Mưa
Tác giả: Nguyệt Đào
Ngôn tình;Ngọt sủng
Mưa.
Mưa bắt đầu như một lời thì thầm, những giọt đầu tiên lách tách trên mái hiên vắng, rồi nhanh chóng thành một bản giao hưởng cuồng nộ. Tiếng sấm gầm vang từ phía xa, dội lại những tiếng ầm ầm trầm đục, khiến cho bầu không khí trong căn phòng gỗ nhỏ se lại. Chỉ có một ngọn đèn dầu, ngọn lửa của nó chao lia lịa, đổ những bóng ma quái lên những bức tường thô ráp.
Khôi không nói. Anh chỉ nhìn Hoa. Ánh mắt anh sâu hun hút, như chứa đựng cả cơn bão ngoài kia, nhưng còn dữ dội hơn, còn nóng bỏng hơn. Giữa tiếng mưa gào thét, không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe được tiếng hít thở nặng nề của hai người. Hoa cảm nhận được nó, cái hơi ấm phả ra từ lồng ngực anh, mùi nam tính mặn nồng của da thịt anh lẫn lộn với mùi gỗ ẩm và mùi mưa đất.
Anh tiến lại gần. Bước chân anh không hề vang trên sàn nhà, chỉ có tiếng mưa là tiếng động duy nhất. Anh dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách giữa họ chỉ còn bằng một hơi thở. Hoa ngước nhìn lên, đôi mắt cô long lên vì cái ánh đèn mờ ảo, đôi môi khẽ hé mở, như chờ đợi một điều gì đó không thể gọi tên.
Nhật Khôi từ từ giơ tay lên, những ngón tay thon dài, có vết chai vì luyện tập, khẽ chạm vào má cô. Cái chạm ấy nhẹ như một chiếc lông vũ, nhưng lại tạo ra một dòng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng Hoa. Cô rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cái nóng rát khác, một thứ đang trỗi dậy mãnh liệt từ sâu bên trong. Làn da anh thô ráp, trái ngược hoàn toàn với làn da mịn màng của cô. Sự đối lập ấy tạo ra một ma sát kỳ lạ, khiến từng tế bào trên người cô như bừng tỉnh. Hơi thở của anh nặng dần, phả vào môi cô, ấm và có chút mùi rượu nồng nàn từ bữa tối.
Cô cảm nhận được sự căng cứng của cơ bắp anh dưới lớp áo mỏng manh, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ, dồn dập của trái tim anh truyền qua ngón tay anh.
"Hoa..." Anh thì thầm, giọng khàn đặc, kéo dài từng chữ như đang thưởng thức.
Chỉ một từ thôi, nhưng nó đủ để phá vỡ mọi phòng thủ cuối cùng của Hoa. Hàng rào lý trí mà cô cố gắng dựng lên từ bao giờ nay sụp đổ tan tành. Cô nhắm mắt lại, đôi môi mấp máy, nhưng không thành lời.
"Em có biết anh đã muốn làm điều này bao lâu rồi không?" Tiếng anh lại vang lên, gần đến mức cô có thể cảm nhận được sự rung động của thanh quản. Vừa nói, tay anh lại trượt xuống, ngón tay cái khẽ lướt theo đường cong xương quai xanh nhọn nhọn của cô, rồi dừng lại ở nơi da thịt mềm mại nhất ở gốc cổ.
Cái va chạm nhẹ nhàng đó như một lời khẳng định. Một lời khẳng định về quyền sở hữu. Quỳnh Hoa cảm thấy cổ họng mình khô khốc, trái tim đập loạn nhịp, đập thình thịch đến mức cô sợ anh cũng có thể nghe thấy. Hơi thở cô trở nên gấp gáp hơn, có chút run rẩy. Cô không trả lời. Không thể trả lời. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước cái uy lực của anh lúc này. Mọi suy nghĩ tan biến, chỉ còn lại cảm giác. Cảm giác ngón tay anh trên da cô, cảm giác hơi nóng từ cơ thể anh, cảm giác sự hiện diện chiếm lĩnh của anh.
