Đêm mưa tháng bảy, tòa chung cư An Phúc mất điện đúng lúc 11 giờ 42 phút.
Trong bóng tối, tiếng la hét vang lên từ tầng 18.
Khi điện dự phòng bật sáng trở lại, người ta phát hiện một thi thể trong thang máy số 2.
Nạn nhân là Trần Khánh Duy — chủ một công ty bất động sản nổi tiếng.
Ông ta nằm dựa vào vách inox, cổ có vết siết đỏ tím. Mắt mở trừng trừng như còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Điều kỳ lạ nhất nằm ở camera an ninh.
Theo dữ liệu ghi nhận, trước khi mất điện, có năm người bước vào thang máy:
Duy
Một đôi vợ chồng già
Một nhân viên giao hàng
Một cô gái mặc áo trắng
Nhưng khi cửa mở ra sau sự cố mất điện…
Có sáu người.
Ngoài năm người kia còn xuất hiện thêm một người đàn ông mặc áo mưa đen đứng ở góc trong cùng.
Không ai nhìn thấy ông ta bước vào.
---
Thanh tra Phạm Gia Hưng nhận vụ án lúc gần nửa đêm.
Hưng ba mươi lăm tuổi, nổi tiếng lạnh lùng và cực ghét mê tín. Trong ngành có người gọi anh là “máy quét nói dối” vì chỉ cần nhìn ánh mắt người đối diện vài phút là anh biết họ đang giấu gì.
Anh đứng trước màn hình camera trong phòng bảo vệ.
Đoạn video chạy chậm.
Năm người bước vào thang máy.
Cửa đóng.
Đèn tắt phụt vì mất điện.
Mười ba giây sau, điện dự phòng bật lại.
Cửa mở.
Sáu người đứng bên trong.
Người thứ sáu mặc áo mưa đen, đầu cúi thấp.
Một giây sau, camera nhiễu.
Khi hình ảnh ổn định lại…
Người áo mưa biến mất.
Chỉ còn xác của Duy.
Viên bảo vệ nuốt nước bọt.
“Em thề em không chỉnh video…”
Hưng không đáp.
Anh tua lại lần nữa.
Rồi dừng hình ở khoảnh khắc cửa thang máy vừa mở.
Sàn thang có nước mưa.
Nhưng tối nay không ai ngoài người giao hàng mang đồ ướt.
Vậy vệt nước còn lại từ ai?
---
Bốn người sống sót được giữ lại để thẩm vấn.
Đôi vợ chồng già run rẩy liên tục.
Người giao hàng tên Tài, hai mươi hai tuổi, vẻ mặt hoảng loạn thật sự.
Cô gái áo trắng tên Linh, khoảng hai mươi lăm tuổi, bình tĩnh bất thường.
Hưng nhìn từng người.
“Có ai biết nạn nhân không?”
Mọi người đều lắc đầu.
Chỉ riêng Linh chậm hơn nửa nhịp.
---
Khám nghiệm hiện trường cho thấy Duy chết vì bị siết cổ bằng dây mảnh.
Hung khí không tìm thấy.
Không có dấu vân tay lạ.
Không có ADN.
Giống như hung thủ chưa từng tồn tại.
---
“Tôi ghét mấy vụ kiểu này,” Hưng lẩm bẩm.
Cộng sự của anh, Minh, nhướng mày.
“Vì quá sạch à?”
“Không.”
Hưng nhìn màn hình camera.
“Vì có người đang cố biến nó thành chuyện ma.”
---
Sáng hôm sau, danh tính nạn nhân bắt đầu hé lộ nhiều điều khó chịu.
Duy từng dính hàng loạt bê bối:
Lừa đảo đất đai
Đe dọa đối tác
Quan hệ với xã hội đen
Có tin đồn khiến một gia đình tự tử vì bị siết nợ
Danh sách kẻ thù dài đến mức gần như ai cũng có động cơ giết ông ta.
