Tiếng mưa xối xả đập vào những ô cửa kính màu của dinh thự Hoa Liễu, tạo nên thứ âm thanh rầm rì như tiếng tụng niệm của những linh hồn cô quạnh. Nằm biệt lập trên ngọn đồi rậm rạp ngoại ô, dinh thự này là sở hữu của lão gia họ Trịnh – một đại phú hào khét tiếng nhưng cũng đầy tai tiếng trong giới kinh doanh cổ vật.
Tối nay, Trịnh lão gia mở tiệc. Một bữa tiệc mà lão gọi là "Hồng Môn Yến" để giải quyết những ân oán thương trường, và năm vị khách mời đều là những kẻ từng có thâm thù đại hận hoặc đang nắm giữ những bí mật có thể dìm chết gia tộc họ Trịnh.
Phần I: Những vị khách của bóng đêm
Đúng tám giờ tối, chiếc bàn dài bằng gỗ mun đen bóng giữa đại sảnh đã yên vị năm con người.
Vũ – một luật sư sắc sảo, người đang nắm giữ tài liệu tham nhũng của Trịnh gia.
Kỳ – gã buôn lậu đồ cổ từng bị lão Trịnh quỵt một số tiền khổng lồ.
Bà Linh – phu nhân của một đối thủ cạnh tranh vừa "tự tử" một cách bí ẩn tháng trước.
Tú – tay phóng viên điều tra đang giữ cuốn nhật ký gốc của con gái lão Trịnh, người đã nhảy lầu tự sát năm ngoái.
Thành – thuộc hạ thân tín cũ, kẻ biết quá nhiều về những bộ xương giấu dưới nền nhà dinh thự này.
Không gian sực nức mùi trầm hương đắt tiền, nhưng không giấu nổi cái lạnh lẽo thấu xương của một ngôi nhà lâu năm thiếu hơi người. Ở vị trí chủ tọa, chiếc ghế bọc da hổ trống không. Trịnh lão gia vẫn chưa xuất hiện.
"Rầm!"
Cánh cửa chính bằng gỗ sồi dày nặng bất ngờ đóng sập lại. Tiếng khóa xích lách cách vang lên từ phía ngoài. Năm vị khách giật mình đứng phắt dậy.
"Cái quái gì thế này? Mở cửa ra!" Kỳ đập bàn quát lớn.
"Xin các vị bớt giận, lão gia sẽ xuống ngay."
Từ trong bóng tối của hốc tường, gã quản gia già nua với khuôn mặt chằng chịt vết sẹo bỏng bước ra. Gã nở nụ cười méo mó, đôi mắt đục ngầu không chút tia sáng. Theo sau gã, năm người hầu mặc đồ lụa đen, mặt cúi gầm, chậm rãi bê lên năm chiếc đĩa bạc lớn có nắp đậy kín.
"Lão gia có lời nhắn: 'Đã đến Hồng Môn Yến, rượu ngon phải uống, thịt ngọt phải nếm. Ai không cạn chén, không thể rời bàn'." Giọng gã quản gia khàn đặc như tiếng cưa cắt vào thớ gỗ.
Phần II: Món khai vị bằng máu
Mùi hương ngào ngạt từ những chiếc đĩa bạc tỏa ra, nhưng nó không phải mùi thức ăn thông thường. Nó tanh nồng, ngọt lịm một cách lợm giọng.
"Tôi không có thời gian chơi trò tâm thần với lão Trịnh. Mở cửa, nếu không tôi sẽ kiện!" Vũ, gã luật sư, tức giận đứng dậy định bước ra ngoài.
"Luật sư Vũ, xin hãy nếm thử món đầu tiên. Lão gia nói, món này dành riêng cho sự 'sắc sảo' của ông." Gã quản gia lạnh lùng nói.
