Couple: Azure (Top) x Two Time (Bot)
WARNING:
My AU (nặng) vl
Two Time hít đá hơi nhiều
Chap tẩm đá
Tôi không đánh giá cao chap này
♡Chúc bạn có một trải nghiệm tốt khi đọc♡
_________________________________
Từng viên thuốc cười rơi xuống sàn nhà gỗ lạnh lẽo.
Từng tiếng cười nấc nghẹn hoà trong nước mắt đầm đìa.
Cậu nhớ hắn, nét đẹp đến rợn người, nụ cười như tia nắng sưởi ấm tâm hồn băng giá của cậu, hân như vị thánh cứu rỗi cuộc đời đầy tẻ nhạt, vậy mà cậu đã đánh mất hắn, tới bây giờ cũng rất lâu rồi, sau ngày mà cậu đã kết liễu hắn lần đó khiến cậu không thể tỉnh táo một cách bình thường được. Cậu thèm khát sự yêu thương, bao bọc mà trước đây cậu từng được hắn âu yếm, nhưng cái hôn nóng lên khuôn mặt, thật khó quên.
Mỗi lần cậu nhớ về hắn, không hiểu sao cậu lại lên cơn nứng một cách khó hiểu. Thật khó chịu và không thoải mái một chút nào. Nhưng hôm nay lạ lắm, trời âm u như chưa có bình minh, hôm nay thật lí tưởng để ra ngoài hít thở không khí tẻ nhạt và mùi thuốc đặc quanh trong miệng cậu, đắng nhưng ngon, cậu dường như quen rồi. Trên tay cầm tấm ảnh cậu và hắn chụp chung trước khi hắn mất, chiếc khăn còn vương vấn mùi của hắn và Nightshade – loài hoa mà hắn yêu, như cái cách mà hắn dành tình cảm cho cậu vậy, chan chứa nhiều cảm xúc dâng trào. Còn một cái nữa…máu của hắn – thứ này dính lên chiếc khăn tay của hắn. Cậu không nỡ giặt nó.
Gió nhẹ, cành cây trong sân trước nhà cậu rung lá, rơi một cách nặng trĩu, như cái cảm giác trong lòng cậu, vướng mắt tệ hại mà cậu luôn ôm trong lòng mà dằn vặt bản thân. Cậu quay lại chuẩn bị bước vào nhà bỗng đâu cơn đau đớn ở gáy làm cậu ngất lịm đi.
Mơ hồ tỉnh dậy, vẫn là phòng của cậu, khác là xuất hiện thêm món đồ thứ hai, cậu cá chắc rằng điều đó đã xảy ra, mọi thứ đang dần hỗn loạn lên, tâm trí nó rối bời. Phải rồi, thuốc đâu…?
Cậu lục lọi tìm ở tủ đầu giường nơi đáng lẽ nó phải ở đấy, nhưng trên tủ đầu giường ngoài bức ảnh của cậu và “người ấy” thì chẳng thấy lọ thuốc nào cả. Tìm ở mọi chỗ mà cậu biết nơi đó luôn có đồ chữa lành thâm tâm cậu tạm thời, giờ thì sao? Tất cả đâu hết rồi? Cậu bắt đầu phát điên lên. Tiếng bước chân từ cầu thang chậm dần, gần hơn và rồi dừng lại ngắt quãng, cậu thấy người mở cửa, vẫn là bóng dáng đó, cậu nhận ra nhưng…thay đổi nhiều quá. Đến nỗi cậu còn tưởng do tác dụng phụ của thuốc gây ra.
“Lạm dụng thuốc nhiều quá thì không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Aha…Azure…L-Là cậu thật à…? Haha…Ahahaha..”
“Đưa lọ thuốc của mày ra đây!”
Cậu đần tới mức không nhận ra trong người mình có một lọ thuốc dự phòng, nhưng cậu không muốn đưa cho hắn, đó là cách duy nhất để cậu cảm thấy an toàn, ít nhất là về tâm lý.
“Tao nói. Đưa nó cho tao!”
“Kh-Không được!”
“Đừng để tao phải mạnh tay.”
Cậu mắc kẹt giữa hai ranh giới, một là chọn nốc hết lọ thuốc vào miệng dù thuốc cũ chưa hết tác dụng, hai là ném ra ngoài cửa sổ nhằm bảo toàn cậu. Nhưng cửa sổ đã đóng lại mất rồi, trời thì đã đổ mưa từ khi nào, tiếng lách tách rơi xuống như những viên đá bị ném lên một cách tội nghiệp, cậu không biết phải giải quyết như thế nào nữa. Nhưng cậu sợ cậu lại đánh mất hắn, cậu vẫn chưa tin đây là thật, nên cậu liều, mở nắp ra rồi đổ hết vào miệng mình.
“Mày điên thật rồi, lời của tao nó thừa thải đến mức đấy à.”
