Gửi cậu người chàng trai em thương. Tôi gặp anh lúc năm tôi mới 10 tuổi còn anh thì 12 tuổi. Tôi đã bắt đầu thích anh từ năm tôi học lớp 7, một sự rung động nhẹ mà tôi không để ý đến ngày tôi ôn tập để thi tôi mới nhận ra tôi thật sự thích anh nhiều lắm. Nhưng tôi chả dám ngỏ lời vì sợ mất tình bạn này.
Nếu tôi thích anh thì tôi phải cảm ơn Chị Quỳnh bạn của anh đấy, nếu không có chị thì tôi chả biết anh là ai, cũng chả quen anh. Năm tôi nhận ra tình cảm đó thì anh cũng đang học năm cuối cấp 2 và chuẩn bị thi chuyển cấp tôi chả còn cách nào cả, không dám bày tỏ vì anh đang phải tập chung vào kì thi quan trọng và tôi cũng chả đủ sự tự tin để bày tỏ.
Nếu có ai hỏi lí do tôi thích anh là gì tôi sẵn sàng soạn được một bày văn để nói nhưng mà tôi sẽ tóm tắt hết mức: anh tinh tế, tử tế và thực tế. Lí do em nhận xét như vậy là: Vào một hôm, tôi và anh phải đi giúp hai lễ một là lễ thiếu nhi và lễ người lớn. Tức là em phải dậy từ lúc 4 giờ sáng. Sau khi giúp lễ nhất xong thì Cha xứ đã cho giúp lễ tiền để mua đồ anh sáng chuẩn bị cho một buổi lễ thiếu nhi nữa, mua về xong tôi đổ đồ ăn cho Cha xứ và lúc đó em đang chuẩn bị lấy bát đũa ra để đổ đồ ăn,để tôi ăn nhưng lúc vào trong lấy anh liền đuổi tôi ra và nói: "Thôi mấy đứa đi ra đi, để anh lấy tô đũa ra cho, mấy đứa không cần phải lần cứ ra ngồi đi rồi anh bưng lên cho ăn". Lúc anh nói câu đó đã khiến tôi có cảm giác như được quan tâm từ người mình yêu vậy, lúc đó tôi hạnh phúc lắm.
Còn lí do thứ hai là anh luôn quan tâm đến việc học tập của những đứa con gái nhỏ hơn anh, những người con gái anh coi là em gái thì anh luôn quan tâm đấy việc học tập. Có một hôm, mọi người hẹn nhau đi ăn và uống nước tớ được xếp chung ngồi với anh, rồi hai anh em ngồi tâm sự lúc ngồi trò chuyện riêng giữa tôi và anh ấy thì anh có nói đến một việc: "lo mà học đi đấy, anh mà thấy đứa nào nói mày chép phao mà không học bài thì đừng hỏi sao anh giận nghe chưa" lúc đó tôi cười tươi lắm rồi cũng gật đầu luôn. Ngay lúc đó Sơ đến hỏi thăm anh xem ngày mai anh làm gì do ngày mai anh là ngày nghỉ nên anh trả lời luôn:"dạ chắc đi nhậu ạ, do nhà con có tiệc" tôi liền quay ra hỏi "ủa anh biết uống luôn hả" xong anh quay ra gật đầu với cười với tôi.Nói thật nụ cười anh trong mắt người bình thường là chả đẹp nhưng trong mắt tôi thì lại là nụ cười tỏa sáng như ánh mặt trời soi sáng bóng tối u buồn của tôi. Lúc đó tim tôi đập nhanh lắm muốn ra ngoài luôn.
Tôi chỉ biết ngắm nhìn anh khi đi lễ hay trong những lần học giáo lý anh ngồi kế bên cửa sổ. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh chả khiến anh xấu mà còn trở lên đẹp hơn. Những bức ảnh của anh dùng đang trên nhật kí tôi cũng lặng lẽ lưu vào máy, có nhiều lúc còn để cả hình nền. Cũng phải may khi ông trời cho anh là trong ban giúp lễ, nên nhiều lúc em cố tình đi lễ anh giúp không phải là vô tình mà là cố ý khi nhìn người mình yêu đang giúp lễ trên bàn thánh, trước nhan Chúa rồi còn tưởng tượng đến nếu tôi và anh yêu nhau rồi học bí tích hôn phối, được cộng đoàn và Thiên Chúa chứng kiến tình yêu này.
