Mai sẽ là gì
Chiều xuống chậm như một lời chưa nói hết.
Ánh nắng cuối ngày đọng lại trên mái tôn cũ, vàng nhạt như một ký ức không còn rõ hình dáng. Gió lùa qua những tán cây trước ngõ, mang theo mùi đất ẩm và chút hơi ấm còn sót lại của ban ngày. Tất cả cứ thế trôi, chậm rãi, như thể thời gian cũng đang ngập ngừng trước khi bước sang một ngày mới.
Nam ngồi trước hiên nhà, hai tay đan vào nhau, mắt nhìn xa xăm về phía con đường đất quen thuộc. Con đường ấy không dài, nhưng lại chứa đựng cả tuổi thơ của cậu — những lần chạy chân trần, những buổi chiều thả diều, những ngày mưa bùn lấm lem mà vẫn cười vang.
Hôm nay, con đường ấy vẫn vậy. Nhưng Nam biết, có điều gì đó đã khác.
“Mai sẽ là gì nhỉ?”
Câu hỏi ấy bỗng bật ra trong đầu, không rõ từ lúc nào.
Cậu không hỏi ai. Chỉ là tự hỏi chính mình.
1. Một ngày rất bình thường
Buổi sáng của Nam bắt đầu như bao ngày khác.
Tiếng mẹ gọi từ trong bếp:
“Dậy đi con, trễ học bây giờ.”
Nam lồm cồm ngồi dậy, dụi mắt. Ánh sáng lọt qua khe cửa sổ, chiếu vào phòng như những sợi chỉ vàng mỏng manh. Cậu đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt của mình — vẫn là gương mặt đó, nhưng có điều gì đó khiến cậu thấy xa lạ.
“Có phải mình đang lớn lên không?”
Nam tự hỏi, rồi tự cười.
Ở trường, mọi thứ diễn ra đều đều. Thầy giảng bài, bạn bè nói chuyện, tiếng phấn kêu lạch cạch trên bảng. Nam ngồi đó, ghi chép đầy đủ, nhưng tâm trí lại như trôi đâu đó.
Bạn thân của cậu, Tuấn, quay sang:
“Ê, mày định sau này làm gì chưa?”
Nam khựng lại.
Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khiến cậu không biết trả lời thế nào.
“Chưa biết nữa.”
Tuấn cười:
“Tao thì muốn làm kỹ sư. Nghe ngầu không?”
Nam gật đầu, nhưng trong lòng lại có một khoảng trống mơ hồ.
Cậu không có một câu trả lời chắc chắn.
Không phải vì cậu không nghĩ tới. Mà vì càng nghĩ, cậu càng thấy… mơ hồ.
2. Chiều và những suy nghĩ không tên
Chiều đến, Nam lại ngồi ở hiên nhà.
Trời hôm nay đẹp một cách lạ lùng.
Mây trôi chậm, từng lớp chồng lên nhau như những suy nghĩ chưa được sắp xếp. Ánh hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành một màu cam dịu nhẹ, vừa ấm áp vừa buồn.
Nam nhìn lên.
“Thiên nhiên lúc nào cũng đẹp… dù có ai nhìn hay không.”
Cậu chợt nghĩ vậy.
Con người thì khác. Chúng ta luôn cần một lý do để tồn tại, một mục tiêu để bước tiếp. Nhưng bầu trời thì không cần. Nó vẫn cứ ở đó, vẫn đẹp, vẫn rộng lớn, bất kể ai có nhận ra hay không.
“Hay là… sống cũng nên như vậy?”
Nam tự hỏi.
Không cần phải trở thành điều gì quá lớn lao. Không cần phải chứng minh gì với ai. Chỉ cần tồn tại, và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Nhưng nghĩ thì dễ.
Còn thực tế… lại khác.
3. Độc thoại của một tâm hồn đang lớn
“Mai sẽ là gì?”