Bỗng đâu cảm giác bị bóp nghẹt, giống như đang bị ép muốn gãy hết khúc xương ra thành mảnh vụn nhỏ, dần dần miệng cậu mở ra, hắn nhân lúc đó luồn xúc tu của mình vào miệng cậu, trườn tuột xuống cuống họng, cảm giác nghén đến rát cổ dồn lên, cậu cố vùng vẫy nhưng vô ích, tới khi cậu nôn thật thì hắn mới buông ra, buộc cậu phải nôn.
Màu thuốc hòa với acid dạ dày nhìn vừa tởm vừa ớn. Trạng thái của cậu bây giờ nửa tỉnh nửa mê, như thể hồn cậu muốn tách ra khỏi xác luôn vậy.
“Mạng mày còn lớn lắm.”
“Hah-...K-Không phải là mơ…Hahah…”
Cậu tát lên mặt mình để xác nhận đây là sự thật. Cậu đứng vụt dậy, lao tới ôm chầm lấy hắn, tìm lấy hơi ấm từ hắn, như xưa…
Cậu nhớ mùi hương này, hơi ấm này. Cậu chỉ muốn ôm hắn như thế này mãi mãi. Cậu yêu hắn một cách điên cuồng đến mức suy nghĩ của cậu chỉ có hình bóng của hắn, muốn hắn ở bên mình mãi, nhưng bây giờ thì không cần nữa…hắn đã ở ngay đây rồi.
Hắn cũng ôm ngược lại, nhưng là ôm lấy eo cậu rồi nhấc bổng lên rồi ném cậu lên giường. Hắn đè cậu xuống, mân mê đôi môi còn vương mùi thuốc kia mà hôn lấy. Cậu không phản kháng, để hắn làm gì thì làm, chỉ cần hắn ở đây là cậu đã đủ mãn nguyện. Nụ hôn sâu trong vài phút ngắn ngủi, hắn nhả ra, sợi chỉ bạc mỏng rồi đứt quãng, nước bọt chảy xuống miệng cậu, nhìn có chút thảm hại. Xúc tu hắn quấn lấy chân cậu, kéo quần cậu xuống rồi quăng xuống sàn, đôi chân trắng nõn và thon của cậu nhìn như thể đang gọi mời, còn cậu thì thở hắt ra một hơi lạnh. Thứ nhớp nháp đó cọ xát xuống lỗ dưới của cậu. Làm cậu có chút rùng mình, cảm giác cậu vừa nhột, vừa có hơi nhói. Hắn tiến dần vào bên trong, cậu theo đó mà cong người lên, bụng cậu nhô lên.
“Hah…Hah…k-khoan đã…Ah…”
Hắn để cậu thích nghi với thứ này trước khi đâm sâu vào, rồi từ từ ra vào nhịp nhàng bên trong cậu, có hơi chật một chút, giờ thì đỡ hơn. Tuyến tiền liệt bị chà xát liên tục, hắn cũng không bỏ quên cái d.ư.ơ.n.g v.ậ.t của cậu, toàn thân cậu run rẩy như một con thú vật bị bỏ rơi, trông vừa tội nghiệp, vừa thảm hại. Hắn rút xúc tu mình trở lại, cậu mới có cảm giác được thở, cậu xuất t.i.n.h ra. Giờ thì tới lượt hắn, cởi quần mình xuống, cái thứ cự vật đó sắp phát nổ đến nơi, đặt vào rồi thúc, từng cú làm cậu như muốn chết đi sống lại, nhưng cậu không cảm thấy thế, ngược lại là s.ư.ớ.n.g đến khó tả, dù bị nới rộng nhưng nó chật khít và đau. Cứ thế, tới tối.
•
•
•
“Uhm…”
Cậu lờ mờ tỉnh dậy, dụi mắt và nhìn ngó xung quanh, hắn vẫn còn ở đây. Cậu muốn ôm hắn, nhưng sợ hắn tỉnh giấc. Rồi bỗng đâu cậu bị một lực kéo sát lại gần hắn, cơn đau tê truyền từ thân dưới truyền lên trên khiến cậu rên nhẹ. Hắn vẫn còn ngủ mà? Đột nhiên hắn ôm chầm lấy cậu vào lòng, như muốn tạo cảm giác an toàn, cũng như cậu sẽ không với lấy lọ thuốc trên bàn.
“Đừng bỏ tôi đi nữa mà, tôi xin cậu…”
Tiếng khóc nấc lên, thút thít, không biết suốt thời gian qua cậu đã phải trải qua những gì, hắn cũng xót lắm. Hắn hôn nhẹ lên trán cậu, nhủ để an ủi, rồi dỗ cậu ngủ. Cậu cứ nói mớ “Đừng bỏ tôi.” rồi thiếp đi. Mọi thứ bị át bởi tiếng mưa rơi thoáng qua, trong căn nhà ấm cúng nhưng cũng có nét đượm buồn.
—End—