Truyện trinh thám 10 chương siêu hay dài mà bạn nên đọc 1 lần hay thì cho xoài cảm ơn 🏆(truyện al kể)
Tác giả: 🔮🎭hichi🪽
Huyền Dị/Phạm tội;Giải trí
Chương 1: Những giọt sương màu hổ phách
Thành phố S vào những ngày cuối đông năm 2026 luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc và nhớp nháp. Tiết trời luẩn quẩn ở mức 11^\circ\text{C}. Độ ẩm cao đến mức chỉ cần đứng yên ngoài đường mười phút, lớp áo phao dày cộm của bạn sẽ sũng nước như vừa lội qua một đầm lầy.
Đúng 3 giờ 14 phút sáng, một tiếng động trầm đục xé toạc không gian tĩnh mịch của khu biệt thự biệt lập nằm sâu trong bán đảo Thanh Đa. Đó không phải tiếng súng, cũng không phải tiếng kính vỡ. Nó là âm thanh của một vật thể nặng khoảng 70\text{ kg} rơi tự do từ độ cao 9\text{ m} xuống bãi cỏ mềm ngập nước.
Hai mươi phút sau, Đại úy Trần Phong có mặt tại hiện trường. anh thuộc Đội Đặc nhiệm Phòng chống Tội phạm Hình sự cao cấp (Cục Cảnh sát Hình sự). Phong là kiểu đàn ông có khuôn mặt góc cạnh như được tạc bằng rìu, đôi mắt một mí luôn híp lại giống như đang nhìn thẳng vào tâm can người đối diện, và một thói quen không bao giờ bỏ: luôn mang theo bên mình chiếc bật lửa Zippo mạ bạc dù anh đã bỏ thuốc lá được năm năm.
"Nạn nhân là ai?" Phong vừa bước qua dải băng cách ly màu vàng chanh, vừa hỏi người cấp dưới thân tín của mình – Thượng úy Lê Minh.
"Dương Chí Viễn, năm nay 42 tuổi, kiến trúc sư trưởng kiêm cổ đông lớn của Tập đoàn địa ốc Viễn Đông," Minh lật cuốn sổ tay nhỏ, ánh đèn pin từ điện thoại rọi vào trang giấy loang lổ những vệt nước mưa. "Người phát hiện là bà quản gia. Bà ấy nghe thấy tiếng động lạ ngoài vườn, bật đèn hành lang lên thì thấy ông chủ đã nằm bất động trên bãi cỏ dưới chân ban công tầng ba."
Phong quỳ một chân xuống bãi cỏ, không ngại bùn đất bám vào chiếc quần jean sẫm màu. Anh đeo găng tay cao su nitril màu xanh, cẩn thận nâng bàn tay phải của nạn nhân lên.
Xác chết còn ấm. Các mạch máu ở vùng cổ và ngực nổi lên những vệt màu tím thẫm dị thường. Điều kỳ lạ nhất là khóe miệng của Dương Chí Viễn đọng lại một lớp bọt mép nhỏ màu hổ phách, thoang thoảng một mùi hương ngọt lịm như mùi hạnh nhân nướng trộn lẫn với mật ong rừng.
"Không phải chết do cú ngã," Phong lẩm bẩm, ngón tay anh rà dọc theo gáy nạn nhân. "Xương cổ không gãy, hộp sọ không chấn thương nghiêm trọng đến mức gây tử vong ngay lập tức. Cú ngã từ tầng ba chỉ là thứ yếu. Ông ta đã chết trước khi chạm đất."
"Bị đánh thuốc độc sao sếp?" Minh hỏi, hơi thở phả ra làn khói trắng đục trong không khí lạnh.
"Là Xyanua. Nhưng không phải loại thông thường," Phong đứng dậy, ánh mắt anh hướng lên ban công tầng ba, nơi cánh cửa kính trượt vẫn mở toang, rèm cửa màu kem bay phần phật theo từng cơn gió lạnh. "Mùi hạnh nhân rất đậm, trộn lẫn với chất tạo ngọt gốc hữu cơ để át đi vị đắng chát tự nhiên của độc dược. Đây là phương thức của một kẻ chuyên nghiệp. Hắn không muốn nạn nhân kịp phản kháng hay nôn mửa ra ngoài."
Phong bước lên tầng ba theo lối cầu thang gỗ xoắn ốc bên trong biệt thự. Mỗi bậc thang đều phát ra tiếng cót két khe khẽ của loại gỗ sồi già tuổi. Căn phòng làm việc của Dương Chí Viễn rộng khoảng 50\text{ m}^2, bài trí theo phong cách tối giản của Bắc Âu. Trên bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối, một chiếc laptop Dell XPS vẫn đang mở. Màn hình hiển thị một bảng tính Excel chứa hàng ngàn mã số định danh tài sản và những con số tài chính đỏ rực.
Kế bên laptop là một ly rượu pha lê bên trong còn sót lại khoảng 10\text{ ml} chất lỏng màu nâu hổ phách. Đó là rượu Whisky Macallan 25 năm tuổi – loại rượu ưa thích của giới siêu giàu.
"Minh, bảo bên kỹ thuật hình sự hốt toàn bộ ly rượu này, niêm phong cẩn thận. Kiểm tra dấu vân tay trên tay nắm cửa ban công và thành ly rượu," Phong ra lệnh, đôi mắt anh đảo qua một vòng quanh căn phòng.
Không có dấu hiệu của một cuộc giằng co. Sách trên giá vẫn xếp ngay ngắn theo bảng chữ cái. Bức tranh sơn dầu vẽ cảnh biển Brittany của Monet treo trên tường không hề lệch một milimet. Mọi thứ hoàn hảo đến mức giả tạo. Kẻ thủ ác đã bước vào đây, ngồi xuống, trò chuyện, hoặc có thể là lặng lẽ quan sát nạn nhân uống cạn ly rượu có độc, sau đó bình thản đẩy cái xác qua ban công để tạo dựng một hiện trường giả về một vụ tự sát hoặc tai nạn do say rượu.
"Sếp, nhìn cái này đi," Minh gọi giật giọng từ phía góc phòng, nơi đặt một chiếc két sắt âm tường hiệu Chubbsafes. Cánh cửa két sắt dày 12\text{ cm} làm bằng thép hợp kim chống khoan phá đang khép hờ.
Phong bước tới. Anh dùng đầu bút bi đẩy nhẹ cánh cửa két. Bên trong trống rỗng, ngoại trừ một thứ duy nhất: một chiếc lông vũ màu đen tuyền của loài chim quạ, được cắt tỉa hai cạnh một cách cực kỳ tinh xảo, tạo thành hình một mũi tên sắc nhọn hướng thẳng về phía trước.
Nhìn thấy chiếc lông vũ, đồng tử của Phong co rụt lại. Mặt anh đanh vệt như đá tảng. Ký ức của bảy năm trước, một vụ án kinh hoàng tại ngoại ô thành phố, nơi ba mạng người trong một gia đình tài phiệt bị đầu độc bằng chính phương thức này, chợt dội về như một làn sóng lạnh buốt dọc xương sống.
"Là hắn..." Phong rít qua kẽ răng. "Kẻ Săn Đêm. Hắn đã trở lại."
Chương 2: Bóng ma từ quá khứ
"Kẻ Săn Đêm" (The Night Stalker) là biệt danh mà lực lượng cảnh sát ngầm đặt cho một tên tội phạm giết người thuê khét tiếng nhất Đông Nam Á trong thập niên trước. Hắn không bao giờ để lại dấu vết ADN, không dấu vân tay, không có bất kỳ hình ảnh nào ghi lại từ hệ thống camera an ninh của các mục tiêu. Thứ duy nhất hắn để lại tại hiện trường luôn là một chiếc lông quạ được cắt tỉa thành hình mũi tên.
