Buổi chiều cuối thu, ánh nắng vàng nhạt hắt qua ô cửa kính, trải dài lên mặt bàn gỗ cũ. Tiếng quạt trần quay đều, tiếng bút viết lạch cạch xen lẫn vài câu nói chuyện khe khẽ cuối lớp.
Ở dãy bàn cạnh cửa sổ, Thành Công chống cằm nhìn bảng. Gọng kính mảnh phản chiếu ánh nắng khiến cậu lúc nào cũng có vẻ lạnh nhạt, xa cách. Chỉ có Xuân Bách biết, sau lớp kính ấy là một bí mật nhỏ được giấu kín suốt nhiều tháng.
Công thích Bách.
Là kiểu thích lặng lẽ đến mức không dám nhìn thẳng người ta quá lâu.
Mỗi lần muốn ngắm hắn, Công chỉ giả vờ cúi xuống sách rồi lén nhìn qua phần phản chiếu trên mắt kính của mình. Hình ảnh của Bách hiện mờ nơi tròng kính — đủ để cậu thấy hắn cười, chống tay ngủ gục hay cúi đầu viết bài dưới nắng chiều.
Cậu nghĩ bí mật ấy hoàn hảo.
Cho đến một ngày.
Tiết tự học hôm đó yên tĩnh lạ thường. Giáo viên vừa ra ngoài, cả lớp bắt đầu nói chuyện riêng. Công vẫn cúi đầu làm bài, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng trên hình bóng phản chiếu quen thuộc trong kính.
“Công.”
Giọng Bách vang lên ngay bên cạnh khiến cậu giật mình.
“H-hả?”
“Cậu nhìn gì nãy giờ vậy?”
“Có nhìn gì đâu.”
Bách không đáp, chỉ chống cằm nhìn cậu, khóe môi nhếch lên như đang nhịn cười. Công bị nhìn đến đỏ cả tai, vội cúi đầu lật sách.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Bách bất ngờ tháo kính khỏi mặt cậu.
“Này— trả đây…”
“Bẩn rồi.”
Hắn cầm kính lên lau chậm rãi bằng khăn giấy, giọng bình thản:
“Mà này, Công.”
“…Gì?”
“Hình trong kính có đẹp không?”
Tay Công khựng lại.
Bách ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt đầy ý cười.
“Ngày nào cũng nhìn lén qua đó, không mỏi mắt à?”
Công chết lặng.
Hóa ra hắn biết hết.
Biết cậu luôn lén nhìn hắn qua lớp kính phản chiếu. Biết mỗi lần bị bắt gặp, cậu sẽ vội vàng cúi đầu né tránh.
Trong lúc Công còn đỏ mặt không nói nên lời, Bách đã nhẹ nhàng đeo kính lại cho cậu. Đầu ngón tay vô tình chạm vào vành tai khiến cậu khẽ run lên.
Khoảng cách gần đến mức nghe rõ cả nhịp thở của đối phương.
Bách ghé sát bên tai cậu, giọng trầm thấp:
“Nhìn thẳng anh này.”
Công cứng người.
“Nhìn qua kính làm gì cho mờ mắt ra.”
Tiếng cười nói trong lớp dường như biến mất. Chỉ còn nhịp tim Công đập loạn trong lồng ngực.
Bách lùi lại một chút, chống cằm nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cậu rồi bật cười.
“Lần sau muốn nhìn thì nhìn trực tiếp.”
“…Ai thèm.”
“Ừ.” Hắn gật đầu rất nghiêm túc. “Không thèm mà nhìn anh mỗi ngày.”
Công đỏ bừng mặt, vội cúi đầu xuống vở.
Nhưng lần này, trước khi né tránh, cậu lại vô thức nhìn thẳng vào mắt người bên cạnh.
Không còn là hình ảnh mờ nhòe qua lớp kính nữa.
Mà là Xuân Bách thật sự đang nhìn cậu và mỉm cười.