Năm lớp 4.tôi rất dễ chấp nhận 2 lời nói của người khác và tôi không nghĩ về việc chấp nhận ấy sẽ tạo ra 1 cuộc t.a.i N.ạ.n đau đớn. Vào tháng 4 năm 2024,ở gần nhà tôi có 1 gia đình chuyển đến từ nghỉ hè và tôi là người quen họ đầu tiên vì tôi học thêm chung với họ, lúc đó em gái lớp 3 của bạn T cũng tên là T gọi tắt là T em đi, T em nhờ tôi chở đi học thì tôi cũng chấp nhận vì đường đi ra có chỗ có nước bùn và có thể làm dơ đồ đồng phục nên tôi cũng nói "ừ" rất nhanh khi câu nói vừa dứt. Khi chạy ra ngoài và lúc đó ở phía trước có 1 dãy đá do 1 căn nhà nghỉ đặt ra không biết làm gì nên mỗi khi đến khúc đó thì tôi phải chạy xe sang đường bên kia, khi chuẩn bị qua đường thì tôi có kêu T em coi đường giùm vì nếu tôi quay đầu ra sau xem thì sẽ mất lái. T em không nghe mà cứ kêu "ờ ờ rồi" làm tôi nhầm lẫn là hết xe rồi nên mới băng qua nhưng ai ngờ có 1 chú chạy xe với 1 tốc độ nhanh đến khiến xảy ra t.a.i N.ạ.n,tôi lúc đó theo phản xạ đẩy 1 thứ bất kỳ ra và tôi đã đẩy T em ra và tôi bị 1 vết thương to ở đầu gối bên phải và 2 vết nhỏ bên đầu gối bên trái, T em không bị gì kể cả 1 vết thương cũng không có và tôi nghĩ rằng cô ta sẽ ở lại để xem tình hình nhưng ai ngờ cô ấy chạy 1 mạch về thẳng trường chỉ để kể cho lớp tôi nghe. Lúc đó tôi còn bị mất hết số tiền tôi mang theo nên chú kia mới cho lại số tiền đó. Tôi được vài người dân ở đó sức thuốc cho và tôi cũng đi về trường 1 cách bình thường nhưng vừa vào là T em đã có biểu hiện tung tin hết 1 nửa trường, tôi được T chị và D (em của T chị) lại hỏi thăm và đưa về lớp.
Tôi không chắc rằng việc tung tin của T em có xứng được tôn trọng hay không, chiều đó T em có giải thích về việc đó nhưng cái lời giải thích là giả và lúc đó tôi tin ngay lập tức, cô ta cố gắng biện minh cho lời nói của mình dù T chị và D có nói cho tôi biết nhưng tôi lại không biết có nên tin cô ta hay không.
Khi bị tai nạn giao thông, tôi đẩy cô ta ra và nhận lại được 1 sự mặc kệ, cô ấy chỉ nhìn lại rồi chạy đi về trường, tôi tưởng mình chết oách rồi nhưng tốt nhất tôi vẫn còn ở đây. Không 1 lời hỏi thăm, không một hành động tốt đẹp. Vâng, tôi biết tôi hiền rồi nhưng có khi cũng không nhịn được, tuy rằng bị ma sát với mặt đường và bị đập đầu vào 1 nền xi măng+đá đi chăng nữa tôi cũng tự lết dậy chứ tôi đâu nằm đó chờ chết.
Từ lúc cô ta và T chị & D chuyển vào trường tôi thì tôi thấy T chị văn minh nhất, ít nhất tôi không có cái kiểu đánh giá 1 người mà xem nguyên 1 gia đình là thứ rác thải.
Từ xưa đến nay, T em vẫn có thói quen lườm tôi sau vụ đó nhưng ít nhất đã giảm bớt đi sự mất dậy. Tuy rằng nhỏ tuổi nhưng việc cô ta kêu tôi bằng mày tao dù tôi lớn hơn, cô ta biết tôi khó chịu nhưng vẫn cố chấp.
[Câu chuyện được dựa lên hoàn toàn thật 100%, không bịa, không mang nguồn từ ai ở mạng xã hội khác]
Người viết: @𝐊𝐚𝐜𝐚𝐥𝐞(call is ka/lia)