Bảy năm trước, sau khi thực hiện vụ ám sát chuỗi gia đình chủ ngân hàng Nguyễn Trọng, Kẻ Săn Đêm hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới ngầm. Nhiều người nghĩ hắn đã chết trong một cuộc thanh trừng nội bộ, hoặc đã di cư sang Nam Mỹ với một danh tính mới. Nhưng sự xuất hiện của chiếc lông vũ trong két sắt của Dương Chí Viễn đêm nay là một lời tuyên chiến đanh thép gửi đến Trần Phong.
8 giờ sáng cùng ngày, tại phòng họp của Cục Cảnh sát Hình sự, không khí căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng hết cỡ. Bản báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ đã được đặt trên bàn của Phong.
BÁO CÁO KHÁM NGHIỆM TỬ THI (SƠ BỘ)
Nạn nhân: Dương Chí Viễn (42 tuổi).
Thời gian tử vong: Khoảng 3 giờ 05 phút đến 3 giờ 15 phút sáng.
Nguyên nhân tử vong: Suy hô hấp cấp tính và ngừng tim do ngộ độc Kali Xyanua kết hợp với chất dẫn truyền thần kinh nhóm B. Hàm lượng chất độc tìm thấy trong máu cao gấp 5 lần liều gây chết người thông thường.
Thương tích ngoại khoa: Chấn thương phần mềm vùng lưng và đùi do tác động của cú rơi từ độ cao 9.2\text{ m}. Không có vết thương tự vệ trên tay hay cơ thể.
"Hệ thống camera an ninh xung quanh khu biệt thự thế nào?" Phong đứng trước tấm bảng trắng, tay cầm bút dạ xanh, gạch một đường đậm dưới cái tên Dương Chí Viễn.
Minh đứng dậy, bấm điều khiển từ xa để trình chiếu các đoạn video thu được từ 16 camera giám sát bao quanh căn biệt thự của nạn nhân. "Báo cáo sếp, toàn bộ hệ thống camera an ninh của căn nhà đã bị vô hiệu hóa bằng một thiết bị nhiễu sóng xung điện từ (EMP) tầm ngắn trong khoảng thời gian từ 2 giờ 45 phút đến 3 giờ 30 phút sáng. Tất cả những gì chúng ta thu được trên ổ cứng chỉ là những dải nhiễu hạt trắng xóa."
"Còn các camera công cộng ngoài trục đường chính dẫn vào bán đảo Thanh Đa thì sao?"
"Chúng em đã kiểm tra ba trạm kiểm soát camera của giao thông thành phố. Vào lúc 2 giờ 52 phút, có một chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen, biển số giả 51C-996.87, chạy qua cầu Kinh hướng vào Thanh Đa. Đến 3 giờ 38 phút, chiếc xe đó quay ra. Qua phân tích hình ảnh, tài xế đội mũ lưỡi trai sụp gối, đeo khẩu trang y tế màu đen và đeo kính chống lóa ban đêm. Toàn bộ vóc dáng bị che khuất." Minh lắc đầu, vẻ mặt thất vọng thấy rõ.
Phong không bất ngờ. Nếu kẻ đó dễ dàng bị camera giao thông chộp được mặt, hắn đã không được gọi là Kẻ Săn Đêm.
"Chiếc két sắt của nạn nhân bị lục soát. Có ai biết bên trong chứa gì không?" Phong hỏi.
"Theo lời khai của thư ký riêng và vợ cũ của Viễn, trong két sắt đó chứa một chiếc ổ cứng di động mã hóa quân sự. Chiếc ổ cứng này chứa toàn bộ hồ sơ đấu thầu bí mật của dự án khu đô thị sinh thái lấn biển trị giá 2 tỷ USD mà Tập đoàn Viễn Đông đang cạnh tranh gay gắt với Tập đoàn Thịnh Phát," Minh đáp.
"Thịnh Phát..." Phong lẩm bẩm cái tên này. Chủ tịch của Thịnh Phát là Ngô Bách, một con cáo già lừng lẫy trên thương trường, kẻ từng ba lần bị sờ gáy vì nghi án hối lộ quan chức nhưng đều thoát tội nhờ đội ngũ luật sư hùng hậu và những mối quan hệ chằng chịt ngầm.
"Minh, chuẩn bị xe. Chúng ta đi gặp Ngô Bách," Phong mặc áo khoác da, dắt khẩu súng ngắn Glock 19 vào bao da bên hông. "Nhưng trước đó, tôi cần ghé qua một nơi."
Chương 3: Lời thì thầm từ bóng tối
Nơi Phong muốn ghé qua là một tiệm sửa chữa đồng hồ cổ nằm sâu trong con hẻm nhỏ thuộc quận 5. Tiệm có cái tên rất cũ kỹ: "Thời Gian Chầm Chậm". Chủ tiệm là một ông già ngoài bảy mươi, cụt một chân trái, mắt đeo chiếc kính lúp lồi to tướng, tên gọi lão khuất danh là "Chú Năm Đồng Hồ". Trước khi giải nghệ và sống ẩn dật, chú Năm từng là chuyên gia chế tạo ngòi nổ và các thiết bị cơ khí chính xác cho các băng đảng xã hội đen những năm 90.
Tiếng chuông gió bằng đồng vang lên một vệt thanh mảnh khi Phong đẩy cánh cửa gỗ bước vào. Mùi dầu máy, mùi rỉ sét của những bánh răng đồng hòa quyện tạo nên một bầu không khí hoài cổ đặc quánh.
Chú Năm không ngước mắt lên, ngón tay gầy guộc như cành củi khô vẫn dùng chiếc nhíp nhỏ gắp một bánh răng siêu nhỏ bỏ vào lòng chiếc đồng hồ bỏ túi hiệu Omega. "Cơn gió độc nào đưa Đại úy Trần Phong đến cái xó xỉnh này vào buổi sáng thế này?"
"Con quạ đen đã trở lại, chú Năm," Phong bước đến bên bàn làm việc, đặt chiếc túi nilon chứa chiếc lông vũ tìm thấy trong két sắt lên mặt kính.
Bàn tay cầm nhíp của chú Năm bỗng khựng lại một nhịp cực ngắn. Ông lão từ từ hạ kính lúp xuống, ngước khuôn mặt đầy những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh cày lên nhìn Phong. Ông nhìn chiếc lông vũ bằng ánh mắt đầy e ngại.
"Cậu chắc chứ?"
"Chính tay cháu nhặt nó ra từ két sắt của Dương Chí Viễn sáng nay. Độc dược hắn dùng là Kali Xyanua pha mật ong hữu cơ. Chú biết rõ dấu ấn này hơn ai hết mà."
Chú Năm thở dài, với lấy bao thuốc lá sợi đặt trên bàn, run rẩy cuốn một điếu rồi châm lửa. Khói thuốc khét lẹt bay lên, bao phủ lấy khuôn mặt già nua. "Bảy năm trước, tôi đã nói với cậu rồi, Phong. Kẻ Săn Đêm không phải là một con người. Hắn là một ý niệm. Hắn là hiện thân của những đơn đặt hàng từ tầng lớp thượng lưu nhất của cái xã hội này. Khi một kẻ có quá nhiều tiền và quyền lực muốn một ai đó biến mất một cách sạch sẽ, họ sẽ đánh thức hắn."