Câu hỏi ấy lại quay trở lại.
Nam nhắm mắt, tự nói với chính mình:
“Mai… có thể mình vẫn là mình. Vẫn đi học, vẫn ăn cơm với gia đình, vẫn cười nói với bạn bè.”
“Nhưng cũng có thể… mai mình sẽ khác.”
“Có thể mình sẽ hiểu bản thân hơn một chút.”
“Hoặc có thể… lại càng rối hơn.”
Nam thở dài.
“Con người thật kỳ lạ.”
“Chúng ta luôn muốn biết tương lai. Nhưng nếu biết trước hết mọi thứ… thì liệu có còn ý nghĩa không?”
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Lá cây xào xạc như đang trả lời thay.
Nam mở mắt, nhìn những chiếc lá rung rinh trong ánh chiều.
“Mỗi chiếc lá đều khác nhau… nhưng đều rơi khi đến lúc.”
“Có lẽ… con người cũng vậy.”
Chúng ta không cần giống nhau.
Không cần đi cùng một con đường.
Chỉ cần… đi đúng với chính mình.
4. Một cuộc trò chuyện nhỏ
Tối hôm đó, Nam ngồi ăn cơm cùng gia đình.
Ba cậu hỏi:
“Dạo này học hành sao rồi?”
“Dạ bình thường.”
“Có nghĩ tới chuyện sau này chưa?”
Nam im lặng một lúc.
Rồi cậu nói:
“Con… chưa biết.”
Ba cậu không trách.
Chỉ gật đầu:
“Không sao. Không ai bắt con phải biết ngay.”
Nam ngước lên, hơi bất ngờ.
Ba cậu nói tiếp:
“Ba cũng từng như con. Cũng từng không biết mình sẽ là gì.”
“Rồi sao ạ?”
“Rồi thì… cứ sống. Làm những gì mình có thể. Tự nhiên sẽ có câu trả lời.”
Nam nhìn ba.
Lần đầu tiên, cậu cảm thấy câu trả lời không cần phải rõ ràng ngay lập tức.
5. Đêm và những giấc mơ chưa rõ hình
Đêm xuống.
Nam nằm trên giường, nhìn lên trần nhà.
Ánh đèn vàng nhạt tạo thành những bóng mờ, chập chờn như suy nghĩ của cậu.
“Mai sẽ là gì…”
Cậu thì thầm.
“Có lẽ… mai không cần phải là gì cả.”
“Chỉ cần… là một ngày mới.”
Một ngày để thử.
Một ngày để sai.
Một ngày để hiểu thêm một chút về bản thân.
Nam nhắm mắt.
Trong giấc ngủ, cậu mơ thấy mình đang đi trên con đường quen thuộc. Nhưng con đường ấy kéo dài hơn, xa hơn, dẫn tới những nơi mà cậu chưa từng thấy.
Cậu không biết điểm đến.
Nhưng cậu vẫn bước.
6. Một buổi sáng khác
Sáng hôm sau, Nam thức dậy.
Ánh nắng vẫn vậy.
Tiếng chim vẫn vậy.
Mọi thứ dường như không thay đổi.
Nhưng trong lòng cậu… có điều gì đó nhẹ hơn.
Nam bước ra hiên.
Hít một hơi thật sâu.
“Mai… hóa ra không phải là một câu trả lời.”
“Mai… là một cơ hội.”
Một cơ hội để trở thành bất cứ điều gì.
Hoặc không cần trở thành gì cả.
Chỉ cần… sống.
Kết
Chiều lại xuống.
Nam lại ngồi ở hiên nhà.
Nhưng lần này, cậu không còn hỏi “mai sẽ là gì” nữa.
Cậu chỉ nhìn bầu trời.
Và mỉm cười.
Vì cậu hiểu rằng:
“Ngày mai không phải là một điều cần phải biết trước, mà là một khoảng trống dịu dàng để con người tự vẽ nên chính mình.”