Hành Trình Hướng Về Phía Mặt Trời 🔅
Tác giả: Thu Thảo💭
TRUYỆN KO CÓ THT VÀ ĐC CON NGƯỜI VÀ AI VIẾT Ạ
Năm tôi mười tuổi, những trận đòn roi và lời lăng mạ của đứa con nhà họ Trịnh đã gieo xuống tuổi thơ tôi những vết bầm rướm máu. Ngày ấy, tội lỗi duy nhất của tôi là: Nhà tôi nghèo.
Chuỗi ngày tăm tối ấy kéo dài đằng đẵng cho đến năm tôi hai mươi tuổi, ngày tôi quyết định xách chiếc túi sờn rách bước chân ra khỏi ngôi làng ngập tràn ác ý. Chạy dọc theo bóng lưng tôi là những lời đàm tiếu chua chát của người đời: “Cái con ranh ấy ra khỏi làng đi học á? Chắc được dăm bữa nửa tháng rồi lại làm đ*ếm bên ngoài thôi!”, hay “Học hành làm gì cho phí công, lấy chồng sớm cho rảnh nợ!”.
Họ làm sao hiểu được, tôi là đứa con được trời sinh ra, được đất bao bọc mà lớn lên. Lòng tôi còn có những ước mơ rực lửa ở phía trước. Nghĩ lại, cuộc đời tôi may mắn lớn nhất là có bà nuôi dưỡng từ nhỏ, dù giờ bà đã đi xa. Tôi cũng có cha, có mẹ, nhưng trong mắt họ, tôi chẳng khác nào một món hàng hóa, chỉ đợi đủ tuổi là đem gả bán để lấy tiền thách cưới. Đứng trước sự ngột ngạt ấy, tôi đã tự thề với lòng mình: Tôi thà chết rũ ở xứ người, còn hơn để linh hồn mình chết mòn trong ngôi làng tù túng này.
Khi bước chân tôi vừa chạm đến ranh giới đầu làng, một bóng hình nhỏ bé đột ngột lao đến, ôm chặt lấy ngang hông tôi. Đó là Tôn Như — cô bé có mái tóc đen mượt mà và làn da trắng ngần như tuyết.
— Như Như, em ra đây làm gì vậy? — Tôi thảng thốt hỏi.
Con bé không trả lời, đôi mắt trong veo nhìn tôi đầy luyến lưu. Nó lặng lẽ dúi vào tay tôi một viên kẹo chua rồi quay đầu chạy biến vào màn sương mờ. Cầm viên kẹo trong lòng bàn tay, sống mũi tôi cay xè. Tôi hiểu, đó là lời tạm biệt cuối cùng của đứa trẻ ấy. Và tôi cũng tự nhủ, mình sẽ KHÔNG BAO GIỜ quay trở lại nơi này nữa.
Từng bước, từng bước tôi đi xuống núi. Lạ kỳ thay, khi khoảng cách với ngôi làng càng xa, những chiếc xích sắt vô hình đang thắt chặt lồng ngực tôi bấy lâu nay bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Cảm giác tự do ùa về. Tôi ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng trước khung cảnh thiên nhiên trước mắt. Đẹp quá! Núi non trùng điệp, cỏ cây mướt xanh, nắng vàng rót mật. Thế mà ngày trước, Bác Năm suốt ngày nói dối tôi rằng thiên nhiên chẳng có gì đẹp cả. Tôi mải mê ngắm nghía từng bông hoa dại bên đường, đắm chìm vào không gian khoáng đạt đến mức không hề chú ý đến chướng ngại vật ngay trước mặt.
— Chào cô bé!
Một giọng nói trầm ấm, vang dội vang lên ngay đỉnh đầu khiến tôi giật bắn mình. Tôi vội lùi lại một bước, ngước nhìn. Trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, chừng hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, gương mặt cương nghị nhưng ánh mắt lại vô cùng ôn hòa.
— Dạ… con chào chú. Chú cần tìm gì ạ? — Tôi lắp bắp.
Người đàn ông mỉm cười, nhìn chiếc túi vải trên vai tôi rồi hỏi:
— Cháu đang đi đâu thế?
Tôi đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào người đối diện, dõng dạc trả lời:
— Dạ, con đi tìm tương lai ạ!
Người đàn ông hơi khựng lại, ánh lên sự ngạc nhiên rồi thích thú hỏi tiếp:
— Tương lai sao? Vậy tương lai trong điều cháu muốn tìm là gì?
— Dạ, con muốn làm cảnh sát để bảo vệ pháp luật về trẻ em. Đó là nguyện vọng lớn nhất cuộc đời con! — Tôi trả lời, thanh âm trong trẻo vang vọng giữa núi đồi.