"Cháu không quan tâm hắn là ý niệm hay là quỷ dữ," Phong đập mạnh tay xuống bàn, khiến những chiếc vỏ đồng hồ cũ rung lên bần bật. "Hắn đã giết chết bốn người bảy năm trước, trong đó có... có cả người của cháu. Hôm nay hắn lại ra tay. Cháu muốn biết ai đã cung cấp thiết bị nhiễu sóng EMP quân sự cho hắn ở cái thành phố này?"
Chú Năm nhìn chằm chằm vào đốm lửa đỏ trên điếu thuốc, trầm ngâm một hồi lâu. Tiếng tíc tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ treo trên tường lúc này vang lên như những nhịp đập của một quả bom hẹn giờ khổng lồ.
"Thiết bị nhiễu sóng EMP cấp độ quân sự, có khả năng làm mù hoàn toàn mạng lưới camera an ninh trong bán kính 50\text{ m} mà không gây cháy nổ trạm điện... Ở cái đất Sài Gòn này, chỉ có hai nguồn," Chú Năm hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu. "Một là từ kho khí tài cũ của quân đội bị tuồn ra ngoài từ mười năm trước. Hai là từ xưởng chế tạo của một gã lai Pháp tên là Jean-Pierre, hiện đang mở một xưởng đóng tàu lậu ở ngã ba sông Nhà Bè. Hắn chuyên cung cấp hàng nóng và công nghệ cao cho các toán cướp biển vùng vịnh và những kẻ giết người hợp đồng."
"Jean-Pierre..." Phong ghi nhớ cái tên. "Cảm ơn chú."
"Phong này," Chú Năm gọi giật lại khi Phong vừa chạm tay vào tay nắm cửa. "Lần này cẩn thận. Tôi nghe nói Kẻ Săn Đêm không còn đi một mình nữa. Hắn có một 'Cái Bóng'."
Phong không quay đầu lại, anh chỉ siết chặt nắm tay, đẩy cửa bước ra ngoài. Cơn mưa phùn lúc này bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước lạnh buốt quất thẳng vào khuôn mặt đang đanh lại vì thịnh nộ của người cảnh sát đặc nhiệm.
Chương 4: Cuộc đối đầu ở đỉnh cao tòa tháp
11 giờ trưa. Tòa tháp Thịnh Phát Center cao 68 tầng sừng sững giữa trung tâm quận 1 như một mũi tên bằng kính và thép đâm toạc bầu trời sương mù. Văn phòng của Chủ tịch Ngô Bách nằm ở tầng thượng, nơi có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ dòng sông Sài Gòn đang cuộn chảy phù sa.
Phong và Minh bước ra khỏi thang máy tốc độ cao. Họ bị chặn lại bởi bốn gã bảo vệ to lớn mặc vest đen, tai đeo bộ đàm ống khí.
"Xin lỗi, hai ông có hẹn trước với Chủ tịch không?" Một gã bước lên, giọng nói lạnh lùng, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn lộ rõ dưới lớp vải áo.
Phong không thèm nói một lời, anh giơ chiếc thẻ ngành cảnh sát màu đỏ tươi sát vào mặt gã bảo vệ. "Cục Cảnh sát Hình sự. Tránh ra trước khi tôi còng đầu anh vì tội cản trở người thi hành công vụ."
Khí thế áp đảo của Phong khiến gã bảo vệ chần chừ một giây. Chỉ cần một giây đó, Phong đã lách người qua, đẩy mạnh cánh cửa đôi bằng gỗ gụ dẫn thẳng vào phòng làm việc của Ngô Bách.
Bên trong, Ngô Bách đang ngồi trên chiếc ghế da lớn, tay cầm một điếu xì gà Cohiba đang cháy dở. Gã khoảng ngoài năm mươi, tóc chải chuốt bóng mượt, khuôn mặt tròn trịa toát lên vẻ béo tốt của một kẻ quen ngồi trên tiền, nhưng đôi mắt hẹp dài thì lại luôn lóe lên những tia nhìn xảo quyệt. Đối diện với gã là một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch lãm – Luật sư trưởng của tập đoàn.
"Ồ, Đại úy Trần Phong," Ngô Bách không hề tỏ ra bất ngờ hay hoảng hốt. Gã thong thả đặt điếu xì gà lên gạt tàn bằng ngọc thạch, mỉm cười đón tiếp. "Tôi có nghe nói về vụ việc đáng tiếc của anh Viễn bên phía Viễn Đông sáng nay. Thật là một mất mát lớn cho giới địa ốc. Nhưng không biết việc đó thì có liên quan gì đến Tập đoàn Thịnh Phát của tôi mà Đại úy phải xông xáo thế này?"
Phong bước tới, chống hai tay xuống mặt bàn làm việc bằng kính cường lực của Ngô Bách, ghé sát mặt mình vào mặt gã. "Ngô Bách, chúng ta đừng diễn kịch nữa. Chiếc ổ cứng chứa tài liệu đấu thầu của dự án lấn biển của Dương Chí Viễn đang ở đâu?"
Ngô Bách cười lớn, nụ cười làm rung cả cái bụng phệ. "Đại úy à, anh nói gì tôi thật sự không hiểu. Ổ cứng nào? Tài liệu nào? Nếu anh muốn vu khống tôi ăn cắp hay cướp bóc, xin vui lòng đưa ra trích lục lệnh khám xét của Viện kiểm sát. Còn nếu không có..." Gã quay sang nhìn gã luật sư bên cạnh, "Luật sư của tôi ở đây có thể kiện anh vì tội bôi nhọ danh dự công dân và xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy."
Gã luật sư gật đầu, đưa lên một tập tài liệu. "Thưa Đại úy Phong, thân chủ của tôi từ 22 giờ đêm qua đến 6 giờ sáng nay liên tục có mặt tại buổi tiệc từ thiện của Hiệp hội Doanh nghiệp tại khách sạn Park Hyatt, có hơn một trăm nhân chứng và camera ghi hình trực tiếp. Anh ấy có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo."
"Tôi biết ông ta không tự tay làm điều đó," Phong đứng thẳng người lên, ánh mắt anh dạo quanh căn phòng, dừng lại ở một bức ảnh chụp Ngô Bách đang đứng bắt tay với một nhân vật quyền lực nào đó ở nước ngoài. "Nhưng tiền từ tài khoản đảo Cayman của một công ty con thuộc Thịnh Phát đã dịch chuyển 500.000\text{ USD} vào một tài khoản nặc danh trên mạng lưới Blockchain cách đây ba ngày. Khoản tiền đó dùng để mua mạng sống của Dương Chí Viễn, đúng không?"
Sắc mặt Ngô Bách thoáng thay đổi trong một phần mười giây, nhưng gã nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh của một con cáo già. Gã đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest. "Đại úy Phong, suy đoán của anh rất phong phú, có thể đi viết tiểu thuyết được rồi đấy. Bây giờ, tôi có một cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng. Xin phép không tiễn."
Phong nhìn chằm chằm vào Ngô Bách, chậm rãi rút chiếc bật lửa Zippo ra, bật nắp phát ra tiếng tách lanh lảnh. Ngọn lửa vàng rực nhảy múa trong mắt anh. "Ngô Bách, ông nghĩ ông thuê được Kẻ Săn Đêm là ông có thể ngồi im hưởng lợi sao? Để tôi nói cho ông biết một điều về những kẻ giết người hàng loạt: chúng không có lòng trung thành. Khi cảnh sát siết chặt vòng vây, kẻ đầu tiên hắn thủ tiêu để xóa dấu vết chính là kẻ đã thuê hắn."
