Trong một lớp học tâm lý, giáo viên đưa cho cả lớp một bài tập kỳ lạ:
“Các em sẽ nhìn một bức ảnh trong 30 giây. Sau đó viết lại cảm xúc của người trong ảnh.”
Không ai biết trước ảnh là gì.
Khi màn hình bật lên, cả lớp im lặng.
Đó là một bức ảnh tập thể cũ.
Khoảng hơn chục người đứng thẳng, mặc đồng phục đơn giản. Đen trắng. Mờ nhẹ.
Tất cả đều nhìn thẳng vào camera.
Không ai cười.
Giáo viên nói: “Bắt đầu.”
10 giây.
Một vài học sinh bắt đầu nhíu mày.
20 giây.
Có người thì thầm:
“Sao cảm giác… họ đang nhìn lại mình vậy?”
25 giây.
Một bạn gái bất chợt bỏ bút xuống:
“Mắt họ không giống người bình thường…”
30 giây.
Tắt màn hình.
Giáo viên nói: “Viết đi.”
Cả lớp viết rất nhanh. Những từ giống nhau xuất hiện liên tục:
buồn
lạnh
vô cảm
trống rỗng
khó chịu
Có một bạn viết duy nhất một câu:
“Em không chắc trong ảnh có bao nhiêu người.”
Cả lớp quay lại nhìn bạn đó.
Bạn ấy nói tiếp, giọng nhỏ:
“Lúc đầu là 12 người… nhưng khi nhìn lâu, em thấy như có 13.”
Giáo viên im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Không ai được nói về số lượng trong ảnh.”
Cả lớp cười nhẹ, nghĩ đó là trò đùa.
Nhưng tối hôm đó…
một số bạn mở lại tấm ảnh trong điện thoại.
Không ai nhớ mình đã tải nó về từ đâu.
Và lần này, không cần 30 giây.
Chỉ 3 giây đầu tiên…
họ đều nhận ra một điều giống nhau:
có một người trong ảnh không đứng đúng hàng.
Một người hơi lệch ra sau.
Nhưng điều kỳ lạ là…
trong bức ảnh gốc ban đầu, không ai đứng phía sau cả.
Đến ngày hôm sau, giáo viên không đến lớp.
Lớp học vẫn có điểm danh.
Chỉ là danh sách tự động thêm một cái tên mới.
Ở dòng cuối cùng.
Tên giống hệt tên bạn đã viết câu:
“Em không chắc trong ảnh có bao nhiêu người.”
Và khi cả lớp nhìn lại bức ảnh lần cuối…
tất cả đều thấy cùng một điều:
người đứng lệch kia
đang dần… tiến gần hơn một chút so với hôm qua.