Xuân Bách và Thành Công quen nhau vào những năm cả hai còn chưa nổi tiếng.
Khi đó họ sống trong một căn studio nhỏ nằm cuối con dốc, mùa mưa nước thường tràn vào tận bậc cửa. Trong phòng lúc nào cũng có mùi gỗ cũ, dây đàn guitar và cà phê để quên qua đêm
Thành Công thích ngồi cạnh piano vào lúc hai giờ sáng, cậu hay mặc áo sơ mi trắng rộng hơn người một chút, cúi đầu đánh đi đánh lại một đoạn nhạc còn dang dở. Ánh đèn vàng hắt xuống vai cậu, mỏng như lớp bụi phủ trên phím đàn cũ.
Xuân Bách thường ngồi ở sofa nhìn cậu.
Không nói gì.
Chỉ nhìn.
Có những người giống một bản nhạc mình nghe quá lâu, lâu đến mức từng nhịp thở của họ cũng trở thành giai điệu quen thuộc.
—
Hôm đó Thành Công đột nhiên nói:
“Nếu một ngày em hết yêu anh thì sao?”
Xuân Bách đang chỉnh dây guitar.
Ngón tay hắn khựng lại rất khẽ.
Ngoài cửa sổ trời tối om, chỉ còn ánh đèn xe lướt qua như nước chảy.
Hắn cười:
“Thì em cứ nói, anh sẽ hiểu cho em mà.”
Thành Công cười.
Nhẹ tênh.
Như thể đó chỉ là một câu nói vu vơ.
Nhưng Xuân Bách biết không phải.
Có vài chuyện trong tình yêu giống mùi mưa trước cơn giông. Người ta luôn cảm nhận được nó trước khi bầu trời thực sự đổ xuống.
—
Sau này Thành Công nổi tiếng nhanh hơn hắn nghĩ.
Lịch trình dày đặc.
Những chuyến bay nối tiếp nhau.
Những đêm chỉ còn ánh đèn phòng thu sáng đến gần sáng.
Cậu bắt đầu về muộn.
Có hôm Xuân Bách nằm trên sofa ngủ quên, tỉnh dậy đã thấy áo khoác của Thành Công vắt trên ghế.
Người thì không còn.
Chỉ còn mùi nước hoa rất nhạt.
Giống như ai đó từng ghé qua cuộc đời mình một chút rồi đi mất.
—
Mùa đông năm đó, Thành Công nói chia tay.
Không có cãi vã.
Không có người thứ ba.
Cũng chẳng ai khóc.
Cậu chỉ ngồi đối diện hắn trong căn phòng tối, hai tay ôm ly trà đã nguội lạnh.
“Bách còn yêu em không?”
Thành Công nhìn mặt nước trong ly, chẳng dám đối diện với hắn.
“Còn”
Hắn đáp ngay.
Thành Công đặt ly trà đã nguội lên bàn, nhìn hắn
“Còn em thì hết rồi.”
Xuân Bách khựng lại rồi nhìn cậu thật lâu.
Rồi hắn gật đầu.
“Ừ anh hiểu rồi.”
Hắn hiểu chứ.
Hiểu việc một người rời đi thường bắt đầu từ những điều
rất nhỏ.
Từ việc không còn chờ nhau ăn tối.
Từ những tin nhắn trả lời chậm hơn bình thường.
Từ ánh mắt không còn dừng lại trên đối phương quá lâu.
Tình yêu chết dần giống một ngọn đèn cạn điện. Nó không tắt ngay lập tức. Chỉ là ánh sáng cứ yếu đi từng chút một, đến lúc nhận ra thì căn phòng đã tối mất rồi.
—
Thành Công dọn đi vào một buổi chiều nhiều mây.
Cậu mang theo gần hết đồ đạc.
Căn studio bỗng trống trải đến lạ.
Chiếc piano vẫn ở đó.
Cây guitar vẫn tựa bên tường.
Ly cà phê của cậu vẫn còn một vệt son rất mờ nơi thành cốc.
Xuân Bách ngồi một mình đến tận khuya.
Rồi hắn bước tới piano.
Phím đàn lạnh ngắt.
Hắn chợt nhớ có lần Thành Công từng bảo:
“Piano cũ rồi sẽ xuống âm.”
Khi ấy hắn chỉ cười.
Nhưng bây giờ mới hiểu, hóa ra không chỉ piano.
Có những thứ dù mình giữ kỹ đến đâu… vẫn sẽ lặng lẽ đổi khác theo thời gian.
—
Sau chia tay, Thành Công vẫn nổi tiếng.
Còn Xuân Bách gần như biến mất khỏi sân khấu.
Bạn bè nói hắn thay đổi nhiều.
Ít cười hơn.
Ít nói hơn.
Và hút thuốc rất nhiều.
Có lần hắn đứng trong hậu trường xem Thành Công biểu diễn.
Ánh đèn sân khấu phủ lên người cậu đẹp đến mức không thật. Khán giả bên dưới reo hò gọi tên cậu không ngừng.
Xuân Bách đứng trong bóng tối nhìn thật lâu.
Rồi hắn cúi đầu châm thuốc.
Tàn lửa đỏ lên giữa khoảng đêm đen đặc.
Giống một vết thương nhỏ.
Không ai nhìn thấy.
Nhưng vẫn âm ỉ cháy suốt nhiều năm.
—
Đêm đó Thành Công đăng một đoạn piano cũ lên mạng.
Là đoạn nhạc cậu từng đàn trong căn studio năm ấy. Xuân Bách ngồi một mình trong phòng khách, nghe đi nghe lại đến gần sáng.
Bản nhạc có rất nhiều khoảng lặng.
Mà khoảng lặng nào cũng giống tiếng người ta bỏ lỡ nhau.
—
Sau này có người hỏi hắn:
“Anh còn yêu Thành Công không?”
Xuân Bách im lặng rất lâu.
Ngoài cửa sổ trời đang mưa.
Hắn nhìn những giọt nước trượt xuống mặt kính, chậm chạp như thời gian của rất nhiều năm trước.
Rồi khẽ cười.
“Có vài người…Mình không yêu nữa đâu.”
Hắn dừng lại một chút.
Giọng rất nhẹ.
“Chỉ là cuộc đời về sau, nhìn cái gì cũng nhớ về họ.”
——
end