Đến năm tôi 15 tuổi, tôi đã chọn một ngày rất đẹp. Trời trong xanh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua từng tầng lớp lá cây của nhà trường. Sau khi anh múa xong tiết mục của lớp anh tôi đã đứng ở sân khấu đợi anh. Anh bước đến liền xoa đầu rồi nói " nay đợi anh ở đây luôn à ".Tôi liền chủ động kéo tay anh đến chỗ vắng người rồi nói ra những lời nói trong lòng của tôi. Anh trầm ngâm một lúc rồi thốt lên câu "cho anh xin lỗi em nhé" ngay phút ấy tôi từng nghĩ là thôi bỏ đi chắc anh ấy có người anh thích rồi xong tôi liền cảm ơn anh vì đã nghe rồi chạy đi luôn, ngồi trong lớp của tôi khá hên khi lúc đấy chẳng có người vì họ bận chụp ảnh rồi, thế là tôi liền òa khóc lên vì anh đã từ chối nhưng ngược lại mới đúng. Sau khoảng 20 phút tôi khóc thì có một cánh tay đưa giấy cho tôi đúng chính là anh "sao lụy anh xong khóc hả" giọng nói trêu chọc của anh khiến tôi bật cười "có đâu".
Ngay lúc này anh giơ bó hoa trong tay trái anh giấu nãy giờ ra. "Đáng lẽ phải là anh tỏ tình chứ sao lại là em" lúc này ai có điện thoại cũng quay lại hết. Anh nói ra những lời trong lòng rồi cả hai chúng tôi quen nhau trong sự lén lút không ai biết, ngay cả bố mẹ tôi một người sắc bén luôn nhận ra đứa con gái út này có những gì trong cuộc sống.
Thế nhưng chúng tôi cứ nghĩ là sẽ giấu được mãi đến khi nào kết hôn rồi mới nói nhưng chả có gì giấu mãi được cái kim trong bọc kiểu gì cũng lòi ra và năm anh vào đại học năm nhất tôi thì vẫn học cấp ba thì vô tình hôm đấy nhà tôi có tiệc mà tôi lại quên báo cho anh biết hôm ấy hủy đi chơi nhưng lại lo nhiều việc quá thế là quên mất trong lúc mọi người đang ăn vui vẻ thì anh ấy đến rồi tôi mới nhớ. Trong chuyện tình này chỉ có anh chị tôi biết và che giấu cho tôi. Trong lúc đó anh chị kêu là "lên lớp 11 đến nơi rồi công khai đi cũng lớn rồi mà" nhưng tôi chỉ cười "giấu được từng nào hay từng nấy".Rồi ngay lúc đang nói chuyện với chị thì anh hai tôi vào bàn tôi ghé tai nhỏ nói "ủa hôm nay hai đứa mày đi chơi à thằng Bằng đang đứng ngoài kia kìa".Thế là tôi lập tức chạy ra và thấy anh đang đứng đợi." Em quên mất nay nhà em có tiệc" Nhưng anh chả trách tôi ngược lại còn cười tươi cho qua, ngay lúc đó không biết sao bố tôi ra rồi nói "bồ con đúng không" tôi hơi bất ngờ vì sao bố lại biết, tôi nhìn vào trong bàn anh chị tôi thì thấy họ cười là tôi cũng hiểu rồi. Tôi chỉ là lời là"hihi".Bố tôi cười rồi nhéo má nhẹ tui rồi kêu "giấu kĩ quá đấy gái út, nếu cháu không ngại vô đây nhập tiệc chung với gia đình chú".Do hôm ấy là ngày kỉ niệm ngày cưới của bố mẹ thế nên anh được mời lúc đó anh còn ngại nhưng bố tôi mời quá rồi bị kéo vô bất đắc dĩ phải ngồi lại. Trước khi vô anh có nói nhỏ bên tai tôi" em ra ngồi xe đi anh có quà cho em"
Thế là tôi cũng ra luôn anh mua cho tôi một ly trà đào tôi thích rồi còn một bọc to bánh tráng, kẹo, bánh đa ruốc, rau củ sấy,.. toàn mấy món tôi thích anh nhắn tin vào máy tôi "bé mang vào phòng đi anh mua cho em á, không có tốn tiền đâu nên đừng nói nhá" nhìn thấy nó tôi không hiểu sao bắt giác cười tươi lắm.Thế là tôi mang hết đống đấy vào phòng ai cũng nhìn thấy rồi tôi mang ly trà đào bỏ vô tủ lạnh nhỏ trong phòng mình rồi để đống bánh kẹo lên giường rồi đi ra ngoài.