Nghe đến đây, ánh mắt người đàn ông hoàn toàn thay đổi, đầy vẻ trân trọng:
—chú là Chu Ngôn Viên, hai mươi sáu tuổi, làm Chuyên gia tâm lý & Tội phạm học về Trẻ em, Nhà chú ở ngay phía cuối ngọn đồi này. Nhưng… cháu có nhà không? Nhà cháu ở đâu, tên gì và bao nhiêu tuổi rồi?
Tôi khẽ thở dài, nhưng không hề giấu diếm:
— Dạ, con tên là Lương Tư Bảo. Con… không có nhà, cũng không có nơi nương tựa. Năm nay con hai mươi tuổi. Con còn có một người bà, nhưng… bà con mất được một tuần rồi ạ.
Chú Chu Ngôn Viên lặng đi một chút, giọng chú chùng xuống, đầy vẻ cảm thông:
— Vậy trước đó, bà cháu sống ở đâu?
— Dạ, ở làng Hạnh, nhà cuối làng ạ. — Tôi trả lời, đôi mắt hướng về phía con đường dài thênh thang trước mặt.
Cuộc gặp gỡ định mệnh nơi sườn dốc ấy, giống như một tia sáng đầu tiên của số phận báo hiệu rằng:Ngày tháng tăm tối của Lương Tư Bảo đã chính thức khép lại, và một chương mới đầy hy vọng đang mở ra.
Gió núi thổi lồng lộng, hất tung mấy lọn tóc rối của tôi. Người đàn ông tên Chu Ngôn Viên nhìn tôi, đôi lông mày khẽ mướn lên, gương mặt không giấu nổi sự tò mò xen lẫn chút suy tư:
— Chú muốn hỏi… tại sao cháu lại quyết định bỏ ngôi làng này mà đi?
Tôi không hề né tránh ánh mắt của người đối diện, hai bàn tay siết chặt quai chiếc túi vải sờn cũ, đôi mắt ánh lên tia nhìn kiên định chưa từng có:
— Con muốn đi tiếp ước mơ còn dang dở của ngoại con.
— Nhưng đó là ngôi làng đã nuôi cháu lớn lên, nơi gắn liền với tuổi thơ của cháu cơ mà? — Chu Ngôn Viên gặng hỏi, giọng chú trầm xuống như muốn khơi gợi một chút hoài niệm nào đó trong tôi.
Hai chữ “nuôi lớn” và “tuổi thơ” chạm vào vết thương lòng bấy lâu nay, khiến lồng ngực tôi nghẹn đắng. Tôi bật cười, một nụ cười nửa cay đắng, nửa tự giễu. Tôi quyết định nói hết, nói một lần cho sạch sẽ những uất ức mà mình đã phải kìm nén suốt hai mươi năm qua:
— Con biết nơi này là nơi ba mẹ con được sinh ra, được giáo dục, và thậm chí cái gọi là “văn hóa” ở đây cũng bắt nguồn từ đó. Nhưng chú có biết không? Ngôi làng này chưa bao giờ chào đón những đứa con gái như con! Họ trọng nam khinh nữ một cách tàn nhẫn. Ở nơi đó, phụ nữ chẳng khác nào một cỗ máy in tiền khi còn trẻ và là một công cụ đẻ con khi lấy chồng. Ngoại con cả đời sống trong tủi nhục, ước mơ được học con chữ cũng bị người ta chà đạp. Giờ bà mất rồi, con không thể giẫm lên vết xe đổ của bà. Con phải sống một cuộc đời khác!
Nhìn biểu cảm thảng thốt và lặng người đi của Chu Ngôn Viên, tôi biết một người ở thế giới bên ngoài như chú khó mà tin nổi những hủ tục u tối ấy vẫn tồn tại. Tôi quay lưng, dứt khoát bước đi:
— Nếu chú muốn tìm hiểu thì chú cứ tự đi mà kiểm chứng. Con đi đây!
Tôi sải bước dài xuống con dốc, bóng lưng đổ dài dưới ánh nắng hanh vàng của buổi sớm mai. Bỏ lại sau lưng người đàn ông xa lạ tên Chu Ngôn Viên, bỏ lại bóng dáng nhỏ bé của cô bé Tôn Như Như đang đứng trân trân nhìn theo ở phía xa, tôi vừa đi vừa giơ cao tay vẫy, hét lớn vào khoảng không vô tận:
— Tạm biệt chú! Con đi tìm ước mơ của con đây!
Tiếng hét của tôi vang vọng vào vách núi rồi tan ra trong gió. Cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi ăn viên kẹo chua mà Như Như cho, vị chua chát xộc lên đầu lưỡi rồi dần dần đọng lại một chút vị ngọt thanh. Đúng vậy, cuộc đời tôi từ nay về sau cũng sẽ như viên kẹo này, đi qua hết thảy đắng cay sẽ là ngọt ngào gặt hái được.
