Cơn sốt nhõng nhẽo?
Trần Đăng Dương một anh người yêu kiệm lợi nhưng lại rất cưng chiều,tính cách hơi cọc cằn nhưng lại rất dễ mềm lòng.Bề ngoài có cảm giác lạnh lẽo và khô cứng nhưng bên trong lại rất dễ động lòng.
Lê Quang Hùng là bé mèo nhỏ khuôn mặt baby rất nhõng nhẽo và bám người tính tình lại rất đáng yêu ,luôn tích cực.Bề ngoài lại giống như một chú mèo nhỏ được thưởng kẹo.
Trông căng phòng còn vương hơi ấm của cả hai ,trong căng phòng của em và anh có một bé mèo mắt mũi tèm lem vì khóc trùm kín chăn líc đó Đăng Dương vừa về.
*Cạch!*
Đăng Dương:em ơi tao về rồi nè!"cởi giày"em nghe thấy giọng của Dương,em giựt phawngcais chăn ra chạy xuống chỗ anh
Quang Hùng: Hức oaaa bạn bế "oà khóc lên,đang rộng tay chờ anh bế"
Đăng Dương:"đưa tay sờ trán em"
Đăng Dương : Đây đây!phone của Dương sốt ùi
Đăng Dương:"bế em lên, nhìn em nước mắt nước mũi tèm lem"
Dương biết rõ mỗi khí em bệnh thì lại rất bám người và nhõn nhẽo.khi nhìn em trong bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem đang úp mặt vào mình csmr thấy rất đáng yêu.
Đăng Dương: em ngồi đây để tạo đi lấy thuốc cho em nhé!
Quang Hùng:hông hông ạ bạn bế cơ"ôm anh chặt hơn"
Đăng Dương " cười trừ"
Đăng Dương: bám người quá phone ơi
Quang Hùng: bạn ơi em mệt.
Đăng Dương :"xoá xoa lưng em "rồi rồi lên lấy thuốc nhé!
Sau khi vượt qua kiếp nạn đầu tiên anh lại gặp thêm một khó khăn tiếp theo phone không chịu uống thuốc.
Quang Hùng: hức!hông hông ạ "chế miệng lắc đầu lia lịa"
Đăng Dương: nào phone ngoan uống thuốc nhé!
Quang Hùng: hông hông ạ "chế miệng lắc đầu"
Đăng Dương: phone uống thì tao sẽ bế không thì tao kệ phone bỏ phone ở đây đấy
Quang Hùng: ơ hông hông! bạn bế "mếu "
Đăng Dương:haizz"bế em ngồi vào lòng"
Đăng Dương: nào phone ơi uống thuốc nhé!
Quang Hùng: "uống thuốc"
Đăng Dương: phone giỏi pha sữa cho phone nhá
Quang Hùng:hông ạ
Đăng Dương: thế giới phone muốn sao nào!
Quang Hùng:bạn bế "ngước lên nhìn anh ,giọng nhỏ "
Nhìn đôi mắt đẫm nước đó Dương không tài nào chịu nổi
Đăng Dương: rồi bế phone nhé "đứng dậy bế em "
Anh và em đi vào bếp 15'sau một tô cháo thịt bằm thơm phức được đem ra 30' sau
Đăng Dương: phone ơi ăn đi đừng ngậm nữa
Quang Hùng:dạ em ăn hết rồi ạ
Đăng Dương:phone giỏi giờ chúng ta lên ngút nhé !
Quang Hùng: "dụi mắt"dạ vâng ạ
Sau 30' nưa em mới chìm vào giấc ngủ dương rón rén bước ra khỏi giường và làm việc của mình.
10h Quang Hùng: bạn ơi...bế em
Quang Hùng: "giọng ngáy ngủ"
Đăng dương :Ơ!!"bế em vào lòng"
Đăng Dương:sao em ko ngủ nữa?"nhẹ nhàng xoa lưng em"
Quang Hùng: đợi bạn ạ..
Thấy vậy anh ko hỏi nữa mà lo làm việc.Nhưng phone của hắn ta lại dỡ chứng
Quang Hùng:bạn ơi hôn hôn ..
Đăng Dương:"hôn nhẹ vào trán em "
Quang Hùng: "mếu nhẹ "
Đăng Dương: ơ ơ phone sao thế "lâý hai tay áp má em"
Quang Hùng: hôn má cơ "mếu"
Đăng Dương:rồi rồi chiều phone tất "hôn má em "
Quang Hùng:hì hì"cười tít mắt"
Khoản 30' sao em chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh .đến 11 h anh bế em lên giường và ngủ
Đăng Dương:ngủ đi phone lì lợm "hôn nhẹ vào môi em"...
Mình mới viết lần đầu có j sai sót mong mọi người bỏ qua ạ