AFEA
Cánh cổng của trường Alfea mở ra dưới bầu trời chiều tím nhạt.
Mirelle đứng yên vài giây trước cổng trường, tay siết nhẹ quai túi. Một lớp sương mỏng gần như vô thức lan quanh chân cô rồi tan dần trong gió.
“Tuyệt thật… lại có học sinh mới!”
Một giọng nói đầy năng lượng vang lên từ phía xa.
Một cô gái tóc vàng chạy tới đầu tiên, theo sau là những tiên nữ khác.
“Cậu là học sinh mới đúng không?” cô gái cười rạng rỡ. “Tớ là Stella!”
“Bloom.” cô gái tóc đỏ mỉm cười nhẹ. “Chào mừng tới Alfea.”
Mirelle hơi cúi đầu.
“Mirelle… tiên nữ của Khói Hương.”
Không khí im lặng vài giây.
“Khói hương?” Stella chớp mắt. “Nghe fancy ghê ”
Một làn hương dịu nhẹ bất giác lan ra quanh Mirelle khi cô hơi căng thẳng.
Flora khẽ ngạc nhiên.
“Mùi hương này… làm mình thấy dễ chịu hơn hẳn.”
Mirelle hơi sững lại.
“Xin lỗi… phép thuật của tớ đôi lúc tự xuất hiện khi cảm xúc thay đổi.”
Tecna quan sát lớp sương mỏng quanh cô.
“Ma thuật hỗ trợ cảm xúc sao? Khá hiếm đấy.”
“Tớ thấy ngầu mà.” Musa cười nhẹ.
Trong lúc mọi người còn nói chuyện, một giọng nói dịu dàng vang lên phía sau.
“Và cũng là một loại phép thuật rất đặc biệt.”
Hiệu trưởng Faragonda bước xuống bậc thềm Alfea
Faragonda nhìn Mirelle một lúc lâu trước khi mỉm cười.
“Khói hương không phải loại sức mạnh dùng để áp đảo người khác…” bà nói. “Nhưng nó có thể bảo vệ trái tim con người giữa hỗn loạn.”
Mirelle hơi ngẩn người.
Faragonda tiến lại gần cô.
“Alfea không chỉ dành cho những tiên nữ mạnh nhất.”
“Mà dành cho những người biết phép thuật của mình tồn tại vì điều gì.”
Lớp sương quanh Mirelle chậm rãi tan đi.
Lần đầu tiên kể từ khi tới Alfea, cô cảm thấy mình có lẽ… thật sự thuộc về nơi này.
TRIX
Đêm ở Alfea lạnh hơn thường ngày.
Mirelle ngồi một mình trên ban công khu ký túc xá, tay ôm cốc trà đã nguội từ lâu.
Lớp khói bạc quanh cô lặng lẽ tan vào màn đêm.
“…Lại là mùi đó.”
Mùi băng lạnh.
Cô đứng bật dậy.
Không cần nghĩ nhiều, Mirelle lập tức chạy về phía khu rừng sau Alfea.
—
“Ta biết ngươi sẽ tới.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên giữa màn sương.
Mirelle dừng lại.
Icy đứng giữa khu rừng tối, ánh mắt xanh lạnh phản chiếu dưới ánh trăng.
Chỉ có một mình cô ta.
“Các chị em ngươi đâu?” Mirelle cảnh giác hỏi.
Icy nhún vai.
“Ta không cần họ.”
Không khí quanh khu rừng bắt đầu đóng băng nhẹ.
Mirelle siết chặt tay.
“Ngươi muốn gì?”
Icy bước chậm về phía cô.
“Ta chỉ tò mò thôi.” cô cười nhạt. “Một tiên nữ yếu như ngươi… sao lại có loại phép thuật khó chịu như vậy.”
Lớp khói quanh Mirelle hơi dày lên.
“Ta không muốn đánh nhau.”
“Tiếc thật.” Icy đáp. “Ta thì có.”
Ngay lập tức—
Một luồng băng sắc nhọn lao thẳng về phía Mirelle.
“Smoke Form!”
Cơ thể cô tan thành khói trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Mũi băng xuyên qua màn sương rồi ghim vào thân cây phía sau.
Icy hơi nhướn mày.
“Ồ?”
Mirelle xuất hiện lại phía bên kia, thở gấp nhẹ.
Dùng phép quá nhanh khiến ngực cô đau âm ỉ.
“Ngươi né được thật.” Icy cười. “Nhưng kéo dài được bao lâu?”
Hàng loạt mũi băng xuất hiện quanh không trung.
Mirelle lùi lại.
“Veil Aroma…”
Khói bạc lan rộng khắp khu rừng.
Mùi hương dịu nhẹ khiến tầm nhìn bắt đầu méo đi.
Icy khẽ cau mày.
“Ảo giác?”
“Không.” Mirelle thấp giọng. “Chỉ là… khiến ngươi chậm lại thôi.”
Một cái bóng khói lướt ngang sau lưng Icy.
Icy lập tức tung băng về phía đó—
Nhưng chỉ đánh trúng màn sương.
“Ngươi đang ở đâu?” cô ta khó chịu.
Mirelle đứng im giữa lớp khói dày đặc, tim đập mạnh đến mức khói quanh tay đổi sang tím xám.
Cô biết mình không thể thắng Icy trực diện.
Chỉ cần kéo dài thêm chút nữa—
RẮC.
Mặt đất dưới chân Mirelle bất ngờ đóng băng.
Icy xuất hiện ngay trước mặt cô.
“Bắt được rồi.”
Mirelle giật mình lùi lại nhưng đã quá muộn.
Một lớp băng lạnh lập tức khóa lấy cổ tay cô.
Icy nhìn thẳng vào mắt Mirelle.
“…Ngươi thật sự không hợp làm tiên nữ.”
“Ngươi sợ chiến đấu.” cô thấp giọng. “Sợ làm tổn thương người khác.”
Khói quanh Mirelle rung lên dữ dội.
Icy nhếch môi.
“Ta nói đúng rồi nhỉ?”
Khoảnh khắc đó—
Mùi hương quanh Mirelle bất ngờ thay đổi.
Không còn dịu nhẹ nữa.
Lớp khói bạc chuyển sang màu xám đậm.
Icy hơi khựng lại.
“Cái gì—”
“Silent Field.”
Toàn bộ âm thanh trong khu rừng biến mất.
Không còn tiếng gió.
Không còn tiếng bước chân.
Không còn cả tiếng băng nứt.
Ánh mắt Icy thoáng dao động lần đầu tiên.
Mirelle nhân cơ hội kéo tay ra khỏi lớp băng rồi lùi lại phía sau.
Khói dày đặc phủ kín giữa hai người.
Vài giây sau—
Silent Field biến mất.
Mirelle đã không còn ở đó nữa.
Icy đứng im giữa khu rừng tối.
Một lúc lâu sau, cô khẽ bật cười.
“…Thú vị thật.”