Ta tự nguyện đăng chớ không phải ta bị cưỡng ép đăng a...xin hãy tin ta....
Xuân Phong Túc Đạo vẫn luôn cầm đóa hồng đỏ rực trong tay, cánh hoa mềm mại lướt nhẹ trên môi Kiện Bàn Hiệp.
"Ngươi...vẫn còn trinh trắng đến mức này sao, Kiện Bàn Hiệp?" Giọng Xuân Phong Túc Đạo trầm thấp, mang theo nụ cười phong lưu quen thuộc, nhưng đôi mắt lại lóe lên sự thèm khát đê tiện không che giấu.
Kiện Bàn Hiệp, người quân tử khảo cổ của Kiện tộc, thân hình cao gầy, mái tóc trắng dài buông xõa trên vai, da thịt trắng nõn mát lạnh, đang bị Xuân Phong Túc Đạo đè chặt xuống giường ngọc trong động phủ. Hai tay hắn bị một sợi dây tiên khí màu hồng quấn chặt, kéo giơ cao qua đầu. Chiếc áo bào của Kiện Bàn Hiệp bị xé toạc từ cổ xuống rốn, để lộ bộ ngực săn chắc, núm vú hồng nhạt đang cứng lại vì lạnh và... kích thích.
" Xuân Phong Túc Đạo... buông ta ra...khốn nạn" Kiện Bàn Hiệp cố gắng giữ giọng ôn hòa, nhưng hơi thở đã bắt đầu rối loạn. Hắn mạnh mẽ, tu vi(không biết không nhớ) thế mà trước Xuân Phong Túc Đạo lại không dám vận công phản kháng mạnh. Vì sao? Vì trong lòng hắn, từ rất lâu rồi đã có một khao khát bệnh hoạn bị người tên khốn phong lưu này chà đạp.
Xuân Phong Túc Đạo cười khẩy, ném đóa hồng sang một bên, tay kia luồn thẳng vào trong quần Kiện Bàn Hiệp. Ngón tay thon dài siết chặt lấy món đồ đang nửa cứng nửa mềm của đối phương, vuốt ve thô bạo từ gốc đến đầu khấc.
"Quân tử? Ha...Kiện Bàn Hiệp, ngươi biết không, ta chờ ngày cởi truồng ngươi ra đã hơn ba trăm năm rồi. Tứ đại quân tử gì chứ, hôm nay ta sẽ làm cho ngươi biết quân tử cũng có thể bị đjt đến són đái, khóc lóc van xin."
Ngón cái của Xuân Phong Túc Đạo ấn mạnh vào lỗ niệu đạo đang rỉ dịch trong suốt, xoáy nhẹ. Kiện Bàn Hiệp giật nảy người, đùi săn chắc co giật, tiếng rên kìm nén bật ra từ cổ họng:
"Ư...đừng...a...Xuân Phong...chó chết."
“Đừng? Miệng thì đừng mà con cặc này lại cứng ngắc thế này?” Xuân Phong Túc Đạo kéo quần Kiện Bàn Hiệp xuống tận đầu gối, để lộ thanh cặc trắng to lớn, gân guốc, đầu khấc bóng loáng đã ướt nhẹp. Hắn cúi xuống, há miệng ngậm lấy nửa cây cặc vào miệng, mút mạnh một cái, lưỡi quấn quanh đầu khấc liếm láp dâm đãng.
Kiện Bàn Hiệp cong người lên, tóc trắng xõa tung, miệng há ra thở hổn hển: "Haa...ah...đừng mút...bẩn...Ưm...!"
Xuân Phong Túc Đạo ngẩng đầu, nước dãi kéo thành sợi dài từ môi đến đầu cặc Kiện Bàn Hiệp. Hắn liếm môi, mắt long lên:
"Bẩn ư? Ta thích cái bẩn của ngươi lắm.Ngươi giấu kỹ quá đấy, Kiện Bàn Hiệp."
Hắn đứng dậy, cởi phăng áo bào của mình. Thân thể Xuân Phong Túc Đạo cân đối, da trắng, nhưng dưới bụng là thanh cặc dài ngoằng, gân nổi rõ, đầu khấc tím ngắt, đang dựng đứng và nhỏ giọt dịch nhờn. Hắn bôi dịch nhờn của chính mình lên hai ngón tay, rồi ấn thẳng hai ngón vào hậu môn Kiện Bàn Hiệp mà không báo trước.
"Aaaa—!" Kiện Bàn Hiệp hét lên đau đớn, hậu môn chưa từng bị ai xâm phạm co thắt dữ dội. Hai chân hắn giãy giụa, cơ bụng săn lại, nhưng Xuân Phong Túc Đạo lại ấn sâu hơn, xoắn ngón tay như muốn xé toạc ruột hắn.
" Chặt quá...Kiện Bàn Hiệp, ngươi là lần đầu đúng không? Hậu môn này còn chặt hơn cả trinh nữ. Hôm nay ta sẽ xé nát nó cho ngươi xem."
Ngón tay thứ ba, thứ tư được nhét vào. Xuân Phong Túc Đạo đâm mạnh bạo, tiếng "bạch bạch" nước nhờn vang lên dâm loạn. Kiện Bàn Hiệp cắn chặt môi đến chảy máu, nước mắt trào ra khóe mắt, nhưng thanh cặc của hắn lại càng cứng hơn, dựng đứng đập vào bụng mình từng cái.
"Khóc rồi kìa...Kiện Bàn Hiệp của ta khóc vì bị đút à? Ngon không?Nói to lên!"
"Xuân Phong Túc Đạo...mày là đồ chó...aah...sâu quá...rút ra...!"
"Rút ra?Được."
Xuân Phong Túc Đạo rút ngón tay ra đột ngột, để lại hậu môn Kiện Bàn Hiệp giãn to, hồng hở, co bóp thảm hại. Hắn không chờ một giây, cầm lấy thanh cặc to lớn của mình, dí đầu khấc vào miệng lỗ hậu môn đang run rẩy, rồi hông đẩy mạnh một phát.
" Phốc!"
Toàn bộ nửa cây cặc chui tọt vào trong ruột Kiện Bàn Hiệp. Máu tươi trào ra một ít, hòa lẫn với dịch nhờn. Kiện Bàn Hiệp trợn mắt, miệng há ra không thành tiếng, cơ thể giật giật như bị điện giật. Đau. Đau thấu tim. Nhưng đồng thời một khoái cảm biến thái lạ lùng lan từ hậu môn lên tận đỉnh đầu.