Bài Thơ Kẻ Về ƯỚC GÌ CON ĐƯỢC SỐNG TRONG TRUYỆN MÃI MÃI
Có những đứa trẻ lớn lên trong vòng tay của gia đình.
Cũng có những đứa trẻ từ rất sớm đã phải học cách tự lau nước mắt, tự bước qua những ngày buồn và tự hỏi vì sao mình lại bị bỏ lại.
“Ước Gì Con Được Sống Trong Truyện Mãi Mãi” là một bài thơ được viết từ những cảm xúc chân thật của một cô bé từng rất mong có một mái nhà.
Một nơi có người chờ đợi.
Một vòng tay khi em khóc.
Một người dịu dàng hỏi:
“Con về rồi à?”
Khi cuộc đời ngoài kia trở nên quá lạnh lẽo, cô bé tìm đến những trang truyện.
Bởi trong thế giới ấy, những người từng cô đơn vẫn có thể tìm thấy một mái nhà.
Và cô bé bắt đầu có một điều ước...
Ước gì mình được sống trong truyện mãi mãi.
🌙 Lời mở đầu
Có những nỗi buồn khi còn nhỏ...
Chúng ta không biết phải gọi tên như thế nào.
Chỉ biết mình nhớ một người.
Nhớ một mái nhà.
Nhớ một vòng tay.
Nhớ cảm giác được ai đó chờ mình trở về.
Có những đứa trẻ không hiểu vì sao người mình yêu thương nhất lại rời đi.
Chúng chỉ biết đứng trước một căn nhà vắng, gọi một tiếng “mẹ ơi”, rồi chờ đợi một câu trả lời không bao giờ đến.
Bài thơ này là lời của một cô bé như thế.
Một cô bé từng tự hỏi:
“Mình đã làm gì sai?”
Một cô bé từng nghĩ rằng có lẽ mình chưa đủ ngoan, chưa đủ tốt nên mới không được ở lại trong một gia đình trọn vẹn.
Nhưng rồi cô bé lớn lên.
Và cô bé hiểu rằng...
Một đứa trẻ không có lỗi vì muốn được yêu thương.
Nếu bạn đã từng tìm đến những trang sách khi cuộc sống ngoài kia quá mệt mỏi, có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao cô bé ấy lại ước được sống trong truyện mãi mãi.
📖 chương 1
ƯỚC GÌ CON ĐƯỢC SỐNG TRONG TRUYỆN MÃI MÃI
Con không hiểu… mẹ ơi, tại sao?
Một ngày thức dậy,
mẹ không còn ở đó.
Căn nhà bỗng rộng hơn,
im lặng hơn,
chỉ còn con
với chiếc bóng nhỏ của mình.
Con gọi hai tiếng:
“Mẹ ơi…”
Nhưng chẳng có ai trả lời.
Ngày ấy con còn nhỏ lắm,
chẳng biết cuộc đời là gì,
cũng chẳng hiểu
vì sao người mình thương nhất
lại có thể rời đi
mà không quay trở lại.
Con chỉ biết…
Con đã bị bố mẹ bỏ rơi rồi
Người ta hỏi:
“Mẹ mày đâu rồi?”
Con chỉ biết im lặng.
Bởi một đứa trẻ
biết phải trả lời thế nào
khi chính mình cũng không hiểu
tại sao mẹ lại bỏ đi?
Từ khi nào,
con trở thành “con riêng”,
con cũng chẳng nhớ nữa.
Chỉ nhớ rằng
trái tim mình
từng vỡ ra từng chút một.
Con đã làm điều gì sai
Mà bố mẹ lại bỏ rơi con?
Con chỉ là một đứa trẻ nhỏ,
Chẳng biết gì về những chuyện của người lớn.
Con đâu hiểu thế nào là đúng, là sai,
Cũng đâu hiểu vì sao
Mình lại phải một mình.
Những năm tháng tuổi thơ
Đáng lẽ phải có tiếng cười,
Nhưng trong ký ức của con
Lại có quá nhiều nước mắt.
Có những đêm con không ngủ,
Chỉ nằm nhìn lên trần nhà.
Con tự hỏi:
“Mình đã sai ở đâu?”
Sao người khác có gia đình trọn vẹn?
Có mẹ gọi về ăn cơm.
Có cha mẹ đưa đi chơi.
Có người chờ trước cửa.
Có người ngồi bên cạnh
Khi họ buồn.
Còn con…
Con quen với việc tự lớn.
Khi người khác được cha mẹ yêu thương,
Con ngồi một mình đọc truyện.