"Tại sao... lại là bây giờ?" Cuối cùng, cô cũng bật ra được thành lời, một câu hỏi yếu ớt, gần như không nghe thấy giữa tiếng mưa.
Anh không trả lời ngay. Thay vào đó, anh cúi người xuống. Quỳnh Hoa ngừng thở. Cô cảm nhận được đôi môi anh đang đến gần, cảm nhận được hơi ấm của chúng trước cả khi chúng chạm vào. Đôi môi anh không mềm mại như cô tưởng, mà có phần cứng cáp, quyết đoán. Nó áp lên môi cô không phải một cái hôn dịu dàng, mà là một cái chiếm đoạt. Một cái hôn sâu, mạnh mẽ, như đang hút lấy linh hồn cô, như đang cố gắng lấy đi không khí của cô. Nó có vị rượu, có vị mưa, và có vị của chính anh. Một cái nụ hôn không cho phép sự do dự, không chấp nhận từ chối.
Quỳnh Hoa bị cuốn đi. Cô đưa tay lên, định đẩy anh ra, nhưng đôi bàn tay lại vô lực rũ xuống, rồi tự khắc bấu vào vai anh, móng tay khẽ cào qua lớp vải áo sơ mi của anh. Cô đáp lại. Không, "đáp lại" không phải là từ đúng. Cô bị nhấn chìm, bị hòa tan trong cơn bão mà anh tạo ra. Lưỡi anh cạy đôi môi đang hé mở của cô, táo bạo xâm nhập, khám phá mọi ngóc ngách. Một tiếng nấc nghẹn vang lên từ cổ họng cô, một âm thanh thỏa mãn và tuyệt vọng xen lẫn. Anh ép cô sát vào tường, cơ thể rắn chắc của anh chặt chẽ bao phủ lấy cô. Cô cảm nhận được từng thớ thịt đang căng cứng của anh, cảm nhận được sức nóng đang bức ra từ cơ thể anh, thấm qua lớp váy mỏng manh của cô. Một tay anh giữ chặt eo cô, một tay luồn vào mái tóc đen nhánh của cô, các ngón tay khẽ siết chặt, kéo đầu cô ngửa ra sau để anh có thể hôn cô sâu hơn, cuồng nhiệt hơn.
Nụ hôn kéo dài, như một kiếp sống. Khi anh lùi ra, cả hai đều đang thở gấp, sụt sịt. Một sợi chỉ bạc tinh nghịch kết nối đôi môi họ. Đôi môi Quỳnh Hoa sưng phồng, ửng hồng, lấp lánh trong ánh đèn. Đôi mắt cô mờ mịt, ngập nước, trông thấy rõ sự hoảng loạn và khao khát đang đấu đá lẫn nhau. Cô đang trôi nổi giữa một biển cảm xúc, không biết đâu là bờ.
Nhật Khôi nhìn cô, một nụ cười thoáng qua trên môi anh, một nụ cười vừa mãn nguyện, vừa nguy hiểm. "Bởi vì," anh thì thầm, giọng khàn đặc hơn lúc nữa, "bởi vì anh không thể chịu đựng được thêm một giây phút nào nữa."
Vừa nói, anh lại cúi xuống, nhưng lần này không phải là môi. Đôi môi anh để lại một vệt nóng rát trên xương hàm của cô, rồi dần di chuyển xuống. Anh hôn lên xương quai xanh của cô, cảm nhận sự run rẩy của cô dưới cái chạm của mình. Anh cúi xuống, hôn lên da thịt trần trụi ở vai cô, nơi váy của cô đã khẽ tuột xuống một bên. Mỗi một cái hôn đều là một lời tuyên bố, một dấu ấn của lửa.
