Giữa Thành Công và Xuân Bách có một bí mật. Đó là một tình yêu ngọt ngào nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, ít nhất là đối với Bách.
Công may mắn hơn khi có một gia đình tuyệt vời. Ba mẹ cậu biết chuyện, họ không cấm cản mà ngược lại còn bao bọc, sẵn sàng đón nhận Bách như một thành viên trong nhà. Nhưng sự ủng hộ đó không đủ để giúp Bách vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Bách sợ ánh mắt soi mói của người đời, sợ những lời xầm xì sau lưng, và sợ hãi đỉnh điểm sự kỳ thị từ đám bạn cùng lớp. Vì sự ích kỷ đó, Bách buộc Công phải yêu mình trong im lặng. Đi học không nắm tay, ra đường giữ khoảng cách, tuyệt đối không để ai biết họ là gì của nhau.
Công chưa bao giờ trách Bách. Mỗi lần thấy người yêu lo lắng, cậu chỉ mỉm cười dịu dàng, ôm trọn mọi tủi hờn vào lòng:
"Không sao, tớ đợi được. Đến khi nào cậu sẵn sàng, tớ sẽ dắt tay cậu đi giữa phố."
Ngày lễ tốt nghiệp, sân trường ngập trong sắc hoa và bóng bay. Công đứng dưới tán cây phượng rợp mát, tay siết chặt hai chiếc vòng đôi do chính mình tự làm, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. Cậu bước đến trước mặt Bách, lấy hết can đảm thì thầm:
"Hôm nay chúng ta ra trường rồi, không ai quản chúng ta nữa. Bách, tớ muốn công khai. Tớ muốn đứng trước mặt mọi người nói tớ yêu cậu."
Tim Bách đập liên hồi, sự hoảng loạn dâng lên tận cổ họng. Đúng lúc đó, tiếng cười nói oang oang từ đằng xa vang lên. Đám bạn chí cốt của Bách đang ào ào chạy về phía hai người.
"Ê Bách! Đứng đó làm gì ôm hoa một mình vậy mầy? Qua chụp hình coi!"
Nhìn thấy đám bạn đang lao tới, nhìn thấy những ánh mắt bắt đầu tò mò dại ra trước khoảng cách quá gần giữa mình và Công, lý trí của Bách hoàn toàn sụp đổ. Nỗi sợ hãi bị vạch trần, sợ bị đẩy vào làn sóng kỳ thị lấn át cả tình yêu. Trong cơn hoảng loạn tột độ, Bách đã làm một việc tàn nhẫn nhất cuộc đời mình.
Bách dùng hết sức thô bạo đẩy mạnh Công ngã nhào ra đất, chỉ thẳng tay vào mặt người yêu rồi hét lớn cho cả sân trường nghe thấy:
"Tránh xa tao ra! Cái thằng gay tởm lợm này nó vừa tỏ tình tao! Nó thích tao kìa tụi bây!"
Sân trường bỗng chốc im bặt. Rồi, tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ. Đám bạn của Bách chạy đến, nghe những lời vừa thốt ra, lập tức nhìn Công bằng ánh mắt khinh bỉ.
"Hóa ra thằng này biến thái vậy à?"
"Kinh tởm thật chứ, học chung bao nhiêu năm không biết nó là gay."
Sự việc nhanh chóng đẩy đi quá xa khi vài đứa con trai quá khích bắt đầu lao vào xô đẩy, sỉ vả Công. Công không giải thích, cũng không đánh lại. Cậu ngồi bệt dưới đất, hai chiếc vòng tay rơi loảng xoảng trên nền xi măng. Cậu không nhìn đám đông đang bu lại bắt nạt mình, cậu chỉ nhìn thẳng vào mắt Bách.
Ánh mắt ấy không có giận dữ, chỉ có một sự đổ vỡ hoàn toàn. Linh hồn của Thành Công đã chết ngay trong khoảnh khắc người cậu yêu thốt ra câu nói đó. Cậu lảo đảo đứng dậy sau trận hội đồng đầy cay nghiệt, chịu đựng những lời lăng mạ, rồi chen qua đám đông chạy vụt đi.
Bách đứng chết trân tại chỗ, bàn tay run rẩy, nhận ra mình vừa gây ra một lỗi lầm không thể cứu vãn.
Một điềm báo chẳng lành chạy dọc sống lưng, Bách gạt đám bạn ra, điên cuồng chạy theo hướng Công vừa đi. Lên tầng 2, tầng 3... hướng thẳng lên sân thượng.
Khi Bách đẩy mạnh cánh cửa sắt bật ra, gió lồng lộng thổi qua tóc. Ở phía rìa lan can, bóng dáng gầy gò của Công đang đứng đó, tà áo đồng phục tung bay trong gió. "Công ơi! Đừng! Tớ xin lỗi, tớ sai rồi!" – Bách quỳ sụp xuống, tiếng khóc nghẹn đặc nơi cổ họng.
Công quay đầu lại. Cậu nhìn Bách, nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng thanh thản đến đau lòng. Cậu không nói một lời, không một câu oán trách. Công dang rộng hai tay, rồi dứt khoát bước lùi lại một bước vào khoảng không vô định.
"CÔNG KHÔNGGGGGGG!"
Bách lao đến bám vào lan can, nhưng tất cả những gì chạm phải chỉ là không khí.
Bịch.
Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía dưới. Tiếng la hét thấu trời của học sinh bên dưới dội ngược lên sân thượng. Bách nhìn xuống, tà áo trắng của Công giờ đã nhuộm một màu đỏ tươi ám ảnh.
Bách quỳ rạp xuống sàn bê tông bỏng rát, hai tay cào cấu xuống đất đến bật máu, khóc đến khản đặc cả giọng. Sự ích kỷ, nỗi sợ hãi hèn nhát của Bách đã chính tay giết chết người con trai duy nhất yêu cậu vô điều kiện. Sự dị nghị của người đời mà Bách hằng sợ hãi, giờ đây đã phải đổi bằng mạng sống của Công. Bách tự do rồi, nhưng trên đời này, không còn Thành Công nữa.