Khi người khác có bạn bè vây quanh,
Con lại tìm đến những trang sách.
Khi người khác có một vòng tay
Để chạy về mỗi lúc buồn,
Con chỉ có thể
Tự lau nước mắt.
Tự nói rằng con ổn.
Tự bước qua những ngày buồn
Mà chẳng biết phải kể với ai.
Không ai ôm con khi con khóc.
Không ai hỏi:
“Hôm nay con có ổn không?”
Không ai biết
Đằng sau nụ cười ấy của con
Là một trái tim
Đã mang theo nỗi cô đơn và buồn bã
Quá lâu rồi.
Con từng trách mẹ.
Từng hỏi:
“Mẹ chọn gì?
Một cuộc đời khác sao?
Một nơi khác sao?”
Tại sao mẹ có thể bỏ lại con
Giữa hàng ngàn câu hỏi
Mà chẳng để lại một lời giải đáp?
Con từng nghĩ…
Hay là do con sai?
Hay vì con không đủ ngoan?
Hay vì con không đủ tốt
Nên mẹ mới không muốn ở lại?
Con đã tự trách mình
Qua biết bao năm tháng.
Cho đến một ngày con hiểu…
Không phải lỗi của con.
Một đứa trẻ
Không có lỗi vì muốn được yêu thương.
Con không thể giữ một người lớn ở lại.
Con cũng không thể quyết định
Một gia đình có thể nguyên vẹn hay không.
Và con…
Chỉ là một đứa trẻ.
Nhưng dù hiểu điều đó,
Những vết thương trong tim
Vẫn chẳng thể biến mất ngay.
Con vẫn có những đêm dài.
Vẫn có những lúc
Nỗi cô đơn trở về.
Vẫn có những ngày
Con chỉ muốn tìm một nơi
Để tránh xa những ồn ào của cuộc đời.
Và rồi…
Con tìm thấy những câu chuyện.
Con tìm thấy những trang sách.
Con tìm thấy một thế giới
Khác với cuộc đời của con.
Một thế giới nơi
Những nhân vật dù từng đau đớn
Cuối cùng vẫn có người thương.
Một thế giới nơi
Sau những ngày mưa
Luôn có một mái nhà chờ đợi.
Và con bắt đầu ước…
Ước gì con được sống trong truyện mãi mãi.
Ở một nơi chẳng có những chia lìa.
Nơi mỗi nhân vật dù từng đau đớn
Cuối cùng vẫn có một mái nhà.
Con muốn được bước vào trang sách ấy,
Được làm một cô bé chẳng cô đơn.
Có một người chờ con sau cánh cửa.
Có một vòng tay
Khi nước mắt tuôn rơi.
Có một người hỏi:
“Con về rồi à?”
Và có một nơi
Mà con có thể gọi là nhà.
Ở thế giới ấy…
Con không phải “con riêng”.
Không phải đứa trẻ đứng ngoài hạnh phúc.
Con chỉ đơn giản là một đứa trẻ,
Được yêu thương.
Được chờ đợi.
Được gọi bằng hai tiếng:
Gia đình.
Nếu có thể ở đó mãi mãi,
Có lẽ con chẳng muốn trở về.
Bởi ngoài trang sách
Là cuộc đời lạnh lẽo.
Còn trong câu chuyện…
Con được chở che.
Ở đó, con có thể khóc
Mà chẳng sợ ai nhìn thấy.
Có thể yếu lòng
Mà không cần phải giả vờ mạnh mẽ.
Có thể nói:
“Con mệt rồi…”
Và sẽ có người trả lời:
“Về nhà thôi.”
Thật tốt biết mấy…
Nếu cuộc đời cũng giống như một câu chuyện.
Nếu sau những ngày buồn
Luôn có một người chờ đợi.
Nếu sau những giọt nước mắt
Luôn có một vòng tay.
Nếu sau những tháng năm cô đơn
Cuối cùng cũng có một mái nhà
Gọi con trở về.
Nhưng con biết…
Truyện chỉ là giấc mơ.
Những trang giấy
Chẳng thể thành đời thật.
Những nhân vật
Chẳng thể bước ra khỏi câu chuyện
Để ôm lấy con.
Dẫu vậy…
Con vẫn muốn giữ thế giới ấy.
Giữ một nơi bình yên
Ở trong trái tim.
Để mỗi khi cuộc đời làm con mỏi mệt,
Con có thể mở lại một trang quen.
