"Việt nữ kiếm"! Đây thực sự là một viên ngọc quý trong sự nghiệp của Kim Dung. Dù chỉ là một truyện ngắn (khoảng vài chục trang), nó lại chứa đựng đầy đủ tinh hoa từ võ học, lịch sử cho đến bi kịch tình yêu không kém gì những bộ tiểu thuyết đồ sộ như Thần điêu đại hiệp hay Tiếu ngạo giang hồ.
Để bạn cảm nhận trọn vẹn cái hay của tác phẩm này trước khi đọc, hãy cùng điểm qua những nét đặc sắc nhất nhé:
1. Bối cảnh lịch sử hoành tráng
Truyện đặt trong bối cảnh cuộc chiến phục thù kinh điển thời Xuân Thu - Chiến Quốc giữa hai nước Ngô và 越 (Việt). Câu chuyện "Nếm mật nằm gai" của Việt vương Câu Tiễn và mưu kế dùng mỹ nhân Tây Thi của đại thần Phạm Lãi chính là cái nền hoàn hảo cho tác phẩm.
2. Nhân vật A Thanh – Đỉnh cao võ học của Kim Dung
Nhiều fan kiếm hiệp kỳ cựu thường tranh luận ai là người có võ công cao nhất trong vũ trụ Kim Dung. Câu trả lời gây bất ngờ cho nhiều người chính là A Thanh – cô gái chăn dê xứ Mân Hoang trong truyện ngắn này.
Võ công của cô không từ bí kíp, không có sư phụ là cao nhân, mà hoàn toàn do cô tự ngộ ra khi "đùa giỡn" với một con vượn trắng (Bạch viên).
Kiếm pháp của A Thanh nhanh đến mức không ai nhìn thấy chiêu thức, một mình cô với một nhành cây trúc có thể đánh bại 3.000 giáp sĩ nước Ngô trong chớp mắt.
3. Bi kịch tình yêu và cái kết ám ảnh (Spoilers nhẹ)
Cái hay nhất của "Việt nữ kiếm" không nằm ở những trận đánh, mà nằm ở chữ Tình.
A Thanh ngây thơ, trong sáng, đem lòng yêu Phạm Lãi. Nhưng Phạm Lãi lại chỉ lợi dụng cô để học kiếm pháp giúp nước Việt đánh bại nước Ngô, và trái tim ông ta hoàn toàn thuộc về Tây Thi.
Khi nước Việt chiến thắng, A Thanh cầm thanh trúc xông vào cung điện định giết chết Tây Thi vì ghen tuông. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, vừa dịu dàng vừa mong manh của Tây Thi, A Thanh đã bị chấn động mạnh. Cô nhận ra mình không thể xuống tay với một vẻ đẹp như vậy. A Thanh thu kiếm, đau đớn bỏ đi và biến mất mãi mãi vào chốn núi rừng.
Chi tiết đắt giá cuối truyện: Khi A Thanh rời đi, luồng kiếm khí từ nhành trúc của cô vô tình lướt qua làm tổn thương ngực của Tây Thi. Nàng nhíu mày ôm ngực vì đau, nhưng cái nhíu mày đó lại vô tình tạo nên một vẻ đẹp đau đớn, mê hoặc đến tột cùng. Từ đó dân gian có câu "Tây Thi ôm ngực" (Tây Thi bủng tâm) để chỉ đỉnh cao của cái đẹp. Kim Dung đã giải thích một điển tích lịch sử bằng một chi tiết kiếm hiệp không thể lãng mạn hơn.