Cánh cửa kim loại khép lại, phát ra một âm thanh trầm đục như đóng lại cả thế giới.
Lâm Thừa đứng dựa vào tường, cổ tay vẫn còn hằn đỏ vì bị trói trước đó. Căn phòng không quá tối, nhưng đủ lạnh lẽo để khiến người ta mất phương hướng. Một chiếc bàn, một chiếc ghế, và một cửa sổ nhỏ cao quá tầm với—đó là tất cả.
“Cậu tỉnh rồi.”
Giọng nói vang lên từ phía cửa.
Người bước vào mặc vest đen, dáng cao, ánh mắt sắc như dao. Hắn không cần giới thiệu, bởi cái tên của hắn đã đủ khiến cả thành phố này phải dè chừng—
Kỷ Trạch.
Ông trùm đứng sau gần như mọi giao dịch ngầm trong thành phố.
Lâm Thừa khẽ cười nhạt, giọng khàn đi vì khát:
“Bắt tôi về… chỉ để nhìn à?”
Kỷ Trạch không đáp ngay. Hắn tiến lại gần, kéo ghế ra ngồi đối diện, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt vẫn còn vết bầm của cậu.
“Cậu không giống như những gì tôi nghe.”
“Ồ? Vậy trong lời đồn tôi là gì?” Lâm Thừa nhướng mày.
“Một con dao lạnh lùng, không cảm xúc.”
Hắn hơi nghiêng đầu, như đang đánh giá.
“Nhưng hiện tại… trông giống con mèo bị nhốt hơn.”
Không khí chùng xuống.
Lâm Thừa siết tay, ánh mắt tối lại. Cậu ghét cái cách người này nhìn mình—như thể đã nắm rõ tất cả.
“Anh muốn gì?”
Câu hỏi thẳng thừng.
Kỷ Trạch gõ nhẹ ngón tay lên bàn, nhịp đều đặn.
“Thông tin.”
“Không có.”
“Cậu trả lời nhanh quá.”
“Vì tôi không có ý định hợp tác.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi bất ngờ—Kỷ Trạch bật cười. Không lớn, nhưng đủ khiến căn phòng càng trở nên ngột ngạt.
“Không sao,” hắn nói chậm rãi, “tôi có rất nhiều thời gian.”
Hắn đứng dậy, bước về phía cửa, nhưng trước khi rời đi, hắn dừng lại, quay đầu nhìn Lâm Thừa.
“Ở đây lâu một chút, cậu sẽ hiểu… có những thứ không cần ép buộc, vẫn sẽ tự mình nói ra.”
Cánh cửa đóng lại lần nữa.
Lâm Thừa nhắm mắt, hít sâu.
Cậu biết rõ—trò chơi này không chỉ là tra hỏi.
Mà là một cuộc đấu trí.
Và trong cái “lồng sắt” này, người thua… sẽ không còn đường lui.