Trầm cảm...
Căn bệnh xuất hiện khi chúng ta ở trong một gia đình không mấy hạnh phúc...hay một áp lực gì đó đè nặng lên vai mình...
Câu nói mà người từng bị trầm cảm...
"Sao mình vô dụng quá vậy..."
"Nên chết đi cho rồi.."
"Quá mệt để sống..."
Bọn họ luôn tự hỏi rằng..."sao mình không chết đi cho rồi"
Không giống lời của internet nói... trầm cảm là bệnh...
Đúng...
Nỗi đau...cảm thấy mình vô dụng...cảm thấy bị thiên vị quá mức...bị áp lực đến kiệt sức...
Bọn họ trải qua những điều đó... và hình thành lên một bức tường ngăn cách...
Bức tường đó giúp họ có cảm giác an toàn...
Và rồi... khi họ ở trong đó quá lâu...cảm giác bị dồn nén... không có ai để giải tỏa...
Bọn họ sẽ dần dần đi vào con đường... đường đó là con đường dẫn đến căn bệnh trầm cảm
....
Bọn họ không tự nguyện...
Vì bọn họ quá mệt... để có thể tiếp tục đứng dậy...
...
Bọn họ cũng là con người bình thường...
Nhưng chỉ mắc một căn bệnh tâm lý...
Nhưng... tại sao lại kỳ thị họ...
Họ ghét điều đó...
Họ luôn sống dưới ánh nhìn phán xét...ánh nhìn khinh thường...
Họ muốn là một con người bình thường...
Họ muốn sống một cuộc đời của một người bình thường...
....
Họ... mệt lắm rồi...
Đừng kỳ thị họ nữa...
...
Một áp lực vô hình...trói họ lại...
...
Những người thường trầm cảm... sẽ tùy theo cấp độ... nhẹ thì còn có thể chữa...
Nhưng nặng thì không thể...
....
Một câu nói...
Những người khi trải qua bệnh...
" Tôi ghét trầm cảm.."
Vì không ai muốn thử nó cả...
Nhưng mà...
Lại có những người... không hiểu chuyện... lúc nào cũng lên internet rồi nói...
" Em muốn 44 có ai giúp em 44 không"
"Em vừa bị mẹ chửi... giờ em muốn 44"
"Áp lực học tập nhiều quá...em muốn 44"
"Tớ bị trầm cảm cách đây khoảng... Rồi"
...
Rồi lúc người ta chỉ 44 thì không dám làm...
...
Những người từng trải qua bệnh... đều lướt trúng những video đó...
Bọn họ đọc xong... rồi chỉ biết cười...
...
Đó là một lời nói dối cực hay...
Nhưng họ không toxic... chỉ im lặng rồi lướt qua...
Vì từng trải qua... họ không còn muốn dính vào một rắc rối nào...
...
Cách nhận biết...
Những người bệnh đó...
Cứ nhìn cách nhắn tin hoặc cư xử của họ..
Những người bị trầm cảm...
Thường sẽ tỏa ra một cảm xúc vui vẻ...
Không phải lo lắng điều gì...
Bọn họ không bàn tới việc mình bị bệnh...
Mỗi lần họ nói chuyện... họ sẽ không bao giờ để cho bạn đề cập đến chuyện bệnh trầm cảm...
Họ lúc nào cũng giữ cho mình một tính cách vui nhộn...
Họ không than phiền về việc mình bị bệnh... họ chỉ muốn... bạn đừng bỏ họ..
Vì họ không còn ai để chơi... không còn ai để tâm sự...
...
Đó chỉ là nhẹ.. còn bệnh nặng thì khác...
Những người trầm cảm nặng thường có xu hướng là 44 bọn họ có thể làm mọi cách để đạt được một đích của mình...
Nếu bị nặng thì không thể sài điện thoại...
Nặng là không thể chữa...
Nặng thì không có bạn bè...
...
Vì không ai có thể chịu nổi được người bạn của mình bị trầm cảm nặng được..
...
Đây là dưới góc nhìn của tg...
Nên có vài chi tiết không giống thì có thể bỏ qua...
Người bị trầm cảm nặng là có thật...
Người đó tên là tuyền..
Cô bị mắc bệnh từ 2021
Giờ đã bị nặng lắm rồi...
Không chữa được...
...
Còn nhẹ..
Thì tg là người trải qua...
Tg từng bị...
Từ 2/3/2022 đến 4/5/2025
Gia đình tg đã đưa tg đi điều trị tâm lý... rồi đến khám này kia...
Nên tg mới hết...
Tg từng viết chuyện...trong khi bệnh mình vẫn còn...
...
Nên những chuyện buồn...tg lấy cảm hứng từ câu chuyện mà tg trải qua và đổi thành chi tiết khác...
Còn một căn bệnh hiện tại tg đang bị...chap sau se kể chi tiết lại...
Cảm ơn vì đã đọc hết...
Tạm biệt