Chương 1: Tiếng Rạn Nứt Trong Đêm
Trần Vũ không phải là một pháp sư, càng không phải siêu anh hùng. Anh chỉ là một kỹ sư sửa chữa đồng hồ cơ học bình thường tại tiệm "Vĩnh Cửu" nằm sâu trong con ngõ nhỏ của thành phố Hà Nội. Vũ có một đôi tay đặc biệt khéo léo và một thính giác nhạy bén đến mức có thể nghe thấy tiếng bánh răng chuyển động của một chiếc đồng hồ bỏ túi cách xa năm mét. Nhưng chính đôi tai này đã kéo anh vào một cơn ác mộng kinh hoàng.
Đêm ngày 12 tháng 6, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, Vũ vẫn ngồi bên bàn làm việc dưới ánh đèn vàng tù mù. Trên tay anh là một chiếc đồng hồ cổ không rõ nguồn gốc do một ông lão kỳ quái gửi sửa vào ban chiều. Nó không có kim, mặt số là một vòng tròn ký tự lạ lẫm, và cấu tạo bên trong... trống rỗng. Không bánh răng, không dây cót. Vậy mà nó vẫn chạy. Nó phát ra tiếng tích tắc đều đặn, nhưng nặng nề như tiếng tim đập của một con quái vật cổ xưa.
Rắc.
Vũ giật mình. Tiếng động không phát ra từ chiếc đồng hồ. Nó phát ra từ khoảng không gian ngay trước mặt anh.
Anh dụi mắt. Giữa không trung, một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện. Từ vết nứt đó, một luồng ánh sáng màu tím sẫm, thứ màu sắc không hề tồn tại trong dải quang phổ tự nhiên, rỉ ra ngoài. Căn phòng bỗng chốc lạnh ngắt. Sương giá bắt đầu bám vào mặt kính các vết đồng hồ xung quanh.
Rắc! Rắc!
Vết nứt rộng dần, kéo dài ra như một vệt rách trên tờ giấy du hành. Qua khe hở đó, Vũ kinh hoàng nhìn thấy một thế giới khác. Ở đó không có bầu trời, chỉ có những khối đa diện khổng lồ lơ lửng và những con mắt khổng lồ đang chớp nháy. Một áp lực khủng khiếp ùa vào phòng, đè nặng lên ngực Vũ khiến anh không thể thở nổi.
Cảnh báo từ trực giác: Nếu không đóng vết rách này lại, cả căn phòng — hoặc có thể là cả thế giới này — sẽ bị nuốt chửng vào khoảng không vô tận đó.
Chương 2: Đôi Tay Chạm Vào Vô Hạn
Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Vũ không kịp suy nghĩ, anh lao về phía vết nứt. Nhưng dùng cái gì để vá một vết rách của không gian? Băng dính? Hàn xì? Tất cả đều vô dụng.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, chiếc đồng hồ cổ trên bàn bỗng phát ra tiếng chuông ngân vang. Luồng ánh sáng tím từ vết nứt bị hút ngược một chút về phía chiếc đồng hồ. Vũ hiểu ra vấn đề. Anh chộp lấy chiếc đồng hồ, nhưng thay vì dùng nó như một công cụ, anh cảm thấy một dòng năng lượng kỳ lạ chạy dọc từ cánh tay thẳng vào não bộ.
Thế giới xung quanh Vũ bỗng nhiên chậm lại. Tiếng quạt trần quay lờ đờ, giọt nước từ vòi bồn rửa bát lơ lửng giữa chừng không. Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng đang phát ra những luồng gợn sóng trong suốt, giống như ảo ảnh nhiệt trên mặt đường ngày hè nắng nóng.
"Không gian... cũng chỉ là một kết cấu," một giọng nói mơ hồ vang lên trong tâm trí Vũ. "Nếu nó có thể rách, thì nó có thể bị uốn cong. Và có thể bị bóp nát."
Vũ đưa hai tay lên, hướng về phía vết nứt đang rộng mở. Khi các ngón tay anh chạm vào rìa của vết rách, một cảm giác tê dại như điện giật chạy khắp cơ thể. Nó không phải là chạm vào không khí, mà giống như anh đang luồn tay vào một tấm vải thô dày dặn nhưng vô hình.
Anh nghiến răng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Vũ dùng hết sức bình sinh, nắm chặt lấy hai rìa của vết nứt không gian.
"Khép lại cho tao!" Vũ hét lên.
Một tiếng nổ câm lặng vang lên trong đầu anh. Vũ không kéo hai rìa lại với nhau theo cách thông thường. Anh làm một việc điên rồ hơn: Anh bóp nát khoảng không gian xung quanh vết nứt.
Dưới lực bóp từ đôi tay trần của Vũ, thực tại quanh vết rách rúm ró lại như một tờ giấy bị vò nát. Vết nứt màu tím bị ép chặt, những khối đa diện và những con mắt quái dị ở thế giới bên kia bị nghiền nát trong cái bóp tay vô hình của anh. Bản thân không gian tại điểm đó bị co rút lại thành một điểm đen nhỏ xíu bằng hạt gạo, rồi bụp một tiếng, biến mất hoàn toàn.
Không gian trở lại bình thường. Vũ ngã quỵ xuống sàn nhà, mồ hôi đầm đìa, hơi thở đứt quãng. Đôi bàn tay anh bỏng rát, da tay bong tróc như thể vừa nhúng vào axit. Nhưng anh đã làm được. Anh đã bóp vỡ một chiều không gian để cứu lấy chính mình.
Chương 3: Kẻ Săn Lùng Chiều Không Gian
Vũ tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng anh đã lầm. Việc anh bóp vỡ không gian đã để lại một "vết sẹo thực tại".