Nói xong, Phong quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại phản ứng của Ngô Bách. Nhưng anh biết, hạt giống nghi ngờ và sợ hãi đã được gieo vào đầu gã cáo già kia.
Vừa bước ra khỏi tòa tháp, Minh liền hỏi: "Sếp, giờ chúng ta làm gì tiếp theo? Ngô Bách được bảo vệ quá kỹ, chúng ta không thể đụng vào ông ta nếu không có bằng chứng trực tiếp."
"Chúng ta đi Nhà Bè," Phong nói, leo lên chiếc xe bán tải Isuzu D-Max màu xám tro của đội. "Chúng ta phải tìm Jean-Pierre trước khi Kẻ Săn Đêm tìm đến hắn để xóa sạch dấu vết về thiết bị EMP
Chương 5: Xưởng tàu chết chóc ở vùng cửa sông
Dòng sông Nhà Bè đoạn chảy qua ngã ba sông rộng mênh mông, dòng nước đục ngầu phù sa cuộn xoáy dưới những cơn gió chướng thổi từ biển vào. Hai bên bờ là những rặng dừa nước rậm rạp, thân cây cao quá đầu người, tạo nên một địa hình cực kỳ hiểm trở và biệt lập.
Xưởng đóng tàu của Jean-Pierre nằm cuối một con đường đất đỏ gồ ghề, xung quanh chất đầy những vỏ tàu cũ nát, rỉ sét bốc mùi dầu máy và mùi cá chết.
Phong và Minh để xe cách hiện trường 500\text{ m}, đi bộ luồn lách qua những rặng dừa nước để tiếp cận xưởng tàu. Trời bắt đầu sập tối, khoảng 18 giờ 15 phút, ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu rỉ qua những khe mây xám.
"Minh, cậu bọc lót phía sau, nếu thấy có động tĩnh gì bất thường thì nổ súng cảnh cáo ngay," Phong ra lệnh bằng khẩu hình miệng, tay anh đã mở khóa an toàn của khẩu Glock 19.
Họ tiếp cận căn nhà bạt vách tôn rộng lớn – nơi đặt xưởng cơ khí chính xác của Jean-Pierre. Bên trong, tiếng máy tiện đang chạy đều đều vang lên xình xịch... xình xịch, nhưng không hề có tiếng người nói chuyện.
Phong nép sát vào vách tôn, nhìn qua một khe hở nhỏ. Bên trong căn nhà, một gã đàn ông to lớn, tóc xoăn dài màu muối tiêu, mặc chiếc áo ba lỗ đẫm mồ hôi đang ngồi gục đầu trên bàn làm việc. Đó chính là Jean-Pierre.
Nhưng gã không phải đang ngủ.
Phong lập tức đạp tung cánh cửa tôn, lao vào bên trong, họng súng hướng thẳng về phía trước. "Cảnh sát đây! Giơ tay lên!"
Không có phản ứng nào từ Jean-Pierre. Phong bước lại gần, dùng một tay đẩy bả vai gã. Thân hình đồ sộ của gã lai Pháp đổ rầm xuống nền xi măng. Một vệt máu dài, đỏ tươi và vẫn còn chưa kịp đông đặc, chảy ra từ một vết cắt bén ngọt ở ngay cuống họng gã. Vết cắt chuẩn xác đến mức cắt đứt hoàn toàn động mạch cảnh mà không hề làm tổn hại đến các mô cơ xung quanh – một kỹ thuật cắt cổ từ phía sau kinh điển của các đặc nhiệm ám sát.
Bên cạnh bàn tay đang co quắp của Jean-Pierre, một chiếc lông quạ đen tuyền nằm im lìm trong vũng máu.
"Chết tiệt! Hắn vừa mới ở đây!" Phong sờ vào vũng máu trên bàn, nó vẫn còn ấm, nhiệt độ khoảng 35^\circ\text{C}. Nghĩa là kẻ sát nhân chỉ vừa rời đi cách đây không quá ba phút.
Đúng lúc đó, từ phía khu vực bến tàu gỗ phía sau xưởng, tiếng động cơ ca-nô cao tốc loại lớn bỗng chốc gầm rú lên vang dội. Vút... vút...
"Sếp! Hắn chạy bằng đường sông!" Minh từ phía sau hét lên.
Phong lao ra ngoài bến tàu như một mũi tên. Giữa dòng sông mênh mông đang cuộn sóng, một chiếc ca-nô cao tốc màu đen không bật đèn định vị đang lao đi với tốc độ xé gió hướng về phía hạ lưu ra cửa biển Cần Giờ. Trên ca-nô, một bóng đen mặc áo choàng có mũ trùm đầu đang đứng điều khiển tay lái.
"Không kịp rồi," Minh giương khẩu súng trường bắn tỉa CZ 550 mang theo từ cốp xe lên, ngắm bắn theo bóng chiếc ca-nô đang xa dần trong màn đêm nhập nhẹm, nhưng khoảng cách lúc này đã ngoài 300\text{ m}, sóng nước dập dềnh khiến việc ngắm bắn chính xác trở nên bất khả thi.
"Bỏ súng xuống đi Minh, không trúng được đâu," Phong nghiến răng, nhìn chiếc ca-nô biến mất sau một khúc quanh của rặng dừa nước. "Hắn giết Jean-Pierre để diệt khẩu. Điều này chứng tỏ hắn biết chúng ta đang lần theo dấu vết của hắn. Nhưng hắn đã phạm một sai lầm."
Phong bước trở lại căn nhà bạt, cúi xuống nhìn kỹ chiếc bàn làm việc của Jean-Pierre. Trên mặt bàn gỗ, bên cạnh vũng máu, có một vài vết xước mới, dường như do một vật kim loại nặng bị kéo lê đi vội vã. Ngoài ra, chiếc máy tính để bàn của Jean-Pierre đã bị đập nát ổ cứng, nhưng trong một chiếc khay nhựa nhỏ đựng các linh kiện điện tử cũ, Phong phát hiện ra một dải băng dính giấy nhỏ màu vàng, trên đó có ghi một dãy số viết tay bằng mực xanh đã mờ: “10.7731, 106.7012 – Khách sạn Kim Long – Phòng 402”.
"Kinh độ và vĩ độ," Phong lập tức rút điện thoại ra, nhập dãy số vào bản đồ vệ tinh. "Đây là tọa độ của một khu chung cư cũ nát nằm ở khu vực giáp ranh giữa Quận 4 và Quận 7, ngay cạnh kênh Tẻ. Khách sạn Kim Long là một cái ổ chứa kín đáo của bọn tội phạm vượt biên."
"Hắn đang trốn ở đó?" Minh hỏi.
"Hoặc đó là nơi hắn gặp kẻ trung gian giao dịch tiền bạc," Phong tắt màn hình điện thoại, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Lần này, chúng ta sẽ giăng một mẻ lưới tổng lực. Minh, báo cáo về Trung tâm Chỉ huy, xin lệnh của Giám đốc Công an Thành phố cho phép huy động lực lượng Cảnh sát Cơ động đặc nhiệm phối hợp. Chúng ta sẽ phong tỏa toàn bộ khu vực Kênh Tẻ đêm nay."
Chương 6: Hang ổ bên dòng kênh tẻ
Đêm ngày 3 tháng 6 năm 2026. Cơn mưa miền Nam đổ xuống mỗi lúc một nặng hạt hơn, biến những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo ở quận 4 thành những dòng kênh mini ngập ngụa nước thải và rác rưởi.