Quỳnh Hoa chỉ có thể dựa vào tường để không bị quỵ xuống. Trí tuệ, lý trí, mọi thứ đã hoàn toàn rời bỏ cô. Chỉ còn lại cơ thể. Một cơ thể đang phản ứng một cách thành thật và tột độ. Mỗi một cái chạm của anh đều tạo ra một làn sóng khoái cảm dồn dập, lan tỏa khắp cơ thể cô. Hơi thở của anh lúc này đang ở ngực cô, nóng rát. Cô cảm nhận được sự khó khăn trong việc hít thở của anh, cảm nhận được sự kìm nén mãnh liệt trong anh. Một sự kìm nén mà cô biết nó sẽ sớm bùng nổ.
Một tay anh di chuyển chậm rãi nhưng dứt khoát xuống lưng cô, tìm dây kéo của chiếc váy. Ngón tay anh khẽ kéo xuống, cái tiếng "xẹt" nhỏ vang lên thật lớn trong sự im lặng của căn phòng. Chi chiếc váy lỏng lẻo khỏi người cô, nhẹ nhàng rơi xuống sàn, chất chồng thành một đống lụa là đen tối. Quỳnh Hoa chỉ mặc trên người bộ nội y màu trắng mỏng manh, nổi bật trên làn da ngăm màu của cô. Dưới ánh đèn dầu, cô trông như một bức tạc hoàn hảo, vừa mong manh, vừa gợi cảm.
Nhật Khôi dừng lại một giây. Anh nhìn cô, từ đầu đến chân, ánh mắt như lửa, đốt cháy sự ngây ngô cuối cùng của cô. Anh không che giấu sự thèm khát trong mắt mình. Anh muốn cô. Muốn đến mức đau đớn.
"Tuyệt đẹp," anh thì thầm, như một lời nguyền rủa.
Anh bế cô lên một cách đột ngột, khiến cô kêu lên một tiếng bất ngờ. Two chân cô tự động quấn vào hông anh. Anh không đưa cô đi đâu xa, chỉ xoay người đặt cô lên chiếc bàn gỗ thô mộc ngay gần đó. Cái lạnh của gỗ truyền qua lớp nội y mỏng manh, khiến cô rùng mình lần nữa, nhưng cái lạnh này nhanh chóng bị cái nóng của cơ thể anh xua tan. Anh ở giữa hai chân cô, ép cô vào chiếc bàn. Tư thế này khiến cô hoàn toàn bị lộ, hoàn toàn bị động.
Anh cúi xuống, lần này môi anh tìm thấy da thịt nhạy cảm phía trên lớp ren của nội y. Mái tóc của anh rơi xuống, chạm vào da cô, tạo ra một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu nhưng lại kỳ lạ. Lưỡi anh vẽ một vòng quanh phần thịt phồng lên, rồi nhẹ nhàng cắn vào. Một tiếng rên rỉ thoát ra từ môi Quỳnh Hoa, một âm thanh mà cô không thể kiểm soát. Đầu cô ngửa ra sau, dựa lưng vào mặt bàn lạnh lẽo.
Hai tay anh không hề ngừng nghỉ. Một tay vẫn giữ chắc hông cô, tay còn lại luồn lên sau, cởi chốt chiếc áo lót. Nó cũng nhanh chóng bị anh ném đi một cách vô tâm. Bầu ngực trắng nõn, tròn đầy của cô được tự do phô bày trước mắt anh. Những đầu nhũ hoa đã cứng lại vì kích thích, như những búp hoa đang chờ được hái.
Nhật Khôi cúi xuống, miệng anh bao trọn lấy một bên. Anh dùng lưỡi quẫy, nhấm nháp, còn tay anh thì vê vặn bên còn lại. Quỳnh Hoa cảm thấy cả người như nổ tung. Một luồng điện mạnh chạy từ ngực xuống hạ bộ, khiến cả vùng đó bắt đầu ẩm ướt và co thắt. Hơi thở của cô trở nên dồn dập, xen lẫn những tiếng rên rỉ không trọn vẹn. Cô đã mất hết mọi khả năng suy nghĩ, chỉ có thể cảm nhận. Cảm nhận miệng anh trên ngực mình, cảm nhận ngón tay anh trên da mình, cảm nhận sự cương cứng của anh đang cấn vào nơi bí ẩn nhất của cô qua hai lớp quần áo.
