám bước thêm một bước.
Tôi thở nhẹ. Cuối cùng tôi vẫn vào bếp, nấu một nồi cháo đơn giản cho cậu. Chỉ là chút thịt và cà rốt có sẵn, nhưng khi cháo sôi lên, mùi thơm lan ra, căn bếp nhỏ bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Về đến nhà, tôi leo lên giường, mở tiểu thuyết đọc đến tận bốn giờ sáng. Dù sao mai cũng là chủ nhật, chẳng có gì phải vội.
Tám giờ sáng, điện thoại rung lên. Tôi còn chưa tỉnh hẳn, mắt không mở nổi, chỉ mò mẫm cầm máy.
"Alo."
"Cậu còn ngủ?"
Là cậu.
Tôi khẽ ừ một tiếng, giọng còn lười nhác.
"Cậu tỉnh rượu chưa? Thấy cháo tớ để trong tủ chứ?"
"Tớ ăn rồi. Ngon lắm. Nhờ cậu mà tớ không thấy mệt mỏi."
Khóe môi tôi khẽ cong lên, cảm giác buồn ngủ cũng dịu đi một chút.
"Vậy thì tốt, tớ ngủ thêm đây."
"Trưa tớ sang đón cậu đi ăn nhé."
"Cậu sang đây tớ nấu cậu ăn, ngày nghỉ tớ không muốn ra đường."
Mười giờ, tôi dậy, bắt đầu nấu ăn. Căn nhà yên tĩnh, chỉ có tiếng dao chạm thớt và mùi thức ăn lan dần.
Cậu sang đúng giờ.
Ăn xong, cậu tự nhiên đứng dậy rửa bát. Tôi ngồi gọt xoài, thứ cậu mang sang. Không ai nói gì nhiều, nhưng không khí lại không hề gượng gạo.
Một lúc sau, cậu lên tiếng, có chút ngập ngừng:
"Đêm qua… tớ có nói linh tinh gì không?"
Tôi liếc cậu, khóe môi nhếch nhẹ.
"Không. Cậu ngoan lắm."
"Thế… bọn kia có nói gì về tớ không?"
"Không có."
Tôi nghe cậu khẽ thở ra một hơi, như trút được gánh nặng. Thế là tôi nổi hứng trêu.
"Họ chỉ bảo dạo này cậu hơi… mè nheo, làm họ phát mệt thôi."
Cậu im lặng.
Tôi đặt dao xuống, quay lại nhìn.
"Rửa có mấy cái bát mà lâu thế?"
Nhưng chưa kịp phản ứng, tôi đã bị kéo lại. Cả người mất thăng bằng, ngã vào lòng cậu.
Một tay cậu vòng qua eo tôi, tay kia giữ lấy tay tôi. Cằm cậu tựa lên vai tôi, hơi thở ấm áp phả nhẹ bên tai.
"Nửa năm rồi… cậu thấy tớ thế nào?"
Tim tôi chợt lệch một nhịp, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản.
"Cũng… tạm ổn."
"Tạm là sao? Vẫn chưa hài lòng sao?"
Tôi hừ nhẹ.
"Nếu tớ không hài lòng, chắc giờ cậu không yên ổn vậy đâu."
Cậu khẽ cười, giọng trầm xuống.
"Vậy…"
Khoảng cách giữa hai đứa gần đến mức khó thở. Cậu hôn nhẹ lên cổ tôi lướt lên cằm tôi rồi định lên môi, tôi liền nhanh tay chặn môi cậu lại.
"Nhưng không có nghĩa là tớ hài lòng hoàn toàn."
Cậu dừng lại, ánh mắt nghiêm túc hơn.
"Vậy chỗ nào chưa ổn… tớ sửa."
"Chúng ta ngồi xuống nói chuyện nha."
Ra sofa, cậu vẫn nhìn tôi không rời.
"Đừng nhìn tớ như thế."
"Nhưng cậu đỏ mặt… đáng yêu thật đấy."
Tôi quay đi, rồi hít nhẹ một hơi.
"Cậu nghĩ sao… nếu bây giờ chúng ta kết hôn?"
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một câu trả lời do dự. Dù sao thì mọi thứ cũng đến quá nhanh. Nhưng...
"Được, ngày mai chúng ta đi đăng ký."
Tôi sững người. Không ngờ cậu lại đồng ý nhanh đến vậy.
"Tớ còn chuyện muốn hỏi."
Tôi hít một hơi, rồi nói tiếp:
"Năm lớp 10, khi chúng ta vừa chia tay, lúc ở bãi đậu xe tại sao cậu lại nhìn tớ bằng ánh mắt như thế?"
Cậu im lặng một lúc, như đang lục lại ký ức đã phủ bụi.
"Chuyện mười mấy năm rồi. Cậu hỏi làm gì?"
"Cậu không nói?"
Cậu không đáp. Tôi đứng dậy:
"Được thôi vậy cậu về đi."
“Tớ nói.” Cậu vội vàng. “Tớ nói.”
Cậu hít một hơi, rồi chậm rãi:
“Hôm đó… thấy cậu khóc trong lớp… tớ rất đau.”
“Không nghĩ cậu lại buồn đến vậy.”
“Chiều lại thấy cậu như thế… tớ càng xót.”