Khách sạn Kim Long thực chất là một tòa nhà năm tầng được xây dựng từ những năm 90, lớp sơn tường màu vàng chanh nay đã bong tróc, rêu phong bám đầy như những vết chàm quái dị. Khách sạn này nằm sâu trong một con hẻm cụt, ba bề bốn bên đều là những mái nhà tôn lụp xụp của xóm lao động nghèo, phía sau lưng tựa trực tiếp vào bờ tường kè của Kênh Tẻ đầy bùn đen.
23 giờ 30 phút. Ba mươi chiến sĩ Cảnh sát Cơ động đặc nhiệm mặc giáp chống đạn, trang bị súng tiểu liên MP5 đã âm thầm tiếp cận, bao vây toàn bộ các ngả đường ra vào con hẻm. Hai chiếc xuồng cao tốc của lực lượng Cảnh sát Đường thủy cũng đã tắt máy, thả trôi tự do trên sông Kênh Tẻ, phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất bằng đường thủy của mục tiêu.
Phong và Minh mặc áo giáp nhẹ, đứng dưới một mái hiên tôn cách khách sạn khoảng 20\text{ m}. Phong đang cầm chiếc bộ đàm cầm tay mã hóa tầm ngắn.
"Đội 1 đã vào vị trí ở cửa sau. Đội 2 kiểm soát lối lên sân thượng. Đội hình bắn tỉa đã lập vị trí ở tòa nhà đối diện," Tiếng báo cáo trầm thầm của các mũi trưởng vang lên trong tai nghe của Phong.
"Tốt. Tất cả chú ý: Đối tượng là kẻ cực kỳ nguy hiểm, có kỹ năng chiến đấu và ám sát cấp độ cao, sở hữu vũ khí nóng và các loại độc dược nguy hiểm. Nếu đối tượng phản kháng hoặc có hành vi đe dọa đến tính mạng của lực lượng làm nhiệm vụ, cho phép nổ súng tiêu diệt ngay lập tức," Phong ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng như băng.
Anh nhìn đồng hồ: 23 giờ 45 phút. "Hành động."
Phong và Minh đi đầu, lao thẳng qua cánh cửa kính cường lực của sảnh khách sạn. Gã nhân viên lễ tân – một thanh niên xăm trổ đầy mình đang nằm ngủ gục trên bàn – giật mình tỉnh giấc khi thấy họng súng đen ngòm của Phong chĩa thẳng vào đầu.
"Câm mồm. Chìa khóa vạn năng của các phòng đâu?" Phong gằn giọng.
Gã thanh niên run bần bật, vội vàng với tay lấy chiếc thẻ từ màu xám đặt dưới hộc bàn giao cho Phong.
Phong ra hiệu cho hai chiến sĩ cơ động giữ chặt gã lễ tân, rồi cùng Minh và bốn chiến sĩ khác tiếp cận lối cầu thang bộ. Họ không đi thang máy để tránh tiếng động của hệ thống cáp kéo có thể đánh động mục tiêu ở tầng bốn.
Cầu thang bộ của khách sạn bốc mùi ẩm mốc, sàn gạch lót đá mài trơn trượt vì nước mưa rỉ từ trần nhà xuống. Mọi người bước đi vô cùng nhẹ nhàng, từng đế giày chiến thuật dẫm lên mặt đất không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Khi đến chiếu nghỉ của tầng bốn, Phong giơ tay ra hiệu dừng lại. Hành lang tầng bốn dài khoảng 15\text{ m}, trần nhà thấp, chỉ có hai chiếc bóng đèn neon công suất thấp tỏa ra ánh sáng vàng vọt, tù mù. Phòng 402 nằm ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ màu nâu sẫm đóng kín.
Phong áp sát tai vào cửa phòng 402. Bên trong im ắng đến lạ thường. Anh không nghe thấy tiếng thở, tiếng bước chân, hay bất kỳ tiếng động điện tử nào. Một trực giác nhạy bén của một người lính hình sự kỳ cựu đã từng trải qua hàng trăm trận chiến sinh tử mách bảo Phong rằng: Có điều gì đó không ổn.
Anh lùi lại một bước, ra hiệu cho Minh chuẩn bị bình xịt hơi cay và công cụ phá cửa.
Một... hai... ba!
Chiến sĩ cơ động đi đầu dùng chiếc kích thủy lực mini ép mạnh vào ổ khóa cửa. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, cánh cửa gỗ bật tung ra.
"Cảnh sát đây! Nằm xuống!" Phong lao vào phòng đầu tiên, đèn pin gắn trên thân súng Glock quét một vòng sấm sét khắp không gian căn phòng rộng khoảng 20\text{ m}^2.
Căn phòng trống rỗng.
Trên chiếc giường nệm đơn sơ, chăn màn được xếp gọn gàng. Trên bàn trà nhỏ, một chiếc gạt tàn có chứa ba mẩu đầu lọc thuốc lá hiệu Craven A vẫn còn vương lại chút tro xám. Cửa sổ nhìn ra dòng sông Kênh Tẻ đang mở toang, gió mưa thốc mạnh vào trong phòng làm tấm rèm vải mỏng bay lồng lộn.
"Sếp! Nhìn cái này!" Minh bước đến bên chiếc tủ quần áo bằng gỗ ép.
Cánh cửa tủ đang mở hờ. Bên trong treo một chiếc áo khoác gió màu đen giống hệt chiếc áo mà kẻ lái ca-nô đã mặc ở xưởng tàu Nhà Bè. Nhưng điều kinh hoàng nằm ở chỗ, trên mặt chiếc gương lớn gắn ở cửa tủ, ai đó đã dùng son môi màu đỏ tươi viết lên một dòng chữ nguệch ngoạc:
“Trần Phong, mày đến muộn rồi. Ngô Bách là kẻ tiếp theo.”
Ngay bên dưới dòng chữ đó, một chiếc lông quạ đen được dán chặt vào mặt kính bằng một vệt băng keo trong suốt.
"Bẫy điệu hổ ly sơn!" Phong thét lên, mặt anh biến sắc hoàn toàn. "Hắn cố tình để lại tọa độ ở xưởng tàu của Jean-Pierre để kéo toàn bộ lực lượng của chúng ta về đây! Mục tiêu thực sự của hắn đêm nay... là Ngô Bách tại biệt thự riêng ở Phú Mỹ Hưng!"
"Minh! Rút quân ngay lập tức! Gọi cho Đội 3 đang ứng trực ở Quận 7, bảo họ lao ngay đến biệt thự của Ngô Bách ở đường Nguyễn Văn Linh! Nhanh lên!" Phong vừa hét vào bộ đàm vừa lao ra khỏi phòng như một gã điên.
Chương 7: Đêm đẫm máu ở khu biệt thự phú mỹ hưng
Khu đô thị Phú Mỹ Hưng quận 7 lúc 0 giờ 15 phút sáng vắng lặng như một nghĩa trang xa hoa. Những căn biệt thự triệu đô kiến trúc Pháp, Mỹ nằm nép mình sau những hàng cây sala và những bãi cỏ được cắt tỉa hoàn hảo.
Căn biệt thự của Ngô Bách là một tòa lâu đài thu nhỏ, bao quanh bởi tường rào kiên cố cao 3\text{ m} có chăng dây thép gai tích hợp dòng điện nhẹ. Hệ thống an ninh ở đây thuộc hàng tối tân nhất, được bảo vệ bởi một đội ngũ gồm tám vệ sĩ chuyên nghiệp thuộc một công ty an ninh tư nhân hàng đầu, chia ca tuần tra liên tục 24/24.