Nhìn những nhân vật
Được yêu thương trọn vẹn,
Và tự nhủ:
“Giá như mình cũng có một nơi như thế…”
Con vẫn sẽ sống giữa đời thật này,
Dẫu đôi khi lòng còn nhiều khoảng trống.
Nhưng thế giới trong truyện
Sẽ luôn ở đó…
Như một mái nhà
Con cất giữ trong lòng.
Con ước được sống trong truyện mãi mãi…
Có lẽ vì ngoài đời
Con đã cô đơn quá lâu.
Con không mong một thế giới hoàn hảo.
Con chỉ mong một nơi
Không ai bỏ rơi con.
Một nơi con được yêu thương
Mà không cần phải cố gắng để xứng đáng.
Một nơi con được trở về
Mà không sợ cánh cửa đóng lại.
Một nơi có người nói:
“Con về rồi à?”
Chỉ một câu như thế thôi…
Có lẽ cũng đủ
Để trái tim con ấm áp.
Con biết mình không thể
Thật sự bước vào trong truyện.
Con vẫn phải sống
Giữa thế giới này.
Vẫn phải thức dậy mỗi sáng.
Vẫn phải bước qua những ngày buồn.
Vẫn phải mang theo những ký ức
Mà mình chẳng thể xóa đi.
Nhưng nếu được lựa chọn một nơi
Để trái tim mình nghỉ ngơi…
Con vẫn sẽ chọn những trang truyện.
Bởi ở đó…
Con từng được làm một cô bé
Không bị bỏ lại.
Một cô bé có gia đình.
Một cô bé được chờ đợi.
Một cô bé được yêu thương.
Và có lẽ…
Đó chính là điều
Con đã mong ước từ rất lâu.
Không phải giàu sang.
Không phải điều gì lớn lao.
Chỉ là…
Một mái nhà.
Một vòng tay.
Một người thật lòng ở lại.
Và một câu nói
Mà con đã từng rất muốn nghe:
“Con không có lỗi.”
Nếu cuộc đời không thể cho con
Một tuổi thơ như trong truyện…
Thì ít nhất,
Xin hãy để những trang truyện
Cho con một nơi để mơ.
Để con được phép yếu lòng.
Để con được phép nhớ.
Để con được phép ước rằng
Mình từng có một gia đình
Trọn vẹn như những nhân vật trong truyện.
Và nếu một ngày
Con thật sự có một mái nhà của riêng mình…
Con sẽ mở cánh cửa ấy thật lâu.
Bật một ngọn đèn thật sáng.
Rồi tự nói với cô bé ngày xưa:
“Về nhà thôi.”
Bởi vì…
Dù con từng không có một nơi để trở về,
Con vẫn có quyền mơ về một mái nhà.
Dù con từng bị bỏ lại,
Con vẫn có quyền được yêu thương.
Dù cuộc đời không giống truyện cổ tích…
Con vẫn có quyền viết tiếp câu chuyện của mình.
Và trong những trang truyện con yêu nhất,
Con sẽ luôn giữ lại một cô bé nhỏ…
Cô bé từng rất cô đơn.
Cô bé từng gọi:
“Mẹ ơi…”
Nhưng rồi chẳng có ai trả lời.
Cô bé ấy…
Vẫn ôm lấy những trang truyện,
Vẫn tìm kiếm một thế giới dịu dàng,
Vẫn mơ về một mái nhà
Có người chờ mình trở về.
Và nếu được hỏi
Điều ước lớn nhất của cô bé ấy là gì…
Có lẽ cô bé sẽ chỉ khẽ nói:
“Con ước gì…
Con được sống trong truyện mãi mãi.”
💌 Lời nhắn của tác giả
Cảm ơn bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng.
Bài thơ này được viết từ những cảm xúc rất thật của mình.
Mình không viết để nhận sự thương hại.
Mình chỉ muốn biến những điều từng nằm sâu trong lòng thành những câu chữ.
Có thể bài thơ chưa hoàn hảo.
Nhưng từng câu, từng chữ đều là một phần cảm xúc của mình.
Nếu bạn đã đọc hết, mình rất mong nhận được một lời nhận xét chân thành.
Bạn thích đoạn nào nhất?
Có câu nào khiến bạn đồng cảm không?
Hay bạn nghĩ bài thơ còn điều gì cần sửa?
Hãy để lại một lời nhắn cho mình nhé.
Cảm ơn bạn vì đã bước vào thế giới nhỏ bé này và ở lại đến cuối cùng.
Tác giả: Bé Hiền Viết Truyện ✍️📖