Mấy cô chú thấy vậy liền hỏi "Quỳnh đâu có nhiều bánh kẹo thế với thằng hồi nãy người yêu mày hả" tôi chỉ cười rồi chị tôi kêu "thôi công khai luôn đi giấu làm gì cho mệt".Tôi không nói gì và mọi người cũng ngầm hiểu. Tự nhiên lúc này bố tôi lên sân khấu để cảm ơn mọi người đến rồi có nói một câu khiến tôi ngại" Cảm ơn mọi người nhiều vì đã đến đây dự kỉ niệm ngày cưới của tôi với vợ tôi, gia đình chúng tôi rất cảm kích và hôm nay cũng có một niềm vui nữa đến với gia đình tôi là Quỳnh con gái út của hai vợ chồng tôi đã đưa người yêu ra mắt gia đình tôi, nay chả phải một niềm vui mà tận hai niềm vui và cảm ơn mọi người đã chung 2 niềm vui này của gia đình Thịnh Hà" . Tôi cười thôi chẳng biết nói gì cả. Chỉ suy nghĩ trong đầu cảm ơn chàng trai Nguyên Bằng đồng hành cùng tôi để tôi.
Lúc này tui nhớ đến mẹ tui khi hồi cấp 3 tôi có nói về sự quan tâm với ngồi tâm sự với mẹ sau những cuộc nổi chuyện gọi video để học bài những sự quan tâm của anh dành cho tôi. Mẹ tôi đã nói là anh thích tôi nhưng không tin và mẹ tôi đã thích anh từ năm cấp 3 rồi,và bố tôi nói mẹ tôi vui lắm. Tôi nghe anh kể là "anh ngồi ở bàn chung với bố em bị hỏi liên tục luôn rồi còn khuyên anh yêu em cho đàng hoàng không là chết với mấy chú,bác.Hóa ra em nói em là cục dàng của dòng họ mà anh không tin" tôi bật cười vừa vui vừa mừng vì anh không bị làm khó và bố tui lại rất ủng hộ tình yêu này
Nhưng đó là chuyện của năm về trước ròi, còn bây giờ là tôi và anh đã làm người yêu của nhau chắc mấy năm nữa là chúng tôi cưới. Năm lớp 9 tôi đã được một người ngỏ lời đó là anh từ chối đến năm lớp 10 cũng bị từ chối nhưng thật ra từ chối để anh tỏ tình lại, thì tôi 16 còn anh thì đã 18 hành trình 6 năm đồng hành cũng nhau, từ bày tay trắng đi lên giờ hai đứa đã có quãng thời gian cùng nhau.Lí do vì sao lại viết chap này bởi vì muốn ghi lại tâm sự của chính mình để bày tỏ không phải khoe khoang mà là hành trình cơ hai đứa đã đến được đây.
Cảm ơn chàng trai Nguyên Bằng mà em đã dành thanh xuân để yêu anh, mong anh hãy cười nhiều lên anh cười đẹp lắm đó, cố lên chàng trai được bố mẹ em công nhận nhá, Cố lên em tin anh thành công được.
( đây là chap của Hương Quỳnh em gái ruột của tớ viết nhưng chưa chuyển sang acc của bạn ấy nên chúng ta cứ để đây đi ha do acc này cũng là acc của bạn ấy mà)