🌧️ Mưa lớn. Nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.
Hàn Dạ: //Dựa vào bức tường phía sau, thở dốc// Khụ...
Hàn Dạ: //Ngẩng đầu lên//
Hàn Dạ: Thẩm Quân...
Thẩm Quân: //Bước ra khỏi bóng tối, chiếc ô đen che đi nửa gương mặt//
Thẩm Quân: Vẫn nhận ra tôi sao?
Hàn Dạ: Hóa ra là mày.
Thẩm Quân: Thất vọng à?
Hàn Dạ: Tao biết ngay kẻ đứng sau vụ này không đơn giản.
Thẩm Quân: //Khẽ cười//
Thẩm Quân: Em đánh giá tôi cao quá rồi.
Hàn Dạ: Bớt giả vờ đi.
Thẩm Quân: Tôi không giả vờ.
Hàn Dạ: Vậy mày xuất hiện ở đây để làm gì?
Thẩm Quân: Đón em.
Hàn Dạ: ...
Hàn Dạ: Đón tao?
Thẩm Quân: Có vấn đề gì sao?
Hàn Dạ: //Bật cười lạnh//
Hàn Dạ: Tao không quen đi cùng kẻ thù.
Thẩm Quân: Kẻ thù?
Thẩm Quân: Em chắc chứ?
Hàn Dạ: Mày có ý gì?
Thẩm Quân: Người đẩy em vào bẫy hôm nay là tôi sao?
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Người cắt toàn bộ đường rút lui của em là tôi sao?
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Người biết rõ đây là nhiệm vụ tự sát nhưng vẫn giao cho em là tôi sao?
Hàn Dạ: Im miệng.
Thẩm Quân: Không muốn nghe sự thật à?
Hàn Dạ: Tao nói im miệng!
Thẩm Quân: //Nhìn cậu thật lâu//
Thẩm Quân: Em trung thành quá mức rồi.
Hàn Dạ: Ông trùm không phản bội tao.
Thẩm Quân: Vậy ông ta đâu rồi?
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Tại sao từ lúc em gặp nạn đến giờ không có một ai đến cứu?
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Tại sao người bị bỏ lại luôn là em?
Hàn Dạ: //Siết chặt nắm tay//
Thẩm Quân: Em biết câu trả lời mà.
🌧️ Một tia sét lóe lên giữa bầu trời.
Không gian im lặng đến đáng sợ.
Đàn em: Thẩm tổng.
Đàn em: Hiện trường đã xử lý xong.
Thẩm Quân: Được.
Đàn em: Có cần đưa người đi luôn không?
Thẩm Quân: Không.
Đàn em: ?
Thẩm Quân: Đợi em ấy tự quyết định.
Hàn Dạ: Ai cho mày quyết định thay tao?
Thẩm Quân: Tôi đâu có.
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Tôi chỉ đang cho em thêm một lựa chọn.
Hàn Dạ: Và nếu tao từ chối?
Thẩm Quân: //Mỉm cười nhạt//
Thẩm Quân: Thì tôi sẽ rời đi.
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Nhưng khi em phát hiện sự thật...
Thẩm Quân: Cánh cửa của tôi vẫn luôn mở.
Hàn Dạ: Mày tin tao sẽ tìm đến mày?
Thẩm Quân: Tin.
Hàn Dạ: Tự tin ghê nhỉ.
Thẩm Quân: Không phải tự tin.
Thẩm Quân: Là tôi hiểu em.
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Em ghét bị phản bội hơn bất cứ ai.
Hàn Dạ: ...
Thẩm Quân: Và một khi biết người phản bội mình là ai...
Thẩm Quân: Em sẽ không tha thứ đâu.
🌧️ Mưa vẫn rơi.
Hàn Dạ đứng bất động.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, niềm tin trong lòng cậu bắt đầu xuất hiện một vết nứt.
Còn Thẩm Quân chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
Như thể anh đã đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi...
MỌI NG CHO MÌNH XIN Ý KIẾN BÊN DƯỚI NHA!