"Khôi..." cô thốt lên, tên anh thoát ra từ môi cô như một lời cầu xin.
Anh nghe thấy. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đen láy, lấp lánh một cái gì đó hoang dại. Anh không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô trong khi từ từ quỳ xuống. Quỳnh Hoa cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô biết anh sắp làm gì. Một nỗi sợ hãi và phấn khích đồng thời trào dâng trong cô.
Hai tay anh nắm lấy mép quần lót ren của cô, từ từ kéo xuống. Cơ thể cô run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự mong đợi tột độ. Khi chiếc quần cuối cùng cũng rời khỏi người cô, cô cảm thấy mình hoàn toàn trần trụi, hoàn toàn bị phơi bày dưới ánh nhìn của anh.
Anh nhìn vào nơi bí ẩn đã ướt át của cô, một nụ cười thoáng qua trên môi. Anh không nói một lời, chỉ cúi xuống, thổi một hơi nhẹ vào đó. Quỳnh Hoa rên lên một tiếng thổn thức, cơ thể cô co rút lại vì cái kích thích bất ngờ đó. Rồi anh không để cô phải chờ lâu. Lưỡi anh, ấm và thô ráp, khẽ tách hai cánh hoa hồng đang hé mở của cô ra.
Cả thế giới của Quỳnh Hoa như biến mất. Chỉ còn lại cái cảm giác kỳ diệu đó. Lưỡi anh khám phá, liếm láp, mút vào cái hạt nhỏ đang phồng lên ở phía trên. Anh làm điều đó một cách điêu luyện, một cách táo bạo, như một nghệ sĩ đang thưởng thức kiệt tác của mình. Quỳnh Hoa vặn vẹo người trên chiếc bàn, đôi tay cô bấu chặt vào mép gỗ, móng tay gần như khảm vào đó. Những âm thanh phát ra từ miệng cô không còn là tiếng người, chỉ còn là những tiếng rên rỉ thỏa mãn, những tiếng nấc nghẹn sung sướng.
Anh đưa một ngón tay vào trong cô, chậm rãi, từ từ. Quỳnh Hoa cảm thấy cơ thể mình căng ra để đón nhận, sau đó lại co bóp lấy ngón tay anh. Anh lại thêm một ngón tay nữa, bắt đầu một nhịp điệu chuyển động. Ra vào. Ra vào. Mỗi một cú nhấp đều đẩy cô gần hơn đến bờ vực của sự cực lạc. Rồi anh tăng tốc, ngón tay anh lao vào trong cô một cách mạnh mẽ, trong khi miệng anh vẫn không ngừng kích thích nơi nhạy cảm nhất.
"Khôi... ưm... đừng... đừng dừng lại..." cô van xin, tiếng nói đứt quãng.
Và rồi, cơn bão ập đến. Một đợt co thắt dữ dội bắt đầu từ sâu bên trong, lan tỏa ra khắp cơ thể cô. Quỳnh Hoa la lên một tiếng, một tiếng la dài, tràn ngập sự giải thoát và khoái cảm. Cơ thể cô cong lên như một cái cung, rồi mềm nhũn ra, run rẩy không ngừng. Anh vẫn tiếp tục, liếm láp sạch mọi thứ, để lại cô ở một trạng thái mê man, lơ lửng.
Khi cô từ từ tìm lại được hơi thở, Nhật Khôi đã đứng dậy. Anh cởi bỏ chiếc áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi của mình, để lộ thân trên rắn chắc, đầy cơ bắp. Những vệt rợn người chạy dài khắp ngực và bụng anh, bằng chứng cho những năm tháng rèn luyện khắc nghiệt. Anh cũng cởi chiếc quần của mình. Khi cơn đói khát cuối cùng của anh được giải phóng, Quỳnh Hoa không thể không nuốt nước bọt. Anh lớn hơn cô tưởng, và cứng rắn hơn cô từng biết.