Người hầu đứng cạnh Vũ từ từ nhấc chiếc nắp bạc lên. Bên trong đĩa không phải cao lương mỹ vị, mà là một xấp tài liệu đẫm máu. Trên cùng là giấy chứng sinh và những bức ảnh chụp một đứa trẻ. Mặt Vũ cắt không còn giọt máu. Đó là đứa con trai năm tuổi của gã, đứa trẻ mà gã đã giấu rất kỹ ở nước ngoài để làm bùa hộ mệnh.
"Mày... tụi mày làm gì con tao?!" Vũ gào lên, lao vào bóp cổ gã quản gia.
Nhưng chưa kịp chạm vào gã, Vũ bỗng khựng lại. Mắt gã trợn ngược, hai tay ôm lấy cổ họng. Từ trong miệng Vũ, máu tươi trào ra xối xả. Gã cào rách cả da cổ của chính mình, để lộ những thớ thịt thâm đen. Thì ra, ly rượu vang gã uống lúc vừa bước vào cửa đã được tẩm một loại độc chất ăn mòn cực mạnh. Vũ ngã rầm xuống bàn, cơ thể co giật vài hồi rồi thẳng đơ, đôi mắt thù hận vẫn trố mắt nhìn lên trần nhà.
Bốn người còn lại kinh hoàng thét lên. Họ muốn chạy, nhưng bốn tên người hầu áo đen đã rút ra những con dao găm dài, lạnh lùng chặn mọi lối thoát.
"Món tiếp theo, xin mời." Gã quản gia ra hiệu.
Phần III: Những chiếc nắp bạc kinh hoàng
Nắp đĩa của Kỳ được mở ra. Bên trong là một thỏi vàng ròng, nhưng xung quanh thỏi vàng là những ngón tay người bị chặt rời, vẫn còn rỉ máu. Kỳ nhận ra chiếc nhẫn gia bảo trên một ngón tay – đó là tay của vợ và con trai gã ở nhà.
"Không... không thể nào..." Kỳ quỵ ngã, nôn mửa khan ngay trên sàn nhà.
Đến lượt bà Linh. Chiếc nắp bạc mở ra lộ diện một chiếc bình thủy tinh trong suốt đựng thứ chất lỏng sền sệt màu xám. Bên trong là một bộ não người.
"Chồng bà luôn tự hào mình là kẻ có đầu óc. Lão gia nhà tôi chỉ muốn kiểm tra xem nó có thật sự thông minh không thôi," gã quản gia cười khùng khục. Bà Linh nhìn hũ thủy tinh, thần trí hoàn toàn sụp đổ, bà cười điên dại rồi ngất lịm đi.
Tú, tay phóng viên, run rẩy nhìn chiếc đĩa của mình. Lần này là một chiếc máy ảnh nát tươm, bên trong ống kính kẹt cứng một chiếc lưỡi người còn tươi.
Cuối cùng là Thành. Đĩa của gã trống không, chỉ có một chiếc gương nhỏ. Thành nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình trắng bệch. Gã hiểu ý của lão Trịnh: Kẻ phản bội thì không có phần, chỉ có cái chết.
"Trịnh lão gia đâu?! Bước ra đây! Thả chúng tao ra!" Tú điên cuồng hét lên, cầm chiếc dĩa bạc ném mạnh vào bức tường phía sau.
"Ta ở ngay đây mà."
Một giọng nói thầm thì vang lên ngay từ... chiếc ghế chủ tọa trống không.
Phần IV: Chủ nhân thực sự của bữa tiệc
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng đến rợn người. Ánh đèn chùm phía trên chập chờn rồi tắt ngóm, chỉ còn ánh nến leo lét hắt lên những bức tường. Từ chiếc ghế da hổ, bóng tối bắt đầu vặn vẹo, kéo dài rồi tụ lại thành hình người.
Nhưng đó không phải là Trịnh lão gia bằng xương bằng thịt.
