Giữa khoảng không vô định của Đa vũ trụ, nơi các dòng thời gian đan chéo vào nhau như những sợi tơ, có một nơi luôn tĩnh lặng đến lạ kỳ. Đó là Điện Thời Gian, nơi trú ngụ của Hiha Timeline.
Hôm nay, Timeline không ngồi canh giữ các vòng lặp như thường lệ. Cậu lười biếng nằm dài trên bậc thềm đá cổ kính, đôi mắt khép hờ nhìn những hạt bụi thời gian trôi nổi. Sức mạnh điều khiển quá khứ và tương lai đôi khi khiến cậu cảm thấy mệt mỏi và cô độc.
Cộp. Cộp.
Tiếng giày nện đều đặn trên nền đá phá vỡ sự im ắng. Không cần mở mắt, Timeline cũng biết ai đang đến. Mùi hương trầm lạnh lẽo hòa lẫn áp lực của sự phán xét chỉ có thể thuộc về một người: Hiha Judex.
"Lại trốn việc ra đây nằm à?" – Giọng nói trầm thấp, có phần nghiêm nghị của Judex vang lên ngay đỉnh đầu Timeline.
Timeline hé một bên mắt, nhìn bóng dáng cao lớn đang đứng che khuất cả ánh sáng của các vì sao phía sau. Judex lúc nào cũng vậy, luôn khoác trên mình bộ trang phục của một vị thẩm phán tối cao, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, tay cầm cuốn sách phán quyết giữ chặt cán cân công lý.
"Không có trốn. Tôi đang 'quan sát' dòng thời gian chạy đấy chứ," Timeline chống tay ngồi dậy, bĩu môi thanh minh. "Còn anh, hôm nay không đi phán xét tội lỗi của các dị thể ở vũ trụ khác sao mà rảnh rỗi sang đây?"
Judex không trả lời ngay. Anh chậm rãi ngồi xuống bậc thềm ngay cạnh Timeline, đặt cuốn sổ phán quyết sang một bên. Hành động này khiến Timeline hơi bất ngờ, vì thông thường Judex chẳng bao giờ rời tay khỏi nó.
"Hôm nay không có vụ án nào cả," Judex nhàn nhạt nói, mắt nhìn về phía khoảng không vô định. "Vả lại... ta muốn nghỉ ngơi."
Timeline bật cười. Một kẻ cuồng công việc như Judex mà cũng biết nói từ "nghỉ ngơi" sao? Cậu nghiêng đầu, nhìn ngắm góc nghiêng hoàn hảo nhưng luôn căng thẳng của anh. Chẳng biết nghĩ gì, Timeline đưa tay lên, nhẹ nhàng dùng ngón tay day day vào giữa hai lông mày đang nhíu chặt của Judex.
"Đừng có lúc nào cũng trưng ra bộ mặt hình sự đó. Ở chỗ của tôi, thời gian trôi rất chậm, anh cứ thả lỏng đi," Timeline khẽ nói, giọng điệu trở nên dịu dàng hẳn.
Judex khựng lại trước cái chạm bất ngờ. Anh không né tránh, trái lại, một bàn tay to lớn và có phần thô ráp của anh đưa lên, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Timeline. Ánh mắt vốn dĩ sắc lẹm như dao cạo của vị thẩm phán lúc này bỗng chốc mềm mại, phản chiếu hình bóng của cậu thiếu niên điều khiển thời gian trước mặt.
"Timeline," Judex gọi khẽ.
"Hửm?"
"Ngươi có thể quay ngược thời gian, sửa chữa mọi sai lầm của Đa vũ trụ," Judex siết nhẹ các ngón tay. "Vậy trong hàng triệu dòng thời gian ngươi từng đi qua, có khoảnh khắc nào ngươi muốn dừng lại mãi mãi không?"
Timeline ngẩn người. Cậu đã sống qua hàng vạn năm, chứng kiến sự sinh diệt của biết bao thế giới. Nhưng lúc này, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy dịu dàng của Judex, tim cậu bỗng nhảy lên một nhịp hỗn loạn.
Timeline nhích lại gần hơn, tựa nhẹ đầu vào vai Judex, cảm nhận hơi ấm vững chãi từ bờ vai anh. Cậu khẽ mỉm cười, thanh âm êm dịu như gió thoảng:
"Có chứ. Chính là lúc này. Dù có lật giở bao nhiêu trang sách thời gian, tôi cũng chỉ muốn đứng lại ở khoảnh khắc có anh ngồi cạnh mà thôi."
Judex im lặng, nhưng bàn tay anh đã vòng qua vai, ôm trọn lấy Timeline vào lòng. Cuốn sổ phán quyết nằm cô đơn trên bậc đá, bởi vì lúc này, vị thẩm phán tối cao đã tìm thấy chân lý độc nhất của cuộc đời mình – một chân lý mang tên dòng thời gian của riêng anh.