Anh đặt thân thể nóng bỏng của mình lên trên cô, làn da họ chạm vào nhau không còn một khoảng cách. Cô cảm nhận được sự nặng nề của anh, cảm nhận được nhịp đập mãnh liệt của trái tim anh ngang với trái tim mình. Hơi thở của anh nặng nề bên tai cô.
"Nhìn anh," anh ra lệnh, giọng khàn đặc.
Quỳnh Hoa mở đôi mắt còn ngập sương mù của mình ra, nhìn thẳng vào mắt anh. Trong đôi mắt đen thẳm đó, cô chỉ thấy khao khát và một thứ gì đó sâu sắc hơn, một thứ mà cô không dám gọi tên.
Anh dùng tay hướng mình đến cửa ẩm ướt của cô. Anh không tiến vào ngay lập tức. Anh cứ liên tục cọ xát, cạ mình vào đó, khiến cô lại bắt đầu trỗi dậy một đợt khao khát mới. Cô uốn hông, cố gắng kéo anh vào trong, nhưng anh giữ chặt cô, không cho cô điều đó.
"Cầu xin anh đi," anh thì thầm, một lời ra lệnh tàn nhẫn.
Quỳnh Hoa xấu hổ. Lý trí mách bảo cô không nên, nhưng cơ thể cô đang gào thét. "Xin... xin anh..." cô rên rỉ, không thể tin rằng chính mình lại nói ra những lời đó.
Nụ cười mãn nguyện lại xuất hiện trên môi anh. Đó là khoảnh khắc mà anh cuối cùng cũng cho cô thứ cô mong muốn. Anh từ từ tiến vào.
Cảm giác khi anh lấp đầy cô là một cảm giác không thể nào quên. Một cảm giác đau đớn và khoái cảm xen lẫn. Cơ thể cô căng ra để chấp nhận anh, từng chút một. Anh rất lớn, và cô rất khít. Khi anh đã đi hết vào trong, anh dừng lại, để cả hai cùng thích nghi. Quỳnh Hoa cảm thấy mình đang căng đến giới hạn, cảm thấy anh ở khắp mọi nơi bên trong cô. Họ dính vào nhau như một.
Rồi anh bắt đầu chuyển động.
Ban đầu là những cú nhấp chậm rãi, sâu lắng. Anh rút ra gần hết, rồi lại từ từ đẩy vào. Mỗi một cú vào đều chạm đến nơi sâu nhất, nơi bí ẩn nhất, nơi chưa ai từng chạm tới. Quỳnh Hoa chỉ có thể nằm đó, tiếp nhận. Tiếng rên rỉ của cô hòa cùng tiếng mưa bên ngoài, tạo thành một bản giao hưởng hoang dại.
Nhịp điệu của anh nhanh dần. Cú nhấp của anh trở nên mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn. Cơ thể anh như một cỗ máy được chế tạo để mang lại khoái cảm. Anh thay đổi góc độ, và cú nhấp tiếp theo của anh va phải một điểm nhạy cảm đến tột cùng bên trong cô.
"À!" một tiếng la bất ngờ thoát ra từ miệng cô. Một làn sóng khoái lạc khổng lồ xộc thẳng lên não. Anh nhận ra điều đó. Anh nhắm vào điểm đó, hết lần này đến lần khác, bằng những cú nhấp mạnh mẽ, dứt khoát. Cơ thể Quỳnh Hoa bắt đầu run lên. Cô không thể kiểm soát được nó. Mọi thứ đã trở nên quá sức.
Đôi chân cô quấn chặt vào hông anh, như cố gắng kéo anh vào sâu hơn nữa. Móng tay cô cào lên lưng anh, để lại những vệt đỏ rát trên da thịt anh. Anh không hề để ý. Anh chỉ tập trung vào chuyển động của mình, tập trung vào cái cách cơ thể cô co bóp lấy anh.