Tôi đi bộ suốt năm tiếng đồng hồ dọc theo con đường đèo hiểm trở để ra đến thị trấn huyện. Khung cảnh ồn ào, xe cộ tấp nập và những tòa nhà cao tầng hiện ra trước mắt khiến một đứa con gái lần đầu ra khỏi lũy tre làng như tôi không khỏi choáng ngợp. Trong túi tôi chỉ có vỏn vẹn vài trăm nghìn đồng — số tiền ít ỏi mà ngoại đã lén giấu dưới đệm giường cho tôi trước khi nhắm mắt. Với số tiền này, tôi chỉ đủ mua một tấm vé xe khách lên thành phố và ăn vài cái bánh mì không nhân.
Đêm đầu tiên ở bến xe thành phố lớn, tôi co rúm người trên chiếc ghế đá lạnh ngắt. Tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói bụi và những ánh mắt dòm ngó của những kẻ bặm trợn khiến tôi sợ hãi. Tôi ôm chặt chiếc balo trước ngực, thức trắng đêm không dám chợp mắt. Lúc ấy, những lời nguyền rủa của dân làng lại văng vẳng bên tai: *“Học hành gì cơ chứ, rồi lại làm đ*ếm bên ngoài thôi!”*. Tôi cắn chặt môi đến bật máu để ngăn không cho nước mắt rơi. Tôi không được khóc. Nếu tôi gục ngã, họ sẽ cười nhạo trên sự thất bại của tôi, và ba mẹ tôi sẽ lại bắt tôi về để gả bán như một món hàng.
Sáng hôm sau, tôi bắt đầu hành trình tìm việc làm thêm. Vì chưa có bằng cấp, tôi chấp nhận làm tất cả những công việc chân tay nặng nhọc nhất: từ rửa bát thuê cho các quán ăn gia đình, phát tờ rơi dưới cái nắng đổ lửa 40 độ, cho đến dọn dẹp vệ sinh theo giờ. Ban ngày tôi bán sức lao động để kiếm tiền trang trải tiền nhà trọ mười mét vuông và tiền ăn qua ngày, ban đêm tôi vùi đầu vào đống sách cũ mua lại từ hàng ve chai để ôn thi đại học.
Nguyện vọng của tôi chưa bao giờ thay đổi: Trở thành một một cảnh sát bảo vệ quyền trẻ em. Tôi muốn dùng chính danh dự và tri thức của mình để đứng ra bảo vệ những đứa trẻ tội nghiệp, những cô bé đang phải chịu sự bất công và bạo lực giống như tôi và Tôn Như Như
Thấm thoát, hai năm trôi qua. Những nỗ lực phi thường của một đứa con gái “trời sinh đất nuôi” cuối cùng cũng được đền đáp. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển của trường Đại học Luật, tôi đã chạy ra ban công phòng trọ, ngửa mặt lên trời mà khóc nức nở. Ngoại ơi, Tư Bảo làm được rồi! Con đã bước ra khỏi vũng bùn tăm tối ấy bằng chính đôi chân của mình.
Vào ngày đầu tiên nhập học, trường đại học tổ chức một buổi hội thảo về “Phòng chống bạo lực gia đình và bảo vệ trẻ em vùng cao”. Tôi ngồi ở hàng ghế khán giả, chăm chú lắng nghe. Khi vị đại biểu tiếp theo bước lên bục phát biểu, trái tim tôi bỗng đập chệch một nhịp.
Người đàn ông trên bục mặc bộ cảnh phục nghiêm trang, gương mặt cương nghị, chững chạc hơn so với hai năm trước nhưng ánh mắt ôn hòa ấy thì không thể lẫn vào đâu được. Trên bảng điện tử hiện lớn dòng chữ: *“Diễn giả: Thiếu úy Chu Ngôn Viên – Chuyên gia tâm lý & Tội phạm học về Trẻ em”*.
Tôi sững sờ nhìn chú. Hóa ra, hai năm qua chú không hề quên lời tôi nói. Chú thực sự đã đến ngôi làng ấy, đã chứng kiến và đang dùng sức ảnh hưởng của mình để thay đổi nó.
Kết thúc buổi hội thảo, khi mọi người dần ra về, tôi vẫn đứng yên ở góc khán phòng. Chu Ngôn Viên thu dọn tài liệu, ngẩng đầu lên và ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau. Chú hơi khựng lại, rồi trên môi nở một nụ cười ấm áp như ánh mặt trời năm đó trên sườn núi. Chú bước lại gần tôi, khẽ gật đầu:
— Chào cháu, Lương Tư Bảo. Chúc mừng cháu đã tìm thấy tương lai của mình. Chặng đường phía trước của cháu, chú sẽ đồng hành cùng cháu để bảo vệ những đứa trẻ khác.