Nhưng tất cả những rào dậu đó đều trở nên vô dụng trước một kẻ như Kẻ Săn Đêm.
Khi chiếc xe Isuzu D-Max của Phong phanh gấp, bánh xe rít lên ken két trên mặt đường nhựa ướt sũng trước cổng biệt thự Ngô Bách, cảnh tượng đập vào mắt anh là một màn sương mù tĩnh lặng đến rợn người. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng sân vườn của căn biệt thự đã bị dập tắt hoàn toàn.
Phong và Minh nhảy xuống xe, lao qua cánh cổng sắt lớn đang khép hờ. Trạm gác bảo vệ ngay cổng chính im lìm. Phong nhìn vào bên trong cửa kính trạm gác: Gã bảo vệ trực ca đêm đang ngồi trên ghế, đầu ngả ra phía sau, mắt trợn trừng, khóe miệng sủi bọt mép màu hổ phách – dấu ấn không thể nhầm lẫn của chất độc Kali Xyanua hữu cơ. Gã chết mà tay vẫn còn đặt trên báng khẩu súng bắn đạn cao su chưa kịp rút ra khỏi bao.
"Hắn đã vào trong," Minh nói, giọng run lên vì căng thẳng pha lẫn sợ hãi. "Hắn hạ gục hệ thống an ninh từ bên trong."
Họ tiến vào bên trong khuôn viên sân vườn rộng lớn. Dọc theo lối đi lát đá hoa cương dẫn vào sảnh chính, họ lần lượt phát hiện thêm ba cái xác nữa của các vệ sĩ. Tất cả đều bị hạ gục một cách chớp nhoáng: một người bị bẻ gãy cổ từ phía sau, hai người còn lại bị đâm một nhát chí mạng bằng vật sắc nhọn trực tiếp vào tim qua kẽ hở của áo giáp chống đạn. Không một tiếng động, không một lời cảnh báo. Kẻ Săn Đêm di chuyển qua các lớp bảo vệ như một bóng ma lướt đi trong đêm tối.
Phong đẩy cánh cửa chính bằng gỗ đôi nặng nề dẫn vào phòng khách lớn của biệt thự. Bên trong, không gian tối đen như mực, chỉ có ánh sáng từ những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên từ bên ngoài cửa sổ hắt vào, làm hiện rõ những món đồ nội thất đắt tiền: những bộ sofa da cá sấu, những chiếc bình cổ bằng gốm sứ đời Minh, đời Thanh.
"Ngô Bách! Ông có ở đâu không?!" Phong hô lớn, tiếng vang của anh dội lại từ những bức tường đá thạch anh cao vút.
Đoành! Đoành!
Hai tiếng súng chát chúa vang lên từ tầng hai, kèm theo đó là một tiếng thét thất thanh của Ngô Bách: "Cứu tôi với! Đừng giết tôi! Tôi sẽ cho ngươi thêm tiền! Bao nhiêu cũng được!"
Phong và Minh lập tức lao lên cầu thang trải thảm đỏ. Khi họ vừa đặt chân lên hành lang tầng hai, một bóng đen cao lớn từ trong bóng tối lao ra như một con báo săn mồi.
"Né ra, Minh!" Phong hét lên, đồng thời ngả người ra phía sau né tránh một đường dao bén ngọt lướt qua chỉ cách chóp mũi anh vài milimet.
Bóng đen đó không phải là Kẻ Săn Đêm. Hắn gầy hơn, di chuyển nhanh một cách quái dị và sử dụng hai con dao găm dài quân sự hiệu Kebar. Đây chính là "Cái Bóng" mà chú Năm Đồng Hồ đã cảnh báo.
Minh lập tức giơ súng định nổ súng bọc lót cho Phong, nhưng "Cái Bóng" đã nhanh hơn. Hắn đá mạnh vào cổ tay Minh, khiến khẩu súng ngắn văng ra xa, rồi bồi thêm một cú đá vòng cầu vào ngực khiến Minh văng vào tường thạch anh, ngã gục xuống sàn, hộc máu mồm.
Phong một mình đối mặt với gã sát thủ. Trong không gian hẹp của hành lang, khẩu Glock của Phong bị hạn chế góc bắn vì gã sát thủ liên tục áp sát, dùng dao tấn công vào các tử lộ trên cơ thể anh. Phong phải dùng hai tay đỡ những nhát đâm của đối phương, tiếng kim loại của bao súng và những lưỡi dao va chạm vào nhau phát ra những tiếng chan chát nảy lửa.
Xoẹt! Lưỡi dao găm của gã sát thủ rạch một đường dài trên bắp tay trái của Phong, máu tươi thấm đỏ lớp áo da. Cơn đau buốt nhói kích thích bản năng sinh tồn của người cảnh sát đặc nhiệm. Phong nghiến răng, mượn đà bức tường, tung một cú húc bằng vai cực mạnh vào giữa ngực gã sát thủ, đẩy gã lùi lại ba bước. Không bỏ lỡ cơ hội, Phong rút khẩu súng ngắn dự phòng rắt sau thắt lưng, nổ liên tiếp ba phát súng.
Đoành! Đoành! Đoành!
Hai phát trúng vào ngực, một phát trúng vào đùi gã sát thủ. "Cái Bóng" khựng lại, đôi mắt dưới mũ trùm đầu trợn lên đầy kinh ngạc rồi đổ sụp xuống sàn hành lang, máu chảy ra lê láng. Hắn chết ngay tại chỗ.
Phong không kịp thở dốc, anh nén đau, ôm cánh tay trái đang chảy máu, lao thẳng vào căn phòng làm việc của Ngô Bách ở cuối hành lang – nơi phát ra tiếng thét lúc nãy.
Chương 8: Cuộc trò chuyện trước giờ phán xét
Cánh cửa phòng làm việc của Ngô Bách mở toang. Bên trong, một chiếc đèn bàn duy nhất đang bật, hắt thứ ánh sáng vàng nhạt xuống một cảnh tượng hãi hùng.
Ngô Bách đang quỳ gối trên nền nhà, hai tay bị trói chặt phía sau ghế bằng dây cáp nhựa. Khuôn mặt gã béo tốt giờ đây xám ngoét như da người chết, nước mắt nước mũi chảy dài, quần gã ướt sũng vì tiểu tiện mất kiểm soát.
Đứng phía sau gã là một người đàn ông mặc bộ đồ đen ôm sát cơ thể, mái tóc cắt ngắn chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt gầy, xương gò má cao và đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo không một chút cảm xúc humain. Đó chính là Kẻ Săn Đêm. Thật bất ngờ, ngoại hình của hắn trông giống như một vị giáo sư đại học hoặc một doanh nhân thành đạt hơn là một tên đao phủ máu lạnh của thế giới ngầm. Trên tay hắn đang cầm một ống tiêm thủy tinh chứa một chất lỏng màu hổ phách đậm đặc, mũi kim tiêm nhọn hoắt đang đặt ngay sát động mạch cổ của Ngô Bách.
"Dừng lại, Kẻ Săn Đêm! Mày đã bị bao vây hoàn toàn rồi!" Phong chĩa thẳng khẩu Glock vào đầu gã sát thủ, ngón tay anh đã siết chặt cò súng đến nấc cuối cùng. Chỉ cần một cử động nhỏ, anh sẽ bóp cò.
Kẻ Săn Đêm không hề tỏ ra hoảng hốt trước nòng súng của Phong. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy ngạo mạn. "Đại úy Trần Phong, chúng ta lại gặp nhau. Bảy năm rồi, anh vẫn không thay đổi gì cả. Vẫn giữ cái chính kiến công lý ngây thơ đó."