Anh cúi xuống, cắn vào vai cô một cái đau đớn, một dấu ấn của sự chiếm hữu. "Của anh," anh gầm gừ bên tai cô, mỗi từ nhấn nhá theo từng cú nhấp. "Của anh. Hiểu chưa?"
Cô không thể trả lời. Cô chỉ có thể gào lên tên anh, lặp đi lặp lại như một lời cầu nguyện. "Khôi... Khôi... à... Khôi..."
Cơn bão thứ hai bắt đầu hình thành. Nó dữ dội hơn cơn đầu tiên nhiều. Một cảm giác căng thẳng đang tích tụ dần ở bụng dưới, giống như một cái lò xo đang được siết chặt. Cái lò xo trong bụng dưới Quỳnh Hoa siết chặt đến mức đau đớn, rồi đột ngột đứt tung. Một luồng điện tê dại phóng thẳng từ thắt lưng lên đại não, khiến tầm nhìn của cô trắng xóa trong giây lát. Cô rướn cao người, những đầu ngón chân bấm chặt vào ga giường, cả cơ thể căng cứng như một cây cung trước khi hoàn toàn đổ gục. Tiếng gào thét của cô bị nuốt chửng bởi nụ hôn ngấu nghiến của Khôi, trong khi những khối cơ của cô co thắt kịch liệt, bao bọc và ép chặt lấy anh.
Khôi không kìm nén thêm nữa. Tiếng gầm gừ trong cổ họng anh biến thành một hơi thở dốc đứt quãng. Anh ghì chặt lấy đôi vai mảnh dẻ của Quỳnh Hoa, dồn hết sức lực vào những cú thúc cuối cùng, như muốn khảm sâu sự tồn tại của mình vào tận cùng xương tủy cô. Khi sự giải tỏa ập đến, anh gục đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nóng hổi và dồn dập phả lên làn da đẫm mồ hôi.
Căn phòng dần trở lại với sự im lặng, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch hòa quyện vào nhau.
Khôi không rời đi ngay. Anh vẫn giữ nguyên tư thế ấy, để mặc cho dư chấn của cuộc hoan lạc chậm rãi tan đi. Những giọt mồ hôi lăn dài, làm nhòa đi ranh giới giữa hai làn da. Anh khẽ động đậy, dùng những ngón tay thô ráp, chai sần vuốt ve những vết cào đỏ rát trên lưng mình một cách vô thức, rồi lại chuyển sang vuốt nhẹ những sợi tóc bết dính trên trán cô.
Quỳnh Hoa nằm đó, lồng ngực phập phồng, đôi mắt mơ màng nhìn lên trần nhà nhưng không thực sự nhìn thấy gì. Sự chiếm hữu của anh quá nặng nề, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn đến lạ lùng. Cô khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, một âm thanh của sự kiệt sức và thỏa mãn.
Khôi chống tay xuống giường, hơi nhấc người lên để nhìn rõ khuôn mặt đang ửng hồng của cô. Ánh mắt anh lúc này đã bớt đi vẻ hoang dại, thay vào đó là một sự trầm mặc thâm sâu. Anh cúi xuống, không còn cắn xé, mà chỉ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, thành kính lên trán cô.
"Ngủ đi," anh thì thầm, giọng khàn đặc và thấp trầm. "Anh ở đây rồi."
Quỳnh Hoa không còn sức để đáp lại bằng lời. Cô chỉ run rẩy đưa tay lên, yếu ớt nắm lấy vạt áo gối như một bản năng tìm kiếm điểm tựa. Khôi kéo tấm chăn mỏng đắp lên cơ thể cả hai, rồi vòng tay ôm trọn lấy cô vào lòng, để cô rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của mình. Trong khoảnh khắc ấy, mọi bão tố bên ngoài dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự gắn kết thầm lặng nhưng bền chặt. Có lẽ, đây chính là nơi mọi thứ bắt đầu, hoặc cũng có thể, là nơi mọi thứ thực sự kết thúc.