Tôi mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên má. Sợi xích sắt ngày xưa đã hoàn toàn biến mất, trước mặt tôi bây giờ là một bầu trời rộng lớn, tự do và ngập tràn hy vọng.
NGOẠI TRUYỆN
CHU VIÊN Kể cho tôi nghe: Khi bước về phía tôi, đôi mắt của Chu Ngôn Viên nhìn xa xăm, như thể ánh đèn hội trường rực rỡ kia đang lùi lại, nhường chỗ cho những mảng ký ức loang lổ của một thời quá khứ tăm tối hiện về. Chú khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe:
— Tư Bảo, cháu biết không? Ngày gặp cháu ở sườn dốc làng Hạnh hai năm trước, nhìn thấy đôi mắt kiên định của cháu, chú như nhìn thấy chính bản thân mình của mười lăm năm về trước.
Hóa ra, đằng sau bộ cảnh phục nghiêm trang và danh tiếng của một vị chuyên gia tài ba, Chu Ngôn Viên từng có một tuổi thơ bị bóp nghẹt bởi bạo lực và sự cô độc. Chú sinh ra trong một gia đình mà người cha là một gã nát rượu, hung hãn, còn người mẹ lại nhu nhược, cam chịu. Những trận đòn roi vô cớ trút xuống lưng chú từ năm này qua năm khác, biến đứa trẻ Ngôn Viên ngày ấy trở thành một kẻ lầm lì, gai góc và đầy hận thù. Đỉnh điểm của bi kịch là năm chú mười một tuổi, mẹ chú vì không chịu nổi sự bạo hành đã chọn cách tự sát. Khi chú chạy về, thân thể mẹ đã lạnh ngắt. Sự thờ ơ của dân làng, sự tàn nhẫn của người cha và cái chết của mẹ đã đẩy Ngôn Viên vào chuỗi ngày sống như một bóng ma trong bóng tối, nuôi dưỡng ý định sẽ hủy hoại tất cả để trả thù đời.
Nhưng bước ngoặt cuộc đời đã đến khi chú gặp được một người thầy — một người chiến sĩ công an già. Ông không dạy chú cách hận thù, mà dạy chú dùng pháp luật để đòi lại công lý cho những người yếu thế, dùng tri thức để vạch trần cái ác. Từ một thiếu niên bất cần, Ngôn Viên lao vào học tập như điên dại. Chú chọn ngành tội phạm học, chấp nhận làm việc với những xác chết, với những góc khuất kinh hoàng nhất của nhân tính, chỉ để tìm ra tiếng nói cho những người đã khuất và bảo vệ những đứa trẻ đang bị bạo hành. Chú đã đập tan vũng bùn tăm tối bằng ý chí sắt đá, tự thắp lên ngọn đuốc cuộc đời mình để trở thành một người bảo vệ công lý rực rỡ như ngày hôm nay.
— Chú từng nghĩ cuộc đời này chỉ có mình chú phải bò ra từ hố sâu của số phận. — Ngôn Viên nhìn tôi, ánh mắt chú lấp lánh thứ ánh sáng đầy trân trọng — Cho đến khi chú nghe cháu nói cháu muốn đi tìm tương lai, muốn làm cảnh sát bảo vệ trẻ em. Lời nói của một cô bé hai mươi tuổi lúc ấy đã sưởi ấm cả một góc linh hồn từng bị tổn thương của chú.
Tôi lặng người lắng nghe câu chuyện của chú. Hai con người, hai thế hệ, xuất phát từ hai miền tăm tối khác nhau nhưng lại cùng chọn một con đường: không đầu hàng nghịch cảnh, mà biến nỗi đau thành sức mạnh để tỏa sáng và che chở cho người khác. Chú Chu Ngôn Viên không chỉ là người đồng hành, mà chú chính là minh chứng sống động nhất cho tương lai mà tôi đang hướng tới.
T/g : câu chuyện đc kể bởi TH.JORI và AI(GEMINI)
Nếu có sai xót hay ns tôi , cảm ơn mn
SAU 1 tuần làm và sửa lỗi Thì tôi và gemini đã kể xong câu chuyện
Góc giải pháp trong truyện :
-Tại sao cô bé Như Như lại có làng da trắng và có mái tóc mượt :vì Nhà cô bé là ngôi nhà giàu nhất ngôi làng hạnh hồi đó
-Tại sao lại ko tặng kẹo ngọt mà tặn kẹo chua vì kẹo chua lúc đầu rất chua nhưng lúc sau lại ngọt giống như cuộc đời của nhân vật trên
Trước khi kết thúc thì cô bé Như Như sau này cũng thành công cô bé làm nghề GV tâm lý học đường của trẻ con của trường danh tiếng
C Ả M Ơ N M N Đ Ã Đ Ọ C Ạ