Những ngày sau đó, cuộc sống của Vũ hoàn toàn đảo lộn. Anh bắt đầu nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy. Khi đi trên phố, anh có thể nhìn thấy những "nếp gấp" của không gian. Nếu anh bước vào đó, anh có thể dịch chuyển tức thời từ đầu phố đến cuối phố chỉ trong một bước chân. Nhưng đổi lại, những sinh vật ký sinh không gian — những thứ được gọi là "Kẻ Thừa Thãi" — bắt đầu đánh hơi thấy mùi hương của anh.
Đêm muộn một tuần sau, tiệm đồng hồ của Vũ đón một vị khách không mời.
Hắn bước vào qua cánh cửa khóa chặt mà không hề gây ra tiếng động. Hắn mặc một bộ vest đen lịch lãm, nhưng khuôn mặt thì trống trơn — không mắt, không mũi, không miệng, chỉ có một làn sương đen mờ ảo cuộn xoáy.
"Trần Vũ," một giọng nói phát ra trực tiếp trong não Vũ, lạnh lẽo và vang vọng. "Ngươi đã vi phạm Luật Cân Bằng. Ngươi đã tự ý phá hủy một nút thắt của đa vũ trụ."
Vũ lùi lại, tay thủ sẵn một chiếc tuốc-nơ-vít lớn. "Mi là cái quái gì?"
"Ta là Người Thu Dọn," kẻ mặt đồ đen tiến lên một bước. "Và ngươi là một thực thể lỗi cần phải bị xóa bỏ."
Hắn phẩy tay. Ngay lập tức, không gian xung quanh Vũ bị cắt xẻ thành hàng trăm mảnh nhỏ như một bức tranh kính bị vỡ. Vũ thấy mình bị giam cầm trong một khối lập phương không gian lơ lửng, tách biệt hoàn toàn với mặt đất. Người Thu Dọn đưa tay ra, định cấu xé linh hồn của Vũ ra khỏi chiều không gian này.
Chương 4: Trận Chiến Giữa Các Nếp Gấp Thực Tại
Trong lồng kính không gian đang co hẹp lại, Vũ cảm nhận được cái chết đang cận kề. Áp lực khiến xương cốt anh kêu răng rắc. Nhưng nỗi sợ hãi giờ đây đã nhường chỗ cho sự giận dữ.
"Muốn xóa bỏ tao? Không dễ thế đâu!"
Vũ không dùng tuốc-nơ-vít nữa. Anh vứt nó xuống. Anh dang rộng hai tay, cảm nhận các dòng chảy không gian xung quanh. Nếu tên quái vật này có thể cắt xẻ không gian, thì anh — kẻ đã từng bóp nát nó — có thể làm được nhiều hơn thế.
Vũ tập trung toàn bộ tinh thần vào đôi bàn tay. Anh không cố thoát ra khỏi cái lồng, mà anh nắm lấy chính cấu trúc của cái lồng không gian đó.
Rắc!
Cái lồng kính vô hình bắt đầu biến dạng dưới bàn tay của Vũ. Người Thu Dọn sững sờ, thực thể không mặt kia dường như đang dao động. Hắn chưa từng thấy một người phàm nào có thể tác động trực tiếp lên chất liệu của thực tại bằng tay trần.
Vũ gầm lên, anh xoắn mạnh hai tay. Cái lồng không gian bị anh vặn vẹo, biến thành một mũi khoan không gian sắc nhọn. Vũ lao thẳng về phía Người Thu Dọn, vung tay đấm mạnh.
Cú đấm của Vũ không chạm vào da thịt của hắn, bởi vì hắn không có da thịt. Nhưng cú đấm đó bóp vỡ toàn bộ chiều không gian nơi Người Thu Dọn đang đứng.
OÀNG!
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên (nhưng chỉ những ai có giác quan không gian mới nghe thấy). Vùng không gian xung quanh tên quái vật bị vặn xoắn, co rúm lại rồi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ giống như những mảnh gương vỡ. Người Thu Dọn thét lên một tiếng rùng rợn khi cơ thể sương đen của hắn bị cuốn vào vết nứt vỡ, bị lực ép của không gian nghiền nát thành hư vô.
Epilogue: Người Gác Cổng Vô Hình
Khi khói bụi hoang mang và những mảnh vỡ thực tại tự chữa lành, tiệm đồng hồ trở lại vẻ hoang tàn của nó. Vũ quỳ trên sàn, đôi tay rớm máu, nhưng ánh mắt anh giờ đây đã thay đổi. Anh không còn là chàng thợ sửa đồng hồ nhút nhát nữa.
Chiếc đồng hồ cổ trên bàn lại kêu tích tắc. Trên mặt số của nó, một ký tự mới vừa xuất hiện. Vũ hiểu rằng, Người Thu Dọn vừa rồi chỉ là kẻ đầu tiên. Việc anh sở hữu sức mạnh Bóp Vỡ Chiều Không Gian đã biến anh thành một ngọn hải đăng thu hút những hiểm họa từ khắp các đa vũ trụ.
Vũ đứng dậy, băng bó lại đôi bàn tay của mình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang bình yên vô sự, người người vẫn qua lại mà không hề hay biết thế giới vừa suýt bị hủy diệt.
Từ nay về sau, tiệm đồng hồ "Vĩnh Cửu" sẽ không chỉ sửa chữa những cỗ máy thời gian. Nơi đây sẽ là tiền đồn bước vào các chiều không gian khác, và Trần Vũ chính là người gác cổng — kẻ sẵn sàng bóp nát bất kỳ thực thể nào dám đe dọa đến thế giới của anh.