"Em sẽ còn quay lại chứ ?"
Câu hỏi ấy vang lên giữa cánh đồng đầy nắng, nơi những bông bồ công anh đang chao nghiêng trong gió. Đỗ Duy Khang ôm chiếc nón lá vừa được người ta đưa cho, ngẩn ngơ nhìn chàng trai trước mặt rồi bật cười
" Nếu vùng quê không anh thì thiếu gia như em không có lý do để xuống đây "
Ý Nguyện cũng cười, nhưng chẳng ai biết từ giây phút ấy, câu nói đùa kia đã trở thành một lời hẹn
Mọi chuyện bắt đầu từ chuyến trải nghiệm nông thôn do trường Duy Khang tổ chức. Là con trai út của một gia đình giàu có, em lớn lên giữa biệt thự, xe sang và lịch học kín mít. Cuộc sống của Khang chưa từng thiếu thứ gì, ngoại trừ cảm giác tự do
Ngày xe vừa dừng trước ngôi làng nhỏ, Duy Khang đã muốn quay trở về ngay lập tức
Đường đất bụi bặm, nắng nóng, sóng điện thoại chập chờn. Trong mắt em, nơi này chẳng có gì thú vị
Cho đến khi em gặp Quang Ý Nguyện
Ý Nguyện là con trai của chủ nông trại lớn nhất vùng. Anh cao ráo, nước da rám nắng, mái tóc đen bị gió đồng quê thổi rối. Khác với những người Duy Khang từng gặp, anh cười rất tự nhiên, giống như chẳng có chuyện gì trên đời khiến mình phải phiền lòng
Ngày đầu tiên, Khang được phân công cho gà ăn
Nghe thì đơn giản
Nhưng chưa đầy mười phút, đàn gà đã chạy tán loạn còn cậu thiếu gia thì bị đuổi khắp sân
Ý Nguyện đứng dựa hàng rào cười đến mức phải ôm bụng
"Anh cười đủ chưa ?"
"Chưa"
"Em sắp bị gà mổ chết rồi đấy"
"Thế thì để anh cứu"
Nói xong, anh bước tới, cầm lấy bao thức ăn rồi làm vài động tác đơn giản. Đàn gà lập tức ngoan ngoãn tụ lại
Duy Khang nhìn mà ngơ ngác
"Anh biết phép thuật à ?"
"Không. Anh chỉ sống với chúng từ nhỏ thôi"
Từ hôm đó, Khang bắt đầu bám theo Ý Nguyện
Buổi sáng học cách trồng rau
Buổi trưa ra ao bắt cá
Buổi chiều thu hoạch dưa hấu
Buổi tối ngồi trước sân nghe tiếng côn trùng kêu
Cuộc sống tưởng như nhàm chán lại khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường
Có lần Duy Khang làm rơi đôi giày đắt tiền xuống bùn rồi ngồi xổm giữa ruộng, vẻ mặt đau khổ như vừa mất cả gia tài
Ý Nguyện ngồi xuống bên cạnh
"Giày bẩn rồi"
"Đắt lắm đó"
"Anh mua đôi khác cho em"
"Anh lấy đâu ra tiền ?"
"Bán rau"
"Bao giờ mới đủ ?"
"Chắc vài năm"
Duy Khang bật cười
"Vậy em đợi"
Khoảnh khắc ấy, hai người cùng nhìn nhau thật lâu
Không ai nói thêm điều gì
Nhưng trái tim của cả hai đều đã rung động
Những ngày sau đó trôi qua nhanh hơn Khang tưởng
Cậu bắt đầu quen với mùi đất sau cơn mưa
Quen với tiếng gà gáy mỗi sáng
Quen với cảm giác ngồi trên xe máy phía sau Ý Nguyện chạy dọc những con đường quê
Và cũng quen với việc chỉ cần không nhìn thấy anh vài tiếng là cảm thấy thiếu thiếu đi thứ gì đó
Một buổi chiều, cả hai cùng nằm trên triền cỏ phía sau nông trại
Gió thổi qua làm hàng ngàn bông bồ công anh bay lên trời
Duy Khang đưa tay chụp lấy một bông
"Người ta bảo bồ công anh mang theo điều ước"
"Em ước gì ?"