Nhưng vụ án vẫn bế tắc cho tới khi Hưng phát hiện một chi tiết lạ.
Trong camera hành lang tầng trệt, ngay trước lúc vào thang máy, Linh đã nhìn Duy.
Không phải ánh nhìn của người xa lạ.
Mà là căm thù.
---
Hưng lập tức điều tra về Linh.
Tên đầy đủ: Nguyễn Hoàng Linh.
Hai năm trước, cha cô từng kiện công ty của Duy vì lừa bán dự án ma.
Sau đó ông tự tử.
Mẹ cô phát bệnh tâm thần.
Hưng ngồi lặng vài giây khi đọc hồ sơ.
Một động cơ quá rõ ràng.
---
Linh bị triệu tập lần hai.
“Cô quen Duy.”
“Không.”
Hưng đặt tấm ảnh gia đình cô xuống bàn.
“Cha cô chết vì ông ta.”
Linh im lặng.
“Cô muốn trả thù.”
“Đúng.”
Cô đáp thẳng đến mức Minh ngồi cạnh cũng bất ngờ.
“Nhưng tôi không giết ông ta.”
“Vậy tại sao cô có mặt ở đó?”
Linh cười nhạt.
“Tôi định giết thật.”
Căn phòng lặng đi.
“Tôi theo dõi ông ta hai tuần. Tối đó tôi mang dao theo.”
“Con dao đâu?”
“Tôi vứt rồi.”
“Nhưng ông ta bị siết cổ.”
Linh nhìn thẳng vào Hưng.
“Khi điện tắt, tôi còn chưa kịp làm gì.”
---
“Cô thấy gì trong bóng tối?”
“Có người chen vào giữa tôi và Duy.”
“Người áo mưa?”
Linh khẽ gật đầu.
“Hắn rất cao… và có mùi thuốc lá.”
---
Một đầu mối mới.
Thuốc lá.
Hưng kiểm tra lời khai của bốn người.
Chỉ có người giao hàng Tài hút thuốc.
Nhưng chiều cao không khớp.
Tài chỉ cao mét bảy.
Người áo mưa trong camera gần mét tám lăm.
---
Buổi tối, Hưng quay lại hiện trường.
Anh bước vào thang máy số 2 một mình.
Cửa khép lại.
Không gian chật hẹp phản chiếu gương mặt anh trên lớp inox lạnh ngắt.
Rồi anh chợt nhận ra điều bất thường.
Trần thang máy hơi lệch.
Như từng bị tháo ra gần đây.
---
Đội kỹ thuật lập tức kiểm tra.
Phía trên trần thang máy có khoảng trống đủ cho một người trưởng thành núp.
Và họ tìm thấy thứ còn sót lại.
Một đầu lọc thuốc lá.
---
Kết quả ADN khiến cả đội sững sờ.
Đầu lọc thuốc thuộc về…
Bảo vệ tòa nhà.
Tên: Vũ Đức Nam.
Bốn mươi sáu tuổi.
Cao mét tám sáu.
---
Nam bị bắt ngay trong đêm.
Ban đầu hắn phủ nhận hoàn toàn.
Cho tới khi Hưng đặt đầu lọc thuốc lên bàn.
Nam im lặng rất lâu.
Rồi bật cười khàn khàn.
“Tôi gần thành công rồi.”
“Ông giết Duy thế nào?”
Nam dựa lưng vào ghế.
“Trước khi mất điện, tôi đã trèo vào khoang phía trên thang máy.”
“Tại sao?”
“Hệ thống mất điện là do tôi tạo ra.”
“Để có mười ba giây hành động?”
Nam gật đầu.
“Khi đèn tắt, tôi nhảy xuống.”
---
Hắn kể bằng giọng bình thản đến rợn người.
“Duy không nhận ra tôi trong bóng tối. Tôi dùng dây cáp siết cổ hắn.”
“Rồi sao?”
“Điện bật lại.”
Nam cười méo mó.