“Tớ đã nghĩ… hay là quay lại.”
“Chuyện đó vốn không phải lỗi của ai… nếu nói ra, có lẽ chúng ta vẫn có thể bên nhau.”
Cậu dừng lại.
“Nhưng lúc đó… tớ chẳng có gì trong tay.”
“Nếu quay lại… rồi lại làm cậu buồn… thì sao?”
“Tớ sợ… mình sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu.”
“Cứ nghĩ mãi… đến lúc nhìn cậu, tớ cũng không biết mình đã lộ ra ánh mắt đó từ khi nào.”
Tôi im lặng.
“Vậy sau này… tớ nói thích cậu… sao cậu không phản ứng?”
“Sau đó liền quen người khác không cho tớ một câu trả lời … cậu vui lắm sao?”
“Tớ không vui.”
Cậu nói ngay.
"Ở bên cậu… tớ không kiểm soát được bản thân. Nhưng lúc đó… tớ chẳng có gì để giữ cậu lại cả. Sau khi chia tay cậu, tớ chỉ quen có hai người… những người sau chỉ là giúp họ giả bạn trai thôi."
Thấy tôi vẫn chưa tin, cậu đưa điện thoại cho tôi.
"Tớ từng đăng bài đó. Tớ chưa từng nói dối cậu. Những gì nói với cậu đều là thật."
Tôi nhìn cậu.
"Và cậu làm tớ tổn thương cũng là thật."
Câu nói vừa dứt, cậu lập tức khựng lại. Ánh mắt thoáng bối rối, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Thật ra, cậu có làm tôi buồn. Nhưng phần nhiều là do chính tôi tự suy nghĩ, tự chìm trong những cảm xúc của mình rồi tự làm mình tổn thương. Chỉ là… lúc đó tôi không nhận ra.
"Tớ xin lỗi…"
Cậu nói khẽ, giọng thấp xuống.
"Tớ sẽ cố gắng nhiều hơn để bù đắp. Dù phải theo đuổi lại cậu thêm một năm nữa… tớ cũng không ngại."
Tôi suýt bật cười.
Chỉ định thử cậu một chút thôi, ai ngờ lại nghiêm túc đến vậy.
Vậy thì… trêu thêm một chút nữa chắc cũng không sao.
"Nếu thêm một năm nữa thì tớ 29 rồi. Không được, mẹ tớ sẽ bắt đi xem mắt. Cậu không thể… đẩy nhanh hơn một chút sao?"
"Nhanh hơn… là như nào?"
Tôi vừa đứng dậy, còn chưa kịp bước đi thì đã bị kéo lại.
Khoảng cách giữa hai đứa đột ngột rút ngắn. Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu đã nghiêng đầu, chạm nhẹ lên môi tôi.
Tôi khựng lại.
Không né.
Nhưng nụ hôn không dừng ở đó. Cậu giữ tôi lại lâu hơn, khiến tôi dần mất nhịp thở. Đến khi không chịu nổi, tôi mới khẽ đẩy cậu ra, tay đánh nhẹ vào ngực cậu.
“Cậu…”
Cậu bật cười, ánh mắt mang theo chút trêu chọc lẫn dịu dàng. Tay xoa nhẹ lên đầu tôi rồi kéo tôi vào lòng.
“Đẩy nhanh tiến độ… như vậy được không?”
Tôi không trả lời.
Chỉ quay mặt đi, tim vẫn còn đập nhanh.
Cậu cúi xuống gần hơn, giọng hạ thấp bên tai:
"Nếu vẫn chưa đủ… tớ có thể nghiêm túc hơn nữa."
Tôi hiểu ngay ý cậu, lập tức đẩy cậu ra một chút, giữ khoảng cách.
"Không được… tớ chưa chuẩn bị."
Cậu nhìn tôi, ánh mắt vẫn không né tránh.
"Cần cái đó làm gì…"
Cậu khẽ cười, giọng nửa đùa nửa thật.
"Nhà cậu đang cần con rể, lại còn mong bế cháu… Chúng ta không thể nhanh hơn sao?"
Tôi lập tức phản ứng, giữ tay cậu lại.
"Tớ còn chưa được tỏ tình đàng hoàng mà."
Cậu nhìn tôi, ánh mắt vừa bất lực vừa dịu dàng.
"Từ khi nào cậu lại biết đòi hỏi thế?"
Tôi mím môi, nhưng không tránh ánh nhìn của cậu.
"Như vậy… tớ mới không chịu thiệt."
Cậu nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt lần này không còn trêu chọc nữa, mà trở nên nghiêm túc đến lạ.
Rồi cậu nói, rất khẽ:
"Tớ sẽ không để cậu chịu thiệt."
Tôi im lặng. Trước đây, tôi chỉ mong cậu quay lại. Dù thế nào cũng được, chỉ cần là cậu.
Nhưng bây giờ... Khi cậu thật sự đứng trước mặt tôi, kiên nhẫn, dịu dàng, nghiêm túc…
Tôi lại muốn nhiều hơn. Muốn được yêu rõ ràng. Muốn được trân trọng. Muốn cậu bước về phía tôi… từng bước một.
Và cậu... Vẫn chấp nhận.
Có lẽ… Đây chính là hạnh phúc. Cảm giác được yêu… hóa ra là như vậy.