"Mày đã giết Jean-Pierre, giết năm người vệ sĩ, và bảy năm trước mày đã giết gia đình Nguyễn Trọng. Hôm nay mày phải đền tội," Phong gằn giọng, máu từ tay trái anh vẫn nhỏ giọt xuống sàn nhà thành từng tiếng tách... tách đều đặn.
"Tôi giết người sao? Không, Đại úy, anh nhầm rồi," Kẻ Săn Đêm lắc đầu, giọng nói trầm ấm, đều đều như đang giảng bài. "Tôi không giết họ. Chính lòng tham và sự bẩn thỉu của họ đã giết họ. Anh có biết người đàn ông đang quỳ dưới chân tôi đây – Ngô Bách – đã làm những gì không?"
Hắn dùng mũi súng ngắn rắt bên hông vỗ vỗ vào má Ngô Bách. "Gã này, ba năm trước để chiếm đoạt khu đất vàng của một xóm nghèo ở ngoại ô, đã thuê bọn xã hội đen đến phóng hỏa đốt rụi cả khu phố vào ban đêm. Có sáu đứa trẻ và bốn người già đã chết cháy trong vụ đó. Cảnh sát các anh biết, nhưng hồ sơ bị chìm xuồng vì tiền của gã đã mua đứt những kẻ đứng đầu cuộc điều tra khi đó. Còn Dương Chí Viễn, kẻ tôi vừa hạ gục sáng nay? Hắn ta đã thiết kế những công trình chung cư giá rẻ sử dụng vật liệu gian dối, dẫn đến vụ sập giàn giáo năm ngoái làm hai mươi công nhân thiệt mạng, rồi đổ tội cho những người kỹ sư cấp dưới."
Kẻ Săn Đêm nhìn thẳng vào mắt Phong. "Tôi chỉ là một chiếc gương phản chiếu cái phần thối nát nhất của xã hội này. Tôi nhận tiền của kẻ ác này để tiêu diệt kẻ ác khác. Tôi thực thi một loại công lý mà luật pháp của các anh bất lực không làm được."
"Mày không có quyền định đoạt mạng sống của người khác! Đó là tội ác!" Phong thét lên, lồng ngực anh phập phồng vì tức giận. "Luật pháp có thể chậm trễ, có thể có khuyết điểm, nhưng nó là nền tảng duy nhất giữ cho cái thế giới này không biến thành một bầy thú dữ!"
"Vậy sao?" Kẻ Săn Đêm cười nhẹ. Hắn bất ngờ ấn mạnh mũi kim tiêm vào cổ Ngô Bách.
"Áaaa!" Ngô Bách thét lên đau đớn khi chất lỏng màu hổ phách bắt đầu đi vào cơ thể gã.
Đoành!
Phong bóp cò. Viên đạn 9\text{mm} găm thẳng vào vai phải của Kẻ Săn Đêm, khiến hắn loạng choạng lùi lại, ống tiêm trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Nhưng gã sát thủ phản xạ cực nhanh, ngay khi vừa trúng đạn, hắn đã rút khẩu súng ngắn bên hông, bắn trả hai phát về phía Phong rồi lao người qua cửa sổ kính lớn phía sau lưng.
Xoảng!
Khối kính cường lực vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh như pha lê dưới tác động của thân hình gã sát thủ. Hắn rơi xuống hồ bơi lớn ở tầng trệt căn biệt thự.
Phong lao đến bên cửa sổ, nhìn xuống. Giữa hồ bơi tràn ngập ánh nước phản chiếu từ ánh chớp trên trời, một vệt máu đỏ loang lổ ra từ vị trí gã sát thủ rơi xuống, nhưng bóng dáng của hắn đã biến mất. Hắn đã lặn qua hệ thống cống thoát nước ngầm của hồ bơi dẫn thẳng ra mạng lưới kênh rạch chằng chịt bên ngoài.
Chương 9: Cuộc truy đuổi trong lòng đất
Phong không ngần ngại, anh quay sang nhìn Ngô Bách. Gã chủ tịch lúc này đang co giật bần bật trên sàn nhà, chất độc mới chỉ ngấm một lượng nhỏ nhưng đã bắt đầu hủy hoại hệ thống thần kinh của gã.
"Minh! Vào đây trông chừng gã này, gọi cấp cứu đến ngay! Ông ta còn một nửa liều thuốc độc, vẫn có thể cứu được nếu súc ruột kịp thời!" Phong hét lên với Minh – người đang ôm ngực đi loạng choạng vào phòng.
Nói rồi, Phong nhảy thẳng từ cửa sổ tầng hai xuống hồ bơi bên dưới. Nước hồ bơi lạnh buốt tràn vào vết thương trên cánh tay anh, gây ra một cơn đau buốt thấu xương, nhưng nó cũng giúp anh tỉnh táo lại.
Phong ngoi lên mặt nước, nhìn thấy nắp cống thoát nước lớn ở góc hồ bơi đã bị cạy tung. Đây là một đường ống bê tông đường kính 1.2\text{ m} dẫn nước thải sinh hoạt đã qua xử lý của khu biệt thự ra dòng rạch Đĩa phía sau.
Phong rút chiếc đèn pin chống nước chuyên dụng đeo trên vai ra, bật sáng, rồi bò thẳng vào lòng đường ống tối tăm, nồng nặc mùi hóa chất và bùn đất.
Không gian bên trong đường ống chật hẹp, ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Tiếng nước chảy ào ào vang dội vào vách bê tông tạo nên những âm thanh quái dị. Phong bò bằng hai đầu gối và một tay, tay còn lại cầm súng, mắt dõi theo những vệt máu tươi bám trên thành ống bê tông. Kẻ Săn Đêm đã bị thương nặng ở vai, tốc độ di chuyển của hắn chắc chắn đã giảm đi đáng kể.
Cuộc truy đuổi trong lòng đất kéo dài khoảng mười lăm phút, một khoảng thời gian dài như một thế kỷ đối với Phong. Máu từ vết thương của anh và máu của gã sát thủ hòa vào dòng nước thải dưới chân.
Cuối cùng, ánh sáng đèn pin của Phong bắt gặp một khoảng không gian rộng hơn. Đó là một hố ga lớn, nơi giao nhau của ba đường ống thoát nước chính trước khi đổ ra sông. Tại đây, có một chiếc thang sắt dẫn lên mặt đất.
Phong nhìn thấy một bàn tay đẫm máu đang bám vào bậc thang sắt trên cao. Kẻ Săn Đêm đang cố gắng leo lên mặt đất thông qua nắp hố ga.
"Đứng lại!" Phong hét lớn, anh dùng hết sức lực còn lại, nhảy vọt lên, nắm chặt lấy cổ chân gã sát thủ, kéo mạnh xuống.
Cả hai thân hình đổ rầm xuống lòng hố ga ngập nước sâu gần nửa mét. Kẻ Săn Đêm, dù bị thương nặng ở vai và mất nhiều máu, vẫn thể hiện sức chiến đấu kinh hoàng của một kẻ được huấn luyện để giết người. Hắn dùng cái chân còn tự do đá mạnh vào mặt Phong, khiến chiếc đèn pin trên tay anh văng ra xa, xoay tít trên mặt nước, hắt lên những vệt sáng lồng lộn lên trần bê tông.
Phong bị choáng váng, máu mũi tuôn ra, nhưng anh không buông tay. Anh lao vào ôm chặt lấy thắt lưng gã sát thủ, dùng trọng lượng cơ thể vật gã xuống nước. Hai người đàn ông vật lộn nhau như hai con thú dữ trong lòng đất tối tăm, bẩn thỉu.