Đó là một cái xác khô héo, da thịt teo tóp bám chặt vào xương, đôi mắt chỉ còn hai hốc đen ngòm sâu hoắm. Trên người cái xác mặc bộ vest sang trọng mà lão Trịnh vẫn hay mặc. Kinh tởm hơn, từ trong lồng ngực trống rỗng của cái xác, hàng chục con rết đỏ rực bò lổm ngổm ra ngoài.
"Lão... lão gia chết rồi sao?" Thành lắp bắp, cả đời đi làm đao phủ cho lão Trịnh nhưng chưa bao giờ gã kinh hoàng đến mức này.
"Lão gia đã hiến tế linh hồn cho ác quỷ để đổi lấy sự thịnh vượng vô biên từ một tháng trước," gã quản gia quỳ sụp xuống đất, giọng sùng bái. "Nhưng ác quỷ cần máu của những kẻ mang lòng hận thù để nuôi dưỡng thể xác này. Các người, chính là những món lễ vật hoàn hảo nhất."
Cái xác khô từ từ đứng dậy, những khớp xương kêu rắc rắc khô khốc. Nó há miệng, một luồng khí đen kịt, hôi thối mùi tử khí tràn ra khắp đại sảnh.
Tú bước lùi lại, định dùng chiếc ghế gỗ đập vỡ cửa sổ kính để tháo chạy. Nhưng ngay khi gã vừa quay lưng, một bàn tay lạnh ngắt như băng đá đã xuyên qua lồng ngực gã từ phía sau. Tú trố mắt nhìn xuống, thấy bàn tay gầy guộc của cái xác đang nắm chặt lấy trái tim vẫn còn đang đập thình thịch của mình. Cái xác rút tay lại, thản nhiên nhét trái tim rỉ máu vào hốc miệng tối tăm, nhai ngấu nghiến. Tiếng xương thịt vụn vỡ vang lên ghê rợn trong đêm mưa.
Thành biết mình không còn đường sống, gã gào lên, cầm con dao găm lao vào cái xác. Nhưng những người hầu áo đen đã lao đến, đè chặt gã xuống chiếc bàn gỗ mun.
"Lúc sống mày làm chó cho tao, lúc chết cũng phải làm ma cho tao, Thành à..." Giọng nói của cái xác vang lên thẳng vào trong đầu óc của Thành.
Gã quản gia từ từ tiến lại gần Thành, tay cầm một chiếc phễu bằng đồng và một hũ chất lỏng màu đen sủi bọt: "Đến giờ dùng món chính rồi."
Phần V: Dinh thự lặng câm
Tiếng thét xé lòng của Thành bị dập tắt bởi thứ chất lỏng ăn mòn tâm can. Bà Linh nằm bất động, hơi thở lịm dần dưới luồng tử khí. Kỳ đã tự sát bằng chính con dao găm của người hầu vì không chịu nổi sự tra tấn tinh thần.
Mưa ngoài trời bắt đầu ngớt. Ánh bình minh le lói của ngày mới xuyên qua những ô cửa kính màu, chiếu rọi vào đại sảnh của dinh thự Hoa Liễu.
Trên chiếc bàn gỗ mun dài, năm vị khách ngồi ngay ngắn trên ghế, quần áo chỉnh tề, mặt hướng về phía chủ tọa. Trịnh lão gia lúc này đã trở lại hình dáng của một con người hồng hào, khỏe mạnh, trên môi nở nụ cười viên mãn.
Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy mắt của năm vị khách đều đờ đẫn, không chút thần sắc, và trên cổ của họ đều có một đường chỉ khâu bằng cước đen thô bạo. Họ vẫn ngồi đó, bất động như những pho tượng, trở thành những món "cổ vật" mới nhất trong bộ sưu tập của Trịnh gia.
Tiếng chuông cửa dinh thự lại vang lên. Gã quản gia già lau vệt máu khô trên sàn, mỉm cười bước ra mở cửa:
"Chào mừng quý khách tiếp theo đến với Trịnh gia."