“Tôi không ngờ camera vẫn ghi hình bằng nguồn phụ.”
“Ông biến mất kiểu gì?”
“Tôi trèo trở lại khoang trên trước khi camera ổn định.”
Một kế hoạch gần như hoàn hảo.
---
“Động cơ?” Hưng hỏi.
Nam cúi đầu.
“Mười năm trước, con gái tôi nhảy lầu tự tử.”
Không ai nói gì.
“Con bé mua căn hộ của Duy. Bị lừa sạch tiền cưới.”
Giọng hắn bắt đầu run.
“Nó để lại thư tuyệt mệnh.”
Hắn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu.
“Nhưng Duy vẫn sống sung sướng.”
---
Vụ án tưởng đã kết thúc.
Cho tới khi Hưng xem lại camera lần cuối trước khi hoàn tất hồ sơ.
Anh bỗng khựng lại.
Có gì đó sai.
Rất sai.
Anh tua chậm từng khung hình.
Người áo mưa xuất hiện khi cửa mở.
Nhưng…
Không có bóng phản chiếu dưới sàn inox.
---
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng anh.
Không thể.
Hưng lập tức kiểm tra lại thời gian.
Nam khai rằng hắn nhảy xuống khi mất điện.
Nhưng khoảng trống mười ba giây là không đủ để:
Mở khoang
Nhảy xuống
Giết người
Leo lên lại
Trừ khi…
Hắn đã ở trong thang máy từ trước.
Nhưng camera chỉ ghi nhận năm người.
---
Đêm hôm đó, Hưng quay lại phòng bảo vệ một mình.
Anh mở bản ghi gốc.
Rồi phát hiện một đoạn bị cắt.
Chỉ đúng nửa giây.
Một thao tác cực chuyên nghiệp.
Ai đó đã chỉnh camera.
Không phải Nam.
Một bảo vệ bình thường không đủ kỹ năng.
---
Người duy nhất có thể làm vậy là kỹ thuật viên an ninh tòa nhà.
Tên Hoàng.
Ba mươi tuổi.
Mất tích từ sáng.
---
Khi cảnh sát tìm thấy Hoàng, hắn đang chuẩn bị rời khỏi thành phố.
Trong cốp xe có ba tỷ tiền mặt.
Hoàng khai toàn bộ sau sáu giờ thẩm vấn.
Duy từng thuê hắn sửa camera để che các cuộc gặp phi pháp.
Tối hôm đó, Nam thật sự giết Duy.
Nhưng Hoàng nhìn thấy mọi thứ qua hệ thống bảo trì.
Hắn lập tức chỉnh sửa video để tạo “người thứ sáu” nhằm đánh lạc hướng điều tra.
Trong lúc hỗn loạn, hắn lấy chiếc USB chứa dữ liệu rửa tiền của Duy rồi tống tiền các đối tác của ông ta.
Ba tỷ trong cốp là khoản đầu tiên.
---
Minh thở dài khi vụ án kết thúc.
“Cuối cùng vẫn là tiền.”
“Không,” Hưng đáp.
Anh nhìn màn mưa ngoài cửa kính.
“Tiền chỉ là thứ kéo bản chất con người ra ngoài thôi.”
---
Một tuần sau, Nam bị dẫn giải ra tòa.
Khi đi ngang Hưng, hắn dừng lại.
“Tôi không hối hận.”
Hưng nhìn hắn thật lâu.
Rồi khẽ nói:
“Nhưng con gái ông có lẽ đã hối hận khi chọn cái chết.”
Nam chết lặng.
Lần đầu tiên, vẻ bình tĩnh trên gương mặt hắn vỡ ra.
---
Đêm đó, Hưng đứng một mình trước thang máy số 2.
Cửa mở.
Ánh đèn trắng lạnh phủ lên lớp inox sáng bóng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nhìn thấy bóng phản chiếu của chính mình.
Chỉ một người.
Không phải sáu.