Kẻ Săn Đêm rút từ trong bốt giày ra một thanh đoản đao nhỏ mỏng như lá lúa, đâm liên tiếp vào mạn sườn của Phong. Xoẹt! Xoẹt! Lớp áo giáp nhẹ của Phong cản được phần lớn lực đâm, nhưng mũi dao nhọn vẫn xuyên qua lớp vải, cắm vào da thịt anh.
Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu trời, anh dùng hai tay bóp chặt lấy cổ họng của Kẻ Săn Đêm, dìm đầu hắn xuống dòng nước thải đục ngầu.
"Kết thúc rồi... Kẻ Săn Đêm..." Phong gầm lên, những mạch máu trên trán anh nổi lên cuồn cuộn.
Gã sát thủ vùng vẫy dữ dội dưới nước, bong bóng khí sủi lên ùng ục. Đôi mắt hắn trợn trừng nhìn Phong qua làn nước bẩn, trong đôi mắt ấy lần đầu tiên xuất hiện một tia sợ hãi – sự sợ hãi của một kẻ luôn ban phát cái chết cho người khác nay đối mặt với cái chết của chính mình.
Sức kháng cự của Kẻ Săn Đêm yếu dần... yếu dần... Hai tay hắn buông thõng xuống mặt nước.
Đúng lúc Phong chuẩn bị siết chặt tay lần cuối để kết liễu tên ác quỷ, một giọng nói lý trí trong đầu anh bỗng vang lên: “Nếu mày giết hắn ở đây, mày có khác gì hắn không? Mày là cảnh sát, mày cần hắn phải đứng trước vành móng ngựa, cần hắn khai ra toàn bộ mạng lưới và những kẻ đã thuê hắn!”
Phong khựng lại một nhịp. Anh nới lỏng tay ra, kéo đầu Kẻ Săn Đêm lên khỏi mặt nước. Gã sát thủ ho sặc sụa, hít lấy hít để bầu không khí ngột ngạt trong hố ga.
Phong nhanh chóng rút chiếc còng số 8 bên hông, khóa chặt hai tay gã sát thủ ra phía sau lưng. Lúc này, từ phía trên nắp hố ga, tiếng động cơ xe cảnh sát, tiếng còi hú vang dội và ánh đèn pin của các chiến sĩ cơ động rọi xuống sáng rực cả một vùng.
"Sếp! Sếp Phong có ở dưới đó không?!" Tiếng của Minh vang lên đầy lo lắng từ miệng hố ga.
Phong ngồi bệt xuống dòng nước bẩn, tựa lưng vào vách bê tông, thở dốc. Anh nhìn gã sát thủ đang nằm co quắp bên cạnh mình, rồi ngước mặt lên nhìn ánh sáng đèn pin từ phía trên rọi xuống.
"Tôi ở dưới này," Phong nói, giọng khản đặc nhưng nhẹ nhõm. "Bắt được hắn rồi. Gọi cho bên y tế... có hai thương binh dưới này."
Chương 10: Bình minh trên dòng sông nội đô
5 giờ 30 phút sáng ngày hôm sau.
Cơn mưa bão kéo dài suốt đêm cuối cùng cũng đã tạnh. Những dải mây xám xịt ở phía chân trời phía đông bắt đầu chuyển sang màu hồng nhạt, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chiếu xuống dòng sông Sài Gòn, làm phản chiếu những vệt sáng lấp lánh như vàng ròng trên mặt nước phù sa.
Tại cầu cảng của Đội Cảnh sát Đường thủy, chiếc xe cứu thương hú còi đưa Kẻ Săn Đêm – nay đã được xác định danh tính thật là Vũ Hoàng, một cựu quân nhân thuộc lực lượng đặc nhiệm đã giải ngũ từ mười lăm năm trước – về bệnh viện của trại giam dưới sự giám sát nghiêm ngặt của một tiểu đội cảnh sát vũ trang.
Ngô Bách cũng đã qua khỏi cơn nguy kịch nhờ được cấp cứu kịp thời, nhưng chất độc thần kinh đã khiến gã bị liệt nửa người bên trái và tổn thương não vĩnh viễn. Gã sẽ phải đối mặt với một loạt các phối án hình sự về tội hối lộ, giết người và gian lận kinh tế với những bằng chứng không thể chối cãi được tìm thấy trong chiếc ổ cứng di động mà cảnh sát thu giữ được tại hang ổ của Kẻ Săn Đêm ở Quận 4.
Phong ngồi trên một chiếc ghế gỗ ở cầu cảng, cánh tay trái và mạn sườn đã được các nhân viên y tế băng bó gọn gàng bằng những lớp gạc trắng muốt. Anh đang cầm trên tay chiếc bật lửa Zippo mạ bạc của mình, thong thả bật nắp rồi đóng lại, phát ra những tiếng tách... tách quen thuộc.
Minh bước lại gần, tay cầm hai ly cà phê nóng bốc khói nghi ngút, đưa cho Phong một ly. "Sếp, anh ổn chứ? Bác sĩ nói vết thương ở sườn của anh cần phải khâu mười hai mũi và phải nghỉ ngơi ít nhất một tháng đấy."
Phong nhận lấy ly cà phê, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng chát của cà phê đen nguyên chất làm anh tỉnh người sau một đêm dài không ngủ. "Tôi ổn. Chấn thương phần mềm thôi, không có gì đáng ngại."
"Vụ án này cuối cùng cũng kết thúc rồi," Minh nhìn ra dòng sông mênh mông, thở phào một hơi dài. "Kẻ Săn Đêm đã bị bắt, tập đoàn Thịnh Phát và Viễn Đông đều sẽ bị thanh tra toàn diện. Công lý đã được thực thi."
Phong nhìn những giọt sương buổi sáng đang tan dần trên mặt lan can sắt của cầu cảng. Anh nhớ lại những lời nói cuối cùng của Kẻ Săn Đêm trong căn biệt thự: “Tôi chỉ là một chiếc gương phản chiếu cái phần thối nát nhất của xã hội này...”
"Minh này," Phong trầm ngâm nói, ánh mắt anh xa xăm. "Vũ Hoàng bị bắt, nhưng cuộc chiến của chúng ta chưa kết thúc đâu. Chỉ cần trong cái xã hội này vẫn còn những kẻ như Ngô Bách, những kẻ dùng tiền và quyền lực để chà đạp lên mạng sống của người nghèo, thì sẽ luôn có những 'Kẻ Săn Đêm' khác xuất hiện trong bóng tối."
Minh im lặng, gật đầu nhẹ. Anh hiểu điều sếp mình nói. Công lý không phải là thứ có sẵn, nó là một hành trình đấu tranh gian khổ, không ngừng nghỉ của những người đứng trong ánh sáng như họ để đẩy lùi bóng tối.
Phong đứng dậy, ném chiếc ly giấy rỗng vào thùng rác gần đó. Anh chỉnh lại chiếc áo khoác da che đi lớp băng gạc trên người, rồi bước về phía chiếc xe Isuzu D-Max đang nổ máy chờ sẵn.
"Đi thôi Minh. Về cục làm báo cáo tổng kết vụ án. Ngày mai... chúng ta lại có những vụ án mới đang chờ."
Ánh nắng ban mai lúc này đã bừng sáng hoàn toàn, xua tan đi lớp sương mù dày đặc và lạnh giá của đêm qua, bao phủ lên bờ vai vững chãi của người cảnh sát đặc nhiệm khi anh bước đi về phía trước, hướng về phía ánh sáng của một ngày mới.