Khang suy nghĩ một lúc
"Em muốn được mình hạnh phúc"
Ý Nguyện quay sang nhìn cậu
"Nghe đơn giản nhỉ"
"Nhưng khó"
"Vậy anh giúp em"
Duy Khang bật cười
"Anh là thần tiên chắc ?"
"Không"
Ý Nguyện nhẹ nhàng đáp
"Anh chỉ muốn ở bên em thôi"
Lần đầu tiên trong đời, Duy Khang cảm thấy tim mình đập mạnh đến vậy
Cậu không trả lời
Chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh
Bồ công anh tiếp tục bay trong gió
Như mang theo những lời chưa nói
Rồi ngày chia tay cũng đến
Chiếc xe của trường đậu trước cổng làng
Mọi người đều háo hức trở về thành phố
Chỉ riêng Duy Khang cảm thấy lòng mình trống rỗng
Ý Nguyện đứng bên đường tiễn em
Không khí bỗng trở nên yên lặng
"Anh này"
"Hửm ?"
"Sau này em quay lại nhé ?"
"Được"
"Anh phải chờ em"
"Được"
"Lỡ em quên thì sao ?"
Ý Nguyện bật cười
"Anh nhắc"
Duy Khang cúi đầu một lúc rồi khẽ nói:
"Nếu vùng quê không anh thì thiếu gia như em không có lý do để xuống đây"
Nụ cười trên môi Ý Nguyện chợt dịu lại
Anh đưa cho cậu một chiếc lọ thủy tinh nhỏ
Bên trong là những hạt bồ công anh đã được giữ cẩn thận
"Vậy anh sẽ ở đây"
"Để làm gì ?"
"Để em có lý do quay về"
Chiếc xe lăn bánh
Duy Khang nhìn qua cửa kính
Hình bóng của Ý Nguyện dần nhỏ lại giữa cánh đồng xanh
Nhưng em biết
Có những người chỉ gặp một lần đã trở thành lý do để nhớ cả đời
Một năm sau, vào đúng mùa bồ công anh nở
Một chiếc xe quen thuộc dừng trước cổng nông trại
Ý Nguyện đang tưới rau thì nghe tiếng gọi
"Anh Nguyện!"
Anh quay lại
Duy Khang đứng đó, cao hơn trước một chút, trưởng thành hơn một chút, nhưng nụ cười vẫn y hệt ngày đầu tiên
"Em quay lại rồi ?"
"Ừ"
"Lần này ở bao lâu ?"
Khang kéo vali vào sân
"Chưa biết"
"Chưa biết là sao ?"
"Có thể vài tháng"
"Dài vậy ?"
"Hoặc vài năm"
Ý Nguyện bật cười
"Rồi sau đó ?"
Duy Khang bước tới, nhét chiếc lọ bồ công anh năm nào vào tay anh
"Sau đó ở luôn"
Gió đồng quê lại thổi qua
Những bông bồ công anh trắng muốt tung bay giữa trời chiều
Ý Nguyện nhìn người trước mặt, ánh mắt dịu dàng đến mức như chứa cả mùa hạ
"Vậy lời hẹn năm đó vẫn còn hiệu lực chứ ?"
Duy Khang mỉm cười
"Còn"
"Bao lâu ?"
"Cho đến khi bồ công anh ngừng bay"
Cả hai cùng biết điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra
Bởi cũng giống như tình yêu của họ, những lời hẹn được gửi vào gió đôi khi chẳng biến mất, mà chỉ bay thật xa, rồi một ngày lại trở về bên người đang chờ đợi. Và lần này, không ai phải nói